NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

THÂN HÌNH HOÀN MỸ - Chương 7

  1. Home
  2. THÂN HÌNH HOÀN MỸ
  3. Chương 7
Prev
Novel Info

Chương 7:

Tôi vui đến không thể ngủ nổi.

Ngay trong đêm, tôi cắt dựng video lột xác, không ngờ vừa đăng lên, nó leo thẳng lên bảng hot search toàn mạng.

Nhưng cùng lúc đó, cái tên “Lâm Chi Tình” cũng xuất hiện trên danh sách ấy thậm chí xếp ngay phía trên tôi, giữ vị trí TOP 1.

Trên điện thoại tôi, hiện lên dòng tiêu đề lớn rực đỏ:

#Thí sinh nghệ thuật giảm cân quá mức#

#Blogger Thân hình hoàn mỹ giảm 100 cân màn lột xác ngoạn mục#

…

Sáng sớm hôm sau, đoạn video rò rỉ từ phòng thi lan khắp mạng.

Trong clip, một cô gái gầy như bộ xương đang múa trên sân khấu, động tác mềm mại mà lại khiến người xem rợn người vì quái dị.

Người không biết còn tưởng là đoạn video do AI tạo ra.

Nhưng dãy bàn giám khảo bên cạnh là những giáo viên thật bằng xương bằng thịt.

Đến vòng xoay thứ ba, cô gái đột ngột ngã gục.

Một tiếng “bịch” nặng nề vang lên, phá tan sự yên tĩnh.

Các thầy cô sững sờ c.h.ế.t lặng, rồi hốt hoảng lao đến.

Không lâu sau, nhân viên y tế chạy vào, khiêng thân thể nhẹ bẫng ấy lên cáng.

Tiếng còi cứu thương lại vang lên chói tai.

…

Đoạn video dừng ở mốc 3 phút 50 giây.

Khi tôi đến bệnh viện thăm Lâm Chi Tình, cô ta đang nằm yên trong phòng ICU, toàn thân cắm đầy ống dẫn và dây điện cực.

“Cô ấy từ hôm qua đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.”

Người hộ công khẽ nói, vừa chỉnh lại tập hồ sơ bệnh án, giọng thấp thoáng buồn:

“Bác sĩ bảo, các cơ quan trong người cô ấy đều đang suy kiệt rồi… sợ là không cầm cự được bao lâu nữa.”

Tiếng “tích tích tích” của máy theo dõi vang lên đều đặn, làm tim người nghe cũng nghẹn lại từng nhịp.

Ngoài cửa, ba mẹ Lâm Chi Tình lặng lẽ lau nước mắt.

“Con bé trước kia vẫn khỏe mạnh, sao tự dưng lại ra nông nỗi này…”

“Lần khám cách đây một tháng đã báo là thiếu dinh dưỡng rồi, sao không cho nó bồi bổ thêm?”

Người ba trách móc nhìn sang vợ.

“Ông còn trách tôi? Bình thường ông cũng có quan tâm gì đến con đâu!”

“Còn bà thì sao? Tôi đi làm suốt ngày, cật lực lo cho nhà này, giờ ICU tốn sạch cả tiền tôi kiếm về rồi đấy!”

Trong tiếng cãi vã rối rắm ấy, máy theo dõi đột nhiên đổi nhịp.

“Túttttttttttttttt”

Một âm thanh dài, cao và chói tai x.é to.ạc không gian.

Đường sóng màu xanh trên màn hình bỗng kéo dài thành một đường thẳng.

Các y tá đẩy cửa xông vào, tay cầm máy sốc điện.

Miếng dán điện cực dán lên n.g.ự.c cô, cơ thể cô bật mạnh lên một cái, áo bệnh nhân phồng lên rồi xẹp xuống ngay.

“Tiêm adrenaline 1mg!”

……

Sau cú sốc điện thứ ba, bác sĩ tháo ống nghe xuống, khẽ lắc đầu.

Âm thanh dài đột ngột dừng lại, trong phòng bệnh chỉ còn một khoảng tĩnh lặng khác thường.

Rồi giữa sự im lặng ấy, vang lên giọng điện tử lạnh lẽo, như đến từ nơi rất xa:

“Sinh mệnh của người liên kết đã biến mất, hệ thống tự động hủy bỏ.”

Thế giới dường như chỉ còn trống rỗng.

…

Tin tức “Thí sinh nghệ thuật c.h.ế.t vì kiệt sức do giảm cân” lại một lần nữa leo lên top tìm kiếm.

“Giới trẻ bây giờ thật liều mạng, cứ nhịn ăn để giảm cân…”

“Tuổi còn nhỏ vậy mà, thật đáng thương…”

Tôi lặng lẽ đứng bên giường bệnh, nhìn gương mặt trắng bệch của cô ta, bỗng nhớ ra rằng tôi đã mất kinh hai tháng nay.

Trước mắt tôi, thế giới bỗng quay cuồng.

…

Khi mở mắt ra lần nữa, Lục Dương đang ngồi cạnh giường tôi.

“Cậu bị hạ đường huyết vì giảm cân quá mức.”

“Từ giờ, để tớ trông cậu ăn uống cho đàng hoàng.”

Tôi đảo tròn mắt, đá hắn ta một phát.

Tên con trai kiêu căng trước kia, giờ lại nịnh nọt, thay đổi đối tượng rồi sao?

Thật nực cười, đúng là loại chỉ biết nhìn mặt mà yêu.

“À đúng rồi,”

“Cậu còn nhớ chuyện này không?”

“Tớ từng nói, nếu cậu gầy đến 100 cân… tớ sẽ theo đuổi cậu.”

“Vậy nên…”

“Làm bạn gái tớ nhé?”

Ngoài trời đêm mang theo hơi lạnh đầu đông.

Tiếng tim đập dồn dập, rõ ràng đến buồn cười.

Tôi cúi đầu nhìn cái bóng của mình dưới ánh đèn, mảnh mai, lạ lẫm, gần như không còn nhận ra nổi.

Trong lòng tôi dấy lên một nỗi trống rỗng lạnh buốt.

Tôi đã tự hành hạ chính mình đến bờ hủy hoại, chỉ để biến thành vẻ đẹp mà họ công nhận.

Vậy… đây là chiến thắng sao?

Tôi ngẩng đầu, bình thản nhìn thẳng vào đôi mắt đang chờ đợi của cậu ta.

“Cậu… xứng sao?”

Lục Dương đứng c.h.ế.t lặng.

“Trí nhớ cậu tệ thật đấy.”

“Những lúc cậu gọi tôi là con heo béo, phát tán ảnh xấu của tôi, cười nhạo tôi…”

“Cậu quên hết rồi à?”

“Giờ thấy tôi gầy, thấy tôi đẹp, lại chạy đến nói yêu?”

“Tình yêu của cậu… đáng giá được mấy đồng?”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần hoảng loạn của hắn, như thể muốn tìm trong đó hình bóng của Lâm Chi Tình.

“Cút đi. Đừng để tôi phải nhìn thấy cậu nữa.”

Lục Dương cuối cùng cũng chỉ im ặng.

Mấy tên hay gây sự trong lớp, từ đó thấy tôi liền tránh xa.

Trong trường bắt đầu lan truyền một câu chuyện như huyền thoại:

“Nghe chưa, lớp 12-2 có cô hoa khôi ghê gớm lắm.”

“Ai mà ngờ, trước kia cô ấy từng là một con bé béo ú, chỉ trong hai tháng giảm được cả trăm cân!”

Không ai dám chọc tôi nữa.

Bởi vì tôi nói được là làm được.

Trong mắt họ, tôi bây giờ cho dù nói g.i.ế.c người, họ cũng tin tôi dám làm.

Ngoài trời, mưa lất phất rơi.

“Này, Lý Đóa! Lại trốn tiết tự học buổi tối nữa hả!”

Giọng thầy chủ nhiệm vang lên phía sau, hổn hển đuổi theo.

Đây đã là lần thứ mười tôi bỏ qua nội quy, coi như chẳng nghe thấy.

Thầy chủ nhiệm gọi với theo sau lưng tôi, giọng nửa trách nửa van xin:

“Trời đất ơi, tổ tông nhà tôi ơi, cem còn định giảm cân nữa hả?”

Tôi khựng lại, quay đầu, nhẹ giọng đáp:

“Không.”

Trong suốt quãng thời gian giảm cân, trốn học đã trở thành chuyện thường ngày.

Mưa lạnh xối xuống, gấu váy ướt đẫm dính vào bắp chân, thế mà tôi lại cảm thấy thân thể nhẹ như gió, như thể chỉ cần nhón chân là có thể bay lên.

Phía trước, tiệm đồ nướng nghi ngút khói, ánh lửa hắt ra ấm áp như ôm lấy màn đêm.

Dưới ánh trăng, làn da cô gái sáng trong như thủy tinh, hai bên đường, hoa nở rộ rực rỡ đẹp đến nao lòng.

HẾT

Nhayho.com
Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 7"

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com