NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Mẹ Không Phục Vụ Nữa - Chương 4

  1. Home
  2. Mẹ Không Phục Vụ Nữa
  3. Chương 4
Prev
Next

9.

Có lẽ là do đồ ăn chế biến sẵn không sạch, cả ba người bọn họ đồng thời nôn ói, tiêu chảy liên tục.

“Mẹ… có phải đồ mẹ nấu tối qua không sạch không… con khó chịu sắp c/h/ế/t rồi…”

“Tôi không biết.”

Tôi trả lời qua loa, mắt không thèm nhìn, tay vẫn tiếp tục thu dọn giấy tờ quan trọng.

“Vương Anh, bà đang lục lọi cái gì đó?”

Chồng tôi khó chịu gắt lên:

“Không mau lấy thuốc cho chúng tôi?”

“Thuốc để trong hộp y tế. Tự lấy.”

Tôi vừa đi vừa gom quần áo.

“Cô rốt cuộc đang làm cái gì vậy!”

Chồng tôi chịu hết nổi, cố gắng chống cơn nôn mà túm lấy tay tôi:

“Chúng tôi thế này rồi, cô không quan tâm chút nào sao?”

Tôi nhìn bộ dạng lên mặt chất vấn của ông ta, bỗng thấy nực cười.

“Hừ.” Tôi cười nhạt.

“Quan tâm?

Năm đó cả nhà bị Covid, tôi chăm từng người một đến kiệt sức, đến lúc tôi nằm bệt, các người làm gì?”

“Chạy đi thuê khách sạn ở một tuần, mặc tôi nằm đó sống c/h/ế/t.”

“Lúc tôi phẫu thuật buồng trứng, ông bỏ tôi một mình trong bệnh viện, nói là bệnh phụ nữ đàn ông không tiện ở lại.”

“Các người tài giỏi thế cơ mà, sao đến cái bệnh đau bụng đi ngoài cũng chịu không nổi? Bệnh này có c/h/ế/t được ai đâu.”

“Đừng nói bậy!”

Chồng tôi phản bác, giọng gắt gỏng:

“Chúng tôi là trụ cột kiếm tiền trong nhà. Bệnh thì sẽ ảnh hưởng công việc.”

“Còn cô không đi làm, muốn nằm bao lâu chẳng được. So thế nào được?”

Hai đứa con cũng phụ họa:

“Mẹ, giờ là lúc nào rồi còn nhắc chuyện cũ?”

“Mẹ làm việc gì cũng không biết phân nặng nhẹ. Mẹ như vậy đáng sợ lắm!”

Tôi cười khẩy:

“Mấy người lấy đâu ra tư cách lên mặt với tôi?”

“Ba cái người không tự lo nổi cho bản thân, dạy tôi sống?”

Mặt chồng tôi đổi sắc:

“Mấy việc vặt trong nhà sao so được với công việc phức tạp của chúng tôi?”

“Cô đừng tưởng chúng tôi đón cô về là không rời được cô.”

“Tôi tìm đại một người giúp việc cũng làm tốt hơn cô!”

Tôi bật cười.

Tiếc là mấy người trả không nổi lương 6000 một tháng.

“Thế đi mà thuê.”

Tôi nói thẳng:

“Cứ bám lấy tôi làm gì?”

Mặt chồng tôi mất hết thể diện, trừng mắt quát:

“Vương Anh! Không ai làm vợ kiểu như cô! Tin tôi ly hôn không?!”

“Tôi một phút là tìm được đứa trẻ hơn cô—”

“Được!”

Tôi cắt ngang, giọng mạnh mẽ:

“Nói thì làm đi. Ly hôn ngay. Tôi chờ xem con nào ngu chui vào cái hố này.”

Chồng tôi trước giờ chỉ dùng ly hôn để dọa.

Còn đây là lần đầu tôi đối đầu thẳng.

Không cho ông ta kịp phản ứng, tôi lấy tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn đặt trước mặt ông.

Chồng tôi còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nhét bút vào tay ông.

“Ký đi. Hôm nay ai không ký người đó hèn.”

Mắt tôi đỏ ngầu, chỉ sợ ông ta đổi ý.

Chồng tôi bị kích, nghiến răng ký tên, rồi ném tờ giấy qua.

Tôi ôm bản thỏa thuận trong tay, không có nỗi đau, chỉ có niềm vui bùng lên đến rơi nước mắt.

Thật không ngờ lại dễ như vậy.

Tôi vốn còn định sau khi đi rồi mới gửi đến công ty ông ta, thậm chí chuẩn bị cả hồ sơ khởi kiện.

Không để cho họ kịp nói thêm một câu, tôi kéo vali, rời khỏi ngôi nhà đó ngay lập tức.

Tôi không mang theo iPad của con trai.

Nên tôi không nhìn thấy nhóm “Gia đình họ Chu yêu thương nhau” đang chửi tôi thế nào.

Nhưng tối hôm đó, điện thoại của tôi không hề yên lặng.

10.

“Chị, chị với anh rể cãi nhau hả?”

Em gái nhắn đến.

“Nãy Gia Nam gọi cho em, nói ba người họ bị đau bụng dữ dội, nôn ói liên tục, không ai đứng dậy nổi.

Chị không lo cho họ, nó khóc nhờ chú chở đi bệnh viện.”

“Em đưa họ đi rồi?”

Tôi giật mình hỏi ngay.

“Tất nhiên rồi.

Gia Nam nói họ sắp mất nước, trong nhà lại không có thuốc, nghe nghiêm trọng lắm nên em bảo chồng chở đi luôn.”

“Đúng là dại!”

Tôi gọi thẳng cho em gái, nói nhanh không kịp thở:

“Em không nghĩ xem, cô của Gia Nam ở ngay gần đó, cách có 15 phút xe, tại sao không gọi?

Tại sao lại chạy đi nhờ em, sống xa hơn?”

“Em không kịp nghĩ nhiều như vậy.”

Em gái bị hỏi tới mức bối rối:

“Bình thường chị thương Gia Nam với Gia Kỳ như vàng.

Em sợ lỡ có chuyện gì thật, chị chịu không nổi, nên mới vội đưa đi.”

“Chị à, người lớn có cãi nhau thì cãi, con cái vô tội.”

Em gái còn cố khuyên:

“Đợi họ khỏe rồi nói sau.”

Tôi biết giờ mà giải thích thì chỉ phí sức, nên chỉ dặn một câu:

“Tiền viện phí phải tính rõ ràng.

Đừng bỏ tiền túi.”

Kết thúc cuộc gọi, tôi thấy điện thoại nổ tin nhắn liên tục —

Họ hàng hai bên gần như nhắn hết.

Có người hỏi:

“Nhà em xảy ra chuyện gì? Nãy Gia Kỳ gọi cho con cháu tôi cầu cứu.”

Nhà chồng thì trách móc:

“Chị dâu, không phải tôi nói, anh tôi mới bệnh có một chút, chị đã đòi ly hôn.

Chị sống vậy không có tình người.”

Rõ ràng — Tôi vừa ra khỏi cửa, bọn họ đã bắt đầu đổi trắng thay đen đi kể khắp nơi.

Em gái tôi lại lo:

“Chị sao nóng nảy quá vậy.

Tuổi này rồi, chưa có công việc ổn định.

Ly hôn xong chị sống kiểu gì?”

“Chị thật sự bỏ hết con cái được sao?

Sau này nhớ con thì sao?

Khóc cũng vô ích.”

“Mai mốt chị già rồi, đi lại không nổi, không có con bên cạnh, nhỡ c/h/ế/t trong nhà cũng chẳng ai hay.

Chị đã nghĩ tới chưa?”

“Nói chung, em không đồng ý chị ly hôn.

Nửa đời rồi, có gì mà không nhịn được?”

Tôi đọc xong, nước mắt cứ thế trào ra.

Bạn bè không hiểu tôi.

Nhà mẹ đẻ khuyên tôi quay lại.

Nhà chồng đổ lỗi cho tôi.

Trong miệng họ —

Tôi trở thành kẻ phá hoại gia đình, vô trách nhiệm, ham sung sướng.

Nhưng tôi biết —

Nếu tôi lùi bước lần này, cả đời tôi sẽ không thể ngẩng đầu lên được nữa.

Tôi siết chặt điện thoại, nhấn nút tạo nhóm chung, kéo tất cả vào.

Tôi gửi một câu:

“Tôi không muốn giải thích từng người.

Mọi người cùng xem đi.”

Nhayho.com
Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com