NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

Cưới chớp nhoáng Tần Gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn - Chương 836

  1. Home
  2. Cưới chớp nhoáng Tần Gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn
  3. Chương 836
Prev
Novel Info

Vừa đặt chân đến Trung Đông, bốn người họ nhận
phòng khách sạn và nghỉ ngơi lấy lại sức. Ngày hôm
sau, họ chia thành hai cặp tự do khám phá.
Tần Tư Yến và Vân Tô thong thả dạo quanh các địa
danh nổi tiếng, đắm chìm trong vẻ đẹp văn hóa, ẩm
thực đặc trưng và nhâm nhi những ly rượu hảo hạng
của vùng đất này.
Trong khi đó, Quý Trạch Thần dẫn Nguyễn Tinh đến
trụ sở tập đoàn của anh tại Trung Đông, chính thức
giới thiệu vị phu nhân tương lai với những thuộc hạ
cốt cán.
Sau hai ngày rong ruổi, vào một buổi chiều tà, Vân
Tô và Tần Tư Yến đang thư giãn trong một quán cà
phê ven biển thơ mộng. Đột nhiên, Vân Tô nhận
được một cuộc gọi từ thành viên của Liên minh W.
“Minh chủ, chị đến Trung Đông rồi sao?” Đầu dây
bên kia là một giọng nam trẻ tuổi đầy bất ngờ.
“Ừ, tôi sang đây nghỉ dưỡng vài hôm.” Vân Tô đáp.
“Sao chị không cho tôi biết tiếng nào vậy, không lẽ
chị không muốn gặp tôi sao?”
“Không phải đâu, tôi đang…” Vân Tô liếc nhìn Tần
Tư Yến ngồi cạnh: “Tôi đang đi tuần trăng mật cùng
chồng.”
“Tôi cũng đoán vậy.” Nam thanh niên bật cười: “Tôi
biết chị vừa mới kết hôn, nhưng tôi vẫn rất muốn gặp
chị một lần. Chúng ta chưa từng gặp mặt ngoài đời
thực bao giờ mà. Tôi có thể đến gặp chị không?”
Vân Tô phóng tầm mắt ra bãi biển đầy nắng gió, chần
chừ một lúc rồi mới lên tiếng: “Hay là tôi gửi định vị
cho cậu, cậu qua đây luôn nhé?”
“Được chứ, chị gửi ngay đi, tôi sẽ phóng qua đó
liền.”
Vân Tô gửi định vị của quán cà phê cho cậu ta.
Giọng người thanh niên tràn ngập sự phấn khích:
“Chỗ này gần chỗ tôi lắm, Minh chủ, tôi đến ngay
đây.”
“Được.” Cúp máy, Vân Tô nói với Tần Tư Yến: “Một
lát nữa có một người bạn sẽ ghé qua.”
“Anh biết rồi.” Tần Tư Yến nói: “Anh nghe thấy cậu
ta gọi em là Minh chủ.”
Vân Tô: “… Cậu ấy là thành viên của Liên minh W.”
Tần Tư Yến: “Có phải là cái cậu từng có xích mích
với nhị ca của em không?”
Vân Tô: “Đúng là cậu ấy.”
Nửa tiếng sau, một thanh niên trẻ bước vào quán cà
phê. Cậu ta đảo mắt một vòng quanh quán, vốn dĩ
quán thường ngày rất đông khách, nhưng hôm nay lại
vắng tanh vắng ngắt.
Trong quán chỉ có Minh chủ và chồng cô, Tần Tư
Yến, đang ngồi chờ.
“Qua đây ngồi đi.” Vân Tô đẩy ly cà phê vừa gọi về
phía đối diện: “Tôi vừa gọi cho cậu đấy.”
“Cảm ơn Minh chủ.” Nam thanh niên bước tới, nhìn
chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt, trong mắt
ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Minh chủ quả nhiên là
tuyệt sắc giai nhân, nhan sắc ngoài đời thực còn kiều
diễm hơn gấp trăm lần so với trong video hay ảnh
chụp.
Thấy cậu ta cứ dán mắt vào Vân Tô như bị thôi miên,
sắc mặt Tần Tư Yến lập tức tối sầm lại.
“Làm sao cậu biết tôi ở đây?” Vân Tô hỏi.
Nam thanh niên đáp: “Tôi tình cờ thấy Quý nhị thiếu,
nghe phong phanh anh ta đưa em gái và người yêu
sang đây chơi. Em gái anh ta chẳng phải là chị sao.”
Nhắc đến nhị ca, Vân Tô lại nói: “Chuyện trước đây
thật sự ủy khuất cho cậu rồi. Tôi biết vì nể mặt tôi
nên cậu mới không tiếp tục truy cứu.”
“Không không không, không có gì ủy khuất cả.” Nam
thanh niên vội vàng thanh minh: “Dù Quý nhị thiếu
đã cho nổ tung nhà kho của tôi, nhưng sau đó anh ta
lại đền cho tôi một cái nhà kho to đùng khác. Giờ đây
chúng tôi còn đang hợp tác làm ăn với nhau, đôi bên
cùng có lợi. Chuyện này cũng nhờ có Minh chủ đứng
ra làm trung gian.”
Vân Tô khá bất ngờ vì cô không hề hay biết chuyện
Quý Trạch Thần đền nhà kho mới cho cậu ta, lại còn
cùng nhau làm ăn nữa. Quý Trạch Thần chưa bao giờ
nhắc đến chuyện này với cô.
Biết hai người đang trong kỳ trăng mật, nam thanh
niên cũng không muốn làm phiền lâu. Mục đích
chính của cậu ta chỉ là muốn tận mắt chiêm ngưỡng
dung nhan thật sự của Minh chủ. Giờ đã gặp được
rồi, cậu ta cũng thỏa mãn nguyện vọng.
Thêm vào đó là ánh mắt như hình viên đạn của Tần
Tư Yến, cậu ta thừa hiểu nếu mình không tự giác rút
lui, Tần Tư Yến chắc chắn sẽ đuổi thẳng cổ.
Nam thanh niên vừa rời đi, quán cà phê lại trở về với
vẻ tĩnh lặng vốn có. Tần Tư Yến ôm Vân Tô vào
lòng, cất giọng đầy chiếm hữu: “Đây là tuần trăng
mật của chúng ta, từ giờ trở đi không được gặp gỡ
người đàn ông nào khác nữa.”
Thấy anh ghen bóng ghen gió, Vân Tô bật cười trêu
chọc: “Thế còn bữa tối do nhị ca chiêu đãi thì sao?”
Quý Trạch Thần thì dĩ nhiên là ngoại lệ. Biết cô cố
tình bắt bẻ, Tần Tư Yến không đáp lại mà chỉ dùng
những ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, trao cho cô
một nụ hôn nồng cháy.
Tối đến, bốn người tụ tập tại nhà hàng của khách sạn,
cùng nhau lên kế hoạch cho ngày mai.
Quý Trạch Thần mới sắm một chiếc du thuyền cá
nhân hồi đầu năm, vẫn chưa có dịp ra khơi. Anh rủ
Vân Tô và Tần Tư Yến cùng tham gia chuyến đi dạo
chơi vùng Địa Trung Hải trong vài ngày.
Cả hai đều đồng ý với lời mời hấp dẫn này.
Đúng lúc đó, Lâm Lam Chi gọi điện cho Quý Trạch
Thần. Anh lập tức bắt máy: “Mẹ à, có chuyện gì
vậy?”
“Trạch Thần, con có biết nguyên nhân ngày xưa đại
ca con chia tay với cô bé kia không?”
“Chuyện đó thì con làm sao biết được.” Ngừng một
lát, Quý Trạch Thần dò hỏi: “Mẹ điều tra ra được
chuyện gì rồi ạ?”
“Đúng vậy, mẹ điều tra ra rồi. Đứa bé kia chính là
con ruột của đại ca con đấy!” Giọng Lâm Lam Chi
đầy phẫn nộ: “Con thử nghĩ xem, con trai mình đã 5
tuổi rồi mà đến bây giờ nó mới biết! Thật không thể
tin nổi!”
Quý Trạch Thần nhướng mày, vô cùng ngạc nhiên:
“Là con của đại ca thật sao!”
Hôm đó anh chỉ buông lời đùa giỡn, không ngờ lại
trúng phóc là “sản phẩm” của đại ca.
“Thôi bỏ đi, hỏi con cũng chẳng được ích gì, mẹ phải
hỏi trực tiếp nó mới được.” Nói xong, Lâm Lam Chi
dập máy.
Ba người ngồi cạnh cũng trố mắt ngạc nhiên. Nguyễn
Tinh lên tiếng: “Đứa bé mà mối tình đầu của đại ca
dắt về… thật sự là con của anh ấy sao?”
Quý Trạch Thần đặt điện thoại xuống: “Nghe có vẻ là
như vậy.”
“Sao ngày xưa hai người họ lại chia tay nhỉ?” Vân Tô
tò mò hỏi.
“Anh chịu.” Quý Trạch Thần quay sang hỏi Tần Tư
Yến: “Cậu biết không?”
Tần Tư Yến hờ hững: “Tôi làm sao mà biết.”
Suy nghĩ một lúc, Nguyễn Tinh lên tiếng: “Liệu có
phải… liên quan đến Quý Tuyết Nhan không? Cô ta
vốn dĩ hay châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa các
anh với những người phụ nữ khác mà.”
Bản thân cô cũng từng là nạn nhân của trò ly gián đó.
Như chợt nhận ra điều gì, Quý Trạch Thần siết chặt
nắm đấm, c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp!”
Nguyễn Tinh nắm lấy tay anh, an ủi: “Anh đừng tức
giận, nếu thực sự có hiểu lầm thì chỉ cần hóa giải là
xong mà.”
Quý Trạch Thần hít một hơi sâu, kìm nén cơn giận:
“Thôi bỏ đi, cứ để anh ta tự giải quyết.”
Tần Tư Yến: “Chuyện này đúng là anh ấy phải tự giải
quyết, cũng nên rút ra bài học cho bản thân.”
Quý Trạch Thần hắng giọng: “Thôi không bàn
chuyện này nữa, chúng ta cứ chơi cho đã đi.”
Những ngày sau đó, cả bốn người tận hưởng kỳ nghỉ
dưỡng xa hoa trên du thuyền 5 tầng với đầy đủ tiện
nghi: phòng khách sang trọng, nhà hàng, quán bar,
phòng chiếu phim và khu vui chơi giải trí.
Trên boong cao nhất là một bể bơi ngoài trời tuyệt
đẹp. Nguyễn Tinh không biết bơi nên Quý Trạch
Thần vô cùng kiên nhẫn hướng dẫn cho cô, chẳng nề
hà khó nhọc.
Vân Tô lại có niềm đam mê với câu cá trên biển, lặn
ngắm san hô và những đàn cá rực rỡ sắc màu. Dù cô
làm gì, Tần Tư Yến cũng luôn đồng hành, ngắm nhìn
nụ cười hạnh phúc trên môi cô.
Bốn năm sau.
Trang viên nhà họ Tần.
Vân Tô và Tần Tư Yến vừa bước xuống xe, hai cục
bông nhỏ xíu đã lon ton chạy tới ôm chầm lấy chân
họ.
“Ba ơi, mẹ ơi.”
“Ba ơi, mẹ ơi.”
Vân Tô bế cô con gái nhỏ lên, cưng nựng hỏi: “Hai
đứa đi chơi với ông bà ngoại cơ mà, sao về sớm vậy
con?”
Cô bé dùng giọng ngọng nghịu đáng yêu trả lời: “Tụi
con mới về tới nơi.”
Tần Tư Yến cũng ẵm cậu con trai lên: “Ai đưa hai
đứa về vậy?”
Cậu nhóc chỉ tay về phía ngôi nhà, bập bẹ nói: “Nhị
cữu cữu, nhị mợ mợ, với lại biểu cữu cữu ạ.”
Một lát sau, Lâm T.ử Tự bước ra: “Hai người cuối
cùng cũng về rồi. Em, nhị biểu ca với biểu tẩu đợi
mỏi cả cổ.”
Tần Tư Yến dịu dàng nhìn Vân Tô: “Vào nhà thôi
em.”
Vân Tô ôm con gái, cất bước tiến vào trong.
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, gia đình bốn người bước
vào trong căn biệt thự, mang theo những tiếng cười
đùa vui vẻ lan tỏa khắp không gian.
【Hết】

Nhayho.com
Prev
Novel Info
Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com