Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 488 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 488

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Chương 488: Còn muốn chạy trốn tới chỗ nào nữa?

Kiều Phương Hạ chỉ vừa mới ăn có mấy miếng ở bữa sáng, ở trong dạ dày lập tức cuồn cuộn lên, bởi vì đột nhiên Lệ Đình Tuấn chuyển sang đường khác rồi tăng tốc lên, cho nên có vài lần suýt chút nữa đã nôn ra.

Mỗi cồ căng ra chịu đựng, tay phải cũng vô thức túm lấy nắm tay của một bên của xe rồi ổn định thân thể lại, để tránh việc mình bị văng ra ngoài.

Từ nhà họ Hứa tới Hoàng Gia, gần hai mươi kilet bình thường thì phải đi hơn nửa tiếng, Lệ Đình Tuấn chỉ tốn hơn mười phút. Xe thắng gấp một cái dừng ở trước cửa

Hoàng Gia.

Anh yên lặng vài giây, cởi bỏ dây an toàn và bước xuống xe, hung hăng đóng sầm cửa xe lại, nhìn Kiều Phưong Hạ đang ngồi ở phía sau.

Kiều Phương Hạ hít sâu mấy hơi, kiềm chế lại sự buồn nôn và khó chịu trong người, tự mình mở cửa xe ra. Mới vừa bước được một bước, Lệ Đình Tuấn lập tức dùng sức kéo cô ra ngoài. Chân của Kiều Phương Hạ lảo đảo một cái rồi ngã vào lòng ngực của anh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Kiều Phương Hạ vừa mới định đứng vững lại thì một tay của Lệ Đình Tuấn đã nhanh chóng túm lấy thắt lưng của cô, trực tiếp ôm cô vào lòng.

Cái ôm như thế khiến cho Kiều Phương Hạ cảm thấy không thoải mái, dường như xương sườn đều bị anh ôm chặt như sắp đứt. Lệ Đình Tuấn dùng mông mắt để mở cửa, lập tức ôm Kiều Phương Hạ đi vào.

Giờ phút này bên trong phòng Hoàng Gia đều không có một bóng người, bà Trần cùng với nhóm người giúp việc đã đi về nhà cũ.

Quả nhiên Lệ Đình Tuấn xem cô như một món đồ đổi tay xách Kiều Phương Hạ ném sang bàn ăn cơm ở gần cửa, Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy rằng vừa lúc thắt lưng của cô đụng vào bàn gỗ, cả cột sống đau tới mức muốn chặt đứt đi.

Cô chống đỡ thân thể của mình ở trên bàn, còn chưa di chuyển được chút nào, Lệ Đình Tuấn đã đưa chân hung hằng để ở giữa hai chân của cồ, chặn lại không cho cô đi.

Anh dùng ánh mắt lạnh lùng khiến cho cô hoảng sợ, không nói lời nào lập tức túm lấy cái cổ mảnh khảnh của cô.

Anh mở rộng tà áo, hơi nghiêng người về phía cô nói: "Kiều Phương Hạ, em còn muốn chạy trốn tới chỗ nào?"

Cô còn chưa kịp mở miệng nói gì thì anh đã xé cổ áo của cô sau đó hung hăng cắn xuống một cái.

Kiều Phương Hạ đau đến mức không nhịn được hít một hơi, cổ đang bị anh giữ, cổ cô bị anh bóp chặt, cũng không thể hít thở được, giống như là cá bị vớt khỏi nước vậy, hé miệng cố gắng hít từng hơi để sống sót.

Anh cúi đầu, lại chặn ngang môi cô, giống như muốn mạng của cô vậy, liều chết dậy dựa trên môi cô.

Điện thoại trong túi của Kiều Phưong Hạ vang lên, vài giây sau, quần áo của cô đã trực tiếp bị Lệ Đình Tuấn lột ra rồi vứt trên sàn đá cấm thạch lạnh lẽo. Kiều Phương Hạ ở dưới thân thể của anh không ngừng mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng mà lưng của cô đã cứng ngắc run rấy ở trên mặt bàn, Lệ Đình Tuấn cũng không buông tha cho cô.

Cũng không biết là đã trải qua bao lâu, cồ có cảm giác đau đến muốn chết đi sống lại, vừa tỉnh dậy do bị đau, phòng ăn bằng pha lê dường như đều dính một tầng hơi thở do hô hấp

mỏng manh của hai người.

Lệ Đình Tuấn giống như vị điên rồi càng không ngừng đòi hỏi, căn bản là không chú ý xem thân thể của anh có còn sức lực để tiếp tục chống đỡ nữa hay không.

Trời bắt đầu tối dần.

Kiều Phương Hạ cố gắng mở mắt nhìn sang bóng dáng của người đàn ông đang nằm bên cạnh bàn. Cô chật vật đứng đứng dậy khỏi bàn, cố gắng bám lên mép bàn, đi đôi chân trần trên mặt đất lạnh lẽo. Đầu cô bây giờ đang đần độn, chỉ còn lại đúng một suy nghĩ: Nhặt lấy quần áo trên mặt đất, mặc vào rồi rời khỏi người này.

Cô cúi người, nhặt lên bộ đồ lót. Rồi đứng thẳng dậy đi tới chỗ khác nhặt lấy quần áo, nhưi trong nháy mắt bỗng nhiên trước mắt đều tối sầm lại, cô ngã thẳng xuống mặt đất....

Kiều Phưong Hạ chỉ cảm thấy bản thân thật nóng, cảm nhận được hô hấp của chính mình rất nóng, nóng bừng giống như bị người khác đặt ở trên mặt đất dưới ánh mặt trời chói chang vậy.

Chỉ trong chốc lát, cô lại cảm thấy cả người mình đều lạnh lẽo, như đang rơi xuống tảng băng, lạnh tới mức cô không nhịn được mà cuộn mình lại rồi run rấy, rằng run cầm cập. "Thật là khó chịu." Cô mơ màng thì thào.

Lệ Đình Tuấn bưng chảo lên, bắt gặp Kiều Phương Hạ đá chăn ra, cuồn mình thành một góc ở trên giường, ôm chặt lấy bản thân rồi tự run rẩy, anh lập tức tiến lên dùng chăn bao chặt lấy cô.

***

 

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status