NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

Họa Đường Xuân - Chương 8

  1. Home
  2. Họa Đường Xuân
  3. Chương 8
Prev
Novel Info

Phụ hoàng cũng ngầm đồng ý ý định đó, vì thế Tứ hoàng tử sinh ra liền không được ghi danh dưới tên bà.

Bằng không, sao lại có chuyện sinh được hoàng tử mà vẫn chỉ là một quý nhân tầm thường?

Trước kia không bị đưa đến cung của hoàng hậu dưỡng, là bởi hoàng hậu vẫn còn hy vọng tự mình sinh con.

“Ngươi… ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này thôi!”

Ta vừa nhìn đã nhận ra, bà chưa từng ức h.i.ế.p ai bao giờ, không hiểu ức h.i.ế.p thật sự là phải ném cái bánh thiu xuống đất, rồi mắng thêm một câu “đồ hạ tiện”.

Bánh táo hoa trong tay ta vẫn còn ấm.

Ta cúi đầu cắn một miếng.

Rất ngọt, chẳng phải thứ điểm tâm hạ đẳng gì.

Cừu công công đến bẩm với hoàng hậu, nói Ôn quý nhân hôm nay lại đi thăm Tứ hoàng tử.

Hoàng hậu không vui, bèn mách với phụ hoàng rằng Ôn quý nhân muốn có con, vừa hay Tam hoàng tử vẫn thiếu một vị mẫu phi.

Thế là ta cứ mơ mơ hồ hồ, liền trở thành con của Ôn quý nhân.

Nhưng không sao cả, ta sẽ dẫm lên bà trước, rồi tìm cho mình một mẫu phi tốt hơn.

Có lẽ do từng quen quan sát nét mặt mẫu phi, ta rất giỏi nhìn sắc đoán ý.

Ta biết Ôn quý nhân muốn được sủng ái, muốn giành lại Bùi Du.

Ta biết phụ hoàng không thích trung cung quá độc đoán, muốn một mẫu nghi thiên hạ dịu dàng khiêm nhường.

Thật vất vả, phụ hoàng bị bà làm cảm động trong đêm tuyết, ban thưởng gấm vóc châu báu.

Ta muốn bà chăm chút bản thân thật tốt, trước là để giữ lấy ân sủng.

Mẫu phi ngồi xuống, cẩn thận cất hết châu báu, rồi lần lượt cầm từng tấm gấm vóc, ướm thử lên người ta:

“Để mấy hôm nữa mẫu phi cố làm cho kịp, trước Tết Diễm Nhi sẽ có áo mới mặc rồi.”

Ta ôm mấy cuộn gấm trong tay, ngơ ngác nhìn bà, bị sự ngu ngốc của bà làm cho chẳng biết phản ứng ra sao, nói năng cũng lắp bắp:

“…Những… những thứ này… là để may áo cho con sao?”

“Đương nhiên là không phải rồi.”

Ta thở phào, xem ra bà vẫn chưa ngu ngốc đến vô phương cứu chữa.

“Không chỉ may áo đâu, còn làm đệm gối, túi sách nữa. Để ta nghĩ kỹ xem còn thiếu gì không.”

Ta còn muốn tranh biện thêm chút nữa:

“Diễm Nhi rất thông minh, sẽ không để mẫu phi thất sủng, càng không bỏ rơi mẫu phi.”

Ý ta là, trước tiên bà nên chăm chút bản thân, giữ vững sủng ái.

Nhưng bà lại hoàn toàn không hiểu ẩn ý của ta, chỉ xoa đầu ta, nhẹ giọng nói bà tin ta thật lòng, sẽ không rời bỏ ta.

Thế nhưng ta lại không muốn bà nữa.

Bởi vì bà không có bản lĩnh, để mặc hoàng hậu dễ dàng cướp đi sủng ái mà bà vừa mới có được.

Vậy mà bà chẳng hề tức giận, thậm chí còn dúi cho ta hai quả quýt ủ ấm, hỏi ta đêm nay có muốn ăn đồ khuya không.

Ta tức đến mức kéo chăn trùm kín đầu, trong lòng lại nghĩ ra một kế.

Ta giả vờ ốm, ép bà đi thỉnh phụ hoàng.

Ta đoán phụ hoàng sẽ giận dữ, cho rằng bà cũng giống mẫu phi ta, đầy mưu kế, rồi sẽ giao ta cho phi tần khác nuôi.

Nhưng ta tính sai rồi.

Bà không dùng bệnh tình của ta để cầu sủng.

Ngược lại, bà thức trắng đêm, lo lắng ngồi bên giường, bàn tay dịu dàng lành lạnh không ngừng sờ trán ta.

Bà đỏ hoe mắt, tự trách mình sơ suất.

Ta lặng lẽ nhìn bà.

Lần đầu tiên có người vì ta mà rơi nước mắt, thật kỳ lạ.

Ta muốn nói: Đừng khóc nữa, ta cố ý hại bà đấy, chỉ muốn đổi lấy một mẫu phi khác cho bản thân.

Thế nhưng lời đến môi, lại hóa thành muỗng thuốc được bà thổi nguội.

Còn chưa kịp mở miệng, lại là múi quýt nướng ngọt ngào thơm phức.

Khiến ta không sao nói nổi.

Lúc mẫu phi ta chết, ta không rơi một giọt nước mắt.

Ta cứ nghĩ bản thân đã không thể khóc nữa.

Thế nhưng vừa nhìn vào mắt bà, nước mắt lại trào ra như mưa.

Chắc là thuốc đắng quá.

Chắc là bệnh nặng quá.

Chứ sao được nữa? Chẳng lẽ lại trách múi quýt kia quá ngọt sao?

Khi bà thức đêm khâu áo mới cho ta, ta còn muốn lén nhìn bà thêm đôi chút.

Nhưng trên chăn gối không còn hương son phấn đậm nồng, chỉ có mùi xà phòng dịu nhẹ.

Khiến ta ngủ thật say, thật ngon.

Mẫu thân có lẽ hiểu lầm rồi.

Ta không chơi cùng huynh đệ là vì thấy bọn họ quá ngốc.

Đặc biệt là Bùi Du, ngốc đến nực cười.

Thế nhưng khi bà cầm đường họa, ánh mắt ngập tràn mong đợi nhìn ta, ta chỉ biết khẽ thở dài trong lòng.

Thôi thì, chỉ cần bà vui là được.

Thế nhưng sự dịu dàng của mẫu thân lại khiến phụ hoàng nhìn bà bằng ánh mắt khác xưa.

Trong cung của hoàng hậu, người là đấng phu quân bị ngoại thích áp chế.

Trong cung của quý phi, người là bậc đế vương mê mẩn nhan sắc, kiêu ngạo tùy tiện.

Nhưng ở bên cạnh mẫu thân, người được làm một người cha bình thường.

Ta nhận ra ánh mắt phụ hoàng dịu lại, khi nhìn bà giữa vòng vây bọn trẻ ríu rít.

Phụ hoàng, người thấy chưa? Trung cung kia vốn không xứng làm mẫu nghi thiên hạ.

Tranh đấu trong cung chưa bao giờ dừng lại.

Thạch tín đắng chua, muốn ai đó uống vào, phải khiến họ tình nguyện, hoặc pha lẫn vào mật ngọt.

Bùi Du đưa thức ăn có độc, ta đương nhiên biết.

Nhưng mẫu thân đã dạy ta: Đồ của Diễm Nhi, nếu không muốn cho, thì không cần cho.

Mẫu thân là của Diễm Nhi, Diễm Nhi không muốn nhường cho ai cả.

Chỉ trừ khử một mình Bùi Du là chưa đủ, phụ hoàng vẫn muốn nạp thêm phi tần.

Nếu một ngày nào đó mẫu thân thất sủng, e là ta lại bị đưa đi nơi khác.

Không sao cả, thạch tín còn có thể hòa vào bát chè ngọt.

Sau khi đăng cơ, ta đón ông bà ngoại vào kinh, tiện cho việc vào cung thăm mẫu thân.

Dù sao thì, mẫu thân đã từng cho Diễm nhi hơi ấm.

Diễm nhi cũng muốn cho người một chút ấm áp.

Dù cùng một món canh, thì canh ở nhà và canh trong cung chung quy vẫn chẳng giống nhau.

Hoàn.

Nhayho.com
Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 8"

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com