NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nợ Đời Trước, Trả Đời Này - Chương 4

  1. Home
  2. Nợ Đời Trước, Trả Đời Này
  3. Chương 4
Prev
Next

9

Tôi và Y Yến trở mặt, bạn học đại học đều nghe nói.

Dù sao lúc đó cô ta đứng ra làm chứng cho tôi đã được cô ta tô vẽ như cứu mạng tôi vậy.

Thật ra dù cô ta không đứng ra thì cũng không có bao nhiêu người tin.

Dù sao lúc đó giá một món phụ kiện bất kỳ của tôi cũng vượt xa giá trị những món đồ bị mất trộm.

Nhưng luôn có người thích vu khống người khác.

Buổi họp lớp mười năm một lần, tôi đến như đã hẹn.

Nhưng lần này Y Yến không đến cùng tôi.

Sau khi mọi người chào hỏi nhau, cô ta mới đủng đỉnh đến muộn.

Mặc một chiếc sườn xám cổ điển, cố gắng che giấu những sóng gió gần đây.

Có người tò mò, hỏi sao cô ta không dám ngồi cùng tôi.

Cô ta liếc mắt chế nhạo: “Có những người không đáng để kết thân sâu sắc, cậu giúp người ta nhiều đến đâu, người ta cũng có thể nói trở mặt là trở mặt.”

Tôi chớp mắt: “Cô nói chính mình à?”

Tôi cầm ly rượu vẻ mặt nghi hoặc: “Dù sao cô cũng không thể nói mình như vậy được, tuy rằng cô trộm đồ của tôi bị cảnh sát bắt, tuy rằng cô muốn hy sinh suất đỗ thẳng của con cô để lấy lòng tôi thất bại, tuy rằng công ty chồng cô không có vốn đầu tư sắp phá sản rồi.”

Tôi cười tươi rói: “Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục chứ.”

“Nếu cô nói nhiều như vậy, lỡ như lúc cô vay tiền người ta không cho cô vay thì sao?”

Quả nhiên lời tôi vừa dứt, ánh mắt của vài người lập tức thay đổi.

“Không thể nào, Y Yến, trước đây không phải cậu còn liên lạc nói công ty chồng cậu làm ăn tốt muốn rủ chúng tôi góp vốn sao?”

Y Yến mím môi, vẻ mặt như muốn nuốt chửng tôi.

“Cô nói bậy, người tôi nói rõ ràng là cô!”

“Tôi?”

Tôi nghiêng đầu: “Vậy cũng không đúng, cô giúp tôi khi nào? Không phải là nói chuyện trộm cắp ở trường đại học trước đây cô nói đỡ cho tôi đấy chứ?”

“Chuyện đó mà cũng gọi là giúp đỡ lớn lao à? Vậy thì tôi giúp nhiều người lắm rồi.”

Tôi chuyển chủ đề: “Hay là nói công ty của chồng cô khá hơn rồi? Không đúng, hai ngày trước không phải cô còn đến cầu xin tôi nương tay sao?”

Mọi người xôn xao bàn tán: “Thảo nào vẻ mặt như người ta nợ cô ta tám triệu vậy.”

“Cô ta còn vay tiền tôi đấy, may mà tôi không cho vay.”

“Hóa ra thật sự có người coi một câu nói của mình quan trọng đến thế à.”

“Cũng không xem xem Vu Văn người ta làm gì.”

Tôi ngồi yên vị nhìn Y Yến bị mọi người lên án.

Đúng lúc cô ta không nhịn được muốn bỏ đi thì chuông điện thoại của tôi reo lên.

Tôi nghe vài câu, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Tôi biết rồi, tôi qua đó, ký tên đợi tôi đến rồi nói sau.”

Y Yến thấy sắc mặt tôi, tâm trạng vui hẳn lên: “Sao, Vu Văn, cô cũng có chuyện không giải quyết được cần phải lo lắng à? Hay là cô nói thử xem, xem có ai giúp được cô không.”

Tôi cúp điện thoại, nhìn một vòng xung quanh những ánh mắt hóng hớt đang bùng cháy, nhún vai:

“Không có gì, con trai tôi tự ý lái xe ra ngoài gây tai nạn giao thông, bây giờ đang cấp cứu thôi mà.”

“Cái gì!”

Y Yến loạng choạng, nếu không có ghế phía sau thì suýt nữa đã ngã xuống.

“Hôm nay tôi đến đây thôi.”

“Nhiều việc phải chuẩn bị trước, nhà tang lễ bây giờ cũng bận lắm.”

10

Bùi Thi Hành bị tai nạn xe.

Là tôi làm.

Chiếc xe sang đó mua về để dưới hầm gara, tôi đã cắt dây phanh.

Tốc độ 129 km/h đâm vào lan can đường, cả chiếc xe bị bẹp dúm một nửa.

Lúc tôi đến phòng cấp cứu, trên mặt đất vẫn còn máu chưa lau khô.

Xem ra tình hình rất không ổn.

Nhưng tôi vẫn cầu mong nó sống, mất tất cả lại còn tàn tật, đủ để nửa đời sau của nó bị bóng đen bao phủ.

Y Yến lại đến nhanh hơn cả tôi.

Cô ta gào thét điên cuồng bắt bác sĩ mau cứu người, nói xong liền định giành ký tên.

Nhưng bác sĩ không phải dạng vừa, mỗi quy định đều có những bài học xương máu.

“Chúng tôi vừa mới liên lạc được với mẹ của đứa trẻ rồi, cô không phải người thân trực hệ, cô không thể ký tên.”

Bùi Thi Hành lại không hề mất ý thức, cơn đau dữ dội khiến nó gần như phát điên, la hét kêu cứu.

“Đau! Tôi đau quá! Bác sĩ, các người làm gì vậy, mau cho tôi thuốc giảm đau!”

“Các người dám không cứu tôi, tôi sẽ kiện các người đến tán gia bại sản!”

Nhưng nó không biết, càng như vậy, bác sĩ càng cẩn trọng.

Cứu một người mà đánh đổi cả sự nghiệp của mình, không ai ngu ngốc như vậy.

Y Yến thấy tôi từ ngoài cửa bước vào, lao tới ôm lấy tôi kéo tôi về phía trước.

Cô ta dùng sức kéo tay tôi ấn xuống tờ giấy.

“Cô ký đi, cô không ký, nó sẽ chết đấy!”

“Nó là con trai cô, cô không thể thấy chết không cứu!”

“Nếu nó chết, cô chính là kẻ giết người!”

Tôi chậm rãi xem qua bản cam kết phẫu thuật, lắc đầu từ chối ký tên.

Y Yến sụp đổ, cô ta bấu xé quần áo của tôi, đáy mắt đỏ ngầu, tóc tai bù xù như một con quỷ dữ.

“Sắp thi cấp ba rồi, làm sao nó có thể chấp nhận gây mê toàn thân?”

“Rủi ro như vậy quá lớn, ảnh hưởng đến kết quả thi thì làm sao?”

Nhayho.com
Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com