QUY ĐIỀN VIÊN - Chương 14
Hắn từng nói, mẫu thân là con út, ngoại tổ tuổi đã cao không thể đến kinh thành, còn mẫu thân hắn thì nhất quyết không chịu đặt chân tới, sợ làm ô danh Lục Chiêu. Đành hẹn sau khi thành thân, chúng ta sẽ về quê bái kiến.
Ta nghe tiếng cười nói náo nhiệt bên ngoài, nhìn đôi nến long phụng chập chờn sáng tối, lòng chợt bình yên đến lạ.
Lục Chiêu trở về, trên người phảng phất mùi rượu nhàn nhạt. Hắn nhẹ ôm lấy ta vào lòng, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán ta:
“Từ nay về sau, ta thật sự có nhà rồi.”
Ta mỉm cười, rót hai chén rượu, đưa cho hắn một chén. Hắn đưa tay vòng qua ta, cùng nâng chén.
Ta ngửa đầu uống cạn, dịu dàng nói:
“Từ nay, nơi đây chính là nhà của chúng ta.”
15
Ba năm thoáng chốc trôi qua.
Lục Chiêu quả nhiên như lời hắn nói, thi đỗ tiến sĩ, thứ hạng không cao cũng chẳng thấp, vừa đủ để không gây chú ý.
Hắn không màng bon chen, sau khi đỗ liền ở nhà chuyên tâm nghiên cứu học vấn, đồng thời ở bên ta và con.
Chúng ta xây một thư viện dưới chân núi, rộng rãi thu nhận học trò.
Những năm đầu vất vả không ít, nhưng Lục Chiêu dạy dỗ không phân biệt, dốc hết tâm huyết.
Đợi tiếng tăm lan xa, mới có những gia tộc sĩ tộc ở kinh thành đưa con em đến học.
Hắn thu nhận học sinh, chỉ nhìn tư chất, không xét gia thế.
Tiếng lành đồn xa, không chỉ có học trò đến xin học, mà còn có những tài tử học vấn vững vàng nhưng không muốn nhập quan trường tìm đến, cùng nhau giảng dạy, nghiên cứu.
Mười năm thấm thoắt, Lục Chiêu đã trở thành một vị đại nho lừng danh gần xa.
Hắn quả thực không bước vào quan trường, nhưng hắn đã giữ trọn lời hứa, bảo vệ vững chắc gia đình nhỏ này.
Thư viện dưới núi nhiều lần mở rộng, cây cối hoa lá được trồng tỉ mỉ, phân thành bốn viện Mai – Lan – Trúc – Cúc, bốn cảnh Thanh phong – Minh nguyệt – Tùng hạc – Thạch tuyền.
Những năm này, cũng có vài gia đình dọn về gần đó, có người vì tiện cho con cái học hành, có người là nông dân thích thú với cuộc sống như vậy, thậm chí có cả những ẩn sĩ tìm đến, khiến cảnh sắc xung quanh vừa phảng phất phong vị dã ngoại, lại chẳng thiếu phần nhã thú.
Trang viên nhà ta cũng được mở rộng. Một nửa vẫn để gia đình ở, nửa còn lại cải thành một quán trọ nhỏ, ca ca vốn nhanh nhạy liền học theo cách bài trí tao nhã của văn nhân, đích thân mặc áo dài đón khách, buôn bán cũng khấm khá.
Cha, nương giữ lại hai mẫu đất tự tay canh tác, phần còn lại cho thuê, ngày tháng giản dị mà đủ đầy.
Tháng Tư nhân gian, hoa núi rực rỡ. Ta cùng Tiểu Diệp và tẩu tẩu xách giỏ tre đi hái rau dại, dọc đường gặp vài học trò đang vẽ phong cảnh ngoài ruộng đồng.
Có người gọi ta:
“Phu nhân!”
Ta mỉm cười đáp lại.
Đi một vòng, giỏ đã đầy rau, chúng ta rảo bước quay về.
Trang viên thoang thoảng mùi khói bếp, hương bánh áp chảo sở trường của nương lan khắp sân.
“Đào Đào, hôm nay ăn cơm ở nhà nhé, ta đã sai người đưa tin cho con rể rồi.”
Ta khẽ dạ một tiếng, vừa ngẩng đầu nhìn ra cửa, đã thấy bóng dáng Lục Chiêu đang bước đến.
-HẾT-
Nhayho.com