Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 1 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 1

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 1: Gã chồng vô dụng.

“Này này, Tư Kiệt, còn không mau đi lấy khăn ấm lau chân cho tôi à? Anh

nhìn xem, bàn chân của tôi đang tê cóng rồi đây này?!!!”

Triệu Hinh vừa lướt xem điện thoại, vừa bực bội gắt gỏng, la lối om sòm

khắp nhà.

Tư Kiệt đang khom lưng lau chùi dưới bếp, nghe tiếng gọi lớn bèn hớt ha hớt

hải chạy lên, trên tay ôm một chậu nước ấm đã chuẩn bị sẵn, vội vàng quỳ

xuống bên cạnh Triệu Hinh, thấm khăn ấm rồi cẩn thận lau từng kẽ ngón

chân cho cô ta.

“Anh tới rồi đây, để anh lau cho em nhé!”

Anh nhẹ nhàng từ tốn đáp, trước thái độ khinh khỉnh của Triệu Hinh, Tư Kiệt

vẫn mỉm cười dịu dàng nhất có thể.

Triệu Hinh là một đại tiểu thư giàu có, quyền lực chính hiệu. Cha cô là Triệu

Tư Mỗ, tổng giám đốc tập đoàn Triệu Thị nổi tiếng khắp trong và ngoài nước

về mảng kinh doanh đá quý. Tiền bạc nhà họ Triệu chất đống như núi, tiêu

đến hết đời cháu chắt cũng không thể nào hết.

Vì vậy ngay từ nhỏ, Triệu Hinh đã được xếp vào hàng những tiểu thư quyền

lực nhất thành phố Giang Châu, tiền tiêu như nước, mức độ chịu chơi thì

không ai sánh bằng.

Ấy vậy mà, một vị tiểu thư đài các như cô ta lại đồng ý lấy Tư Kiệt - một gã

nhân viên quèn vô dụng, lương tháng ba cọc ba đồng, không đủ chi trả cho

một lần làm móng của cô ta làm chồng.

Triệu Hinh tự cảm thấy mình quả thực ngu xuẩn, bỗng nhiên rước thêm một

của nợ, vô dụng hèn kém còn không bằng cả con chó.

Động tác lau chân cho vợ của Tư Kiệt vô cùng nhanh nhẹn và thuần thục, chỉ

một loáng anh đã làm xong.

Triệu Hinh càng nhìn chồng mình khép nép lau chùi dưới đất càng cảm thấy

ngứa mắt, nhịn không được mà đưa chân đá mạnh vào chậu nước bẩn Tư

Kiệt đang chuẩn bị bê đi đổ.

Cú đá bất ngờ của Triệu Hinh khiến Tư Kiệt giật mình, cả người lẫn nước đổ

ập xuống sàn nhà, ngã lăn như một con ếch vồ trượt.

Triệu Hinh nhịn không được mà phá lên cười hả dạ. Những kẻ làm khác

cũng đưa tay lén lút che miệng, khúc khích nhìn nhau nở nụ cười đầy khinh

miệt.

Đường đường là con rể nhà họ Triệu danh tiếng lẫy lừng, là chồng đích danh

ký tên trên giấy kết hôn của thiên kim đại tiểu thư Triệu Hinh, thế mà Tư Kiệt

lại nhục nhã, đớn hèn còn không bằng một gã người ở trong nhà.

Trước mọi hành động đối xử tệ bạc của vợ, Tư Kiệt vẫn không hề kêu than

lấy một tiếng. Anh lật đật bò dậy khỏi đống nước bẩn, nhanh chóng với lấy

chiếc giẻ lau bên cạnh, cẩn thận chà sạch nền nhà.

“Thôi được rồi, anh còn định chà tới bao giờ nữa. Còn không mau mau cuốn

xéo đi tắm cho ChenSi đi à?”

ChenSi là tên của con chó Tây Tạng mà Triệu Hinh đã bỏ một số tiền lớn

mua về để nuôi. Cô ta cưng nựng, chiều chuộng con chó hết mực. Mỗi ngày,

Triệu Hinh đều bắt Tư Kiệt phải tắm rửa, cho chó ăn ngày ba bữa. Chỉ cần

trên người nó có một bết bẩn, Triệu Hinh cũng sẵn sàng đưa tay tát thẳng

vào mặt Tư Kiệt không một chút thương tiếc.

Tư Kiệt ngoan ngoãn gật đầu, vội vàng cầm chậu và giẻ lau bước nhanh

xuống dưới lầu.

Bước chân của anh mỗi lúc một chậm lại, anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên tay

vịn cầu thang, ánh mắt chua xót mà lướt nhìn khắp cả tòa biệt tự sang trọng

bậc nhất này.

Tư Kiệt đã ngắm đi ngắm lại từng ngóc ngách, mọi đồ vật dù là nhỏ bé nhất

ở đây cũng đã phải trên dưới hàng nghìn lần.

Mọi thứ ở đây dù mới hay cũ anh cũng đã đều quá quen thuộc, nắm chắc

trong lòng bàn tay như học thuộc lòng bảng cửu

***

Chương. Không nhớ sao

được chứ, bởi tòa biệt thự rộng lớn này và cả Triệu Thị tiếng tăm lẫy lừng kia

đều là toàn bộ cơ ngơi cả đời do chính bàn tay cha mẹ anh đã xây dựng lên.

Thế mà chỉ trong vòng một ngày, toàn bộ khối gia sản kếch xù ấy đã bị nhà

họ Triệu thẳng tay cướp trắng.

Tư Kiệt khi đó mới tròn mười sáu tuổi, phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ

bị Triệu Tư Mỗ bắn chết tại chỗ, máu tươi chảy ra ồ ạt.

Gương mặt lạnh lùng, to béo của Triệu Tư Mỗ nhìn chằm chằm vào thi thể

của cha mẹ anh, không có một chút biểu hiện gì gọi là cảm thấy ăn năn, day

dứt, dẫu có biến thành tro anh cũng không thể nào quên được.

Hai tay Tư Kiệt nắm thật chặt, móng tay dài sắc cắm chặt khiến lòng bàn tay

anh rỉ máu.

Mối thù này anh đã nhẫn nhịn mười năm, mười năm ôm hận, mười năm chịu

nhục nhã, luồn cúi như một con chó, tìm đủ mọi cách mới có thể bước vào

đây một lần nữa. Nhưng tòa biệt thự theo anh từ bé tới lớn giờ đây đón chào

anh với tư cách là con rể nhà họ Triệu, chứ không phải là đại thiếu gia nhà

họ Tư quyền lực một thời nữa.

Ngoài cửa chợt có tiếng còi xe vang lên inh ỏi, Tư Kiệt chậm rãi bước xuống

lầu, mở cửa ra xem. Một chiếc Lanrover màu đỏ sáng bóng đang đậu ngay

trước cửa biệt thự, Mộng Giai Kỳ- em họ của Triệu Hinh, kiêu kỳ mở cửa xe

bước xuống.

Đôi mắt Mộng Giai Kỳ bất chợt dừng lại trên người Tư Kiệt, chán ghét liếc

xéo một lượt, sau đó quay lưng bước lên lầu.

“Chị tính đến khi nào mới bỏ quách Tư Kiệt đi vậy?”

Mộng Giai Kỳ kéo cặp kính đen xuống, nằm vật ra trên giường của Triệu

Hinh, khinh thường hỏi.

Triệu Hinh vừa đưa tay vuốt ve mớ tóc dài mềm mại, vừa nhếch miệng đáp:

“Ai dà, chị còn muốn chơi hắn thêm một thời gian nữa. Dù sao thì Tư Kiệt

cũng rất biết ngoan ngoãn nghe lời!”

Mộng Giai Kỳ nghe thế vội ngồi bật dậy, bĩu môi không buồn nói gì thêm nữa.

Tư Kiệt sau khi tắm rửa sạch sẽ cho ChenSi, lau tay bước đi lên phòng. Anh

đưa tay định xoay nắm cửa thì bỗng nghe thấy tiếng của Triệu Hinh vang lên:

“Hôm trước chị nghe thấy ông già nói chuyện với Liên tổng quản, căn dặn

phải viết di chúc như thế nào. Chắc ông già sợ nếu chẳng may có chuyện gì

xảy ra với mình thì khối tài sản khổng lồ này cũng không tùy ý mà bị vứt đi

mất.”

Mộng Giai Kỳ thắc mắc, lông mày khẽ nhíu lại, đăm chiêu đáp:

“Chẳng phải bác Triệu chỉ có một mình chị và Triệu Nhạc là con gái hay sao?

Đương nhiên đống tài sản này phải thuộc về chị và Triệu Nhạc rồi, còn lo

lắng làm gì?”

Triệu Hinh khẽ cười khẩy, đắc ý mà trả lời:

“Ông già đó đi cặp bồ khắp nơi, chỗ nào mà chẳng rơi vãi con của ông ta.

Thử nghĩ mà xem, bỗng dưng từ đâu có một kẻ đến nhận là con ruột của ông

ấy, há chẳng phải quyền thừa kế của chị phải bắt buộc bị chia đôi hay sao?”

Ồ, thì ra Triệu Tư Mỗ đã nhanh chóng chuẩn bị viết di chúc. Lão già này lúc

nào cũng rất cẩn thận, không để lộ bất cứ một sơ hở nào. Ngay cả tội ác giết

chết cha mẹ cùng toàn bộ những người có mặt ở Tư gia thời điểm mười năm

trước, lão cũng dọn dẹp rất cẩn thận, xử lý nhanh gọn tới nỗi tất cả cảnh sát,

báo chí đều đồng loạt đưa tin: "Tư gia vì không trả được nợ cho nhà họ Triệu

bèn thế chấp toàn bộ tài sản, trốn biệt sang nước ngoài".

Càng nghĩ nỗi uất hận trong lòng Tư Kiệt càng tăng lên gấp bội. Anh xoay

người toan bước đi thì lại nghe thấy bên trong, giọng nói lanh lảnh của Triệu

Hinh lại tiếp tục vang lên:

“Vì vậy, chị phải nhanh chóng sinh ra một đứa con trai. Nếu không, e rằng

đống tài sản này chưa chắc đã thuộc về tay chị!”

Mộng Giai Kỳ nghe thấy vậy bèn trợn tròn hai mắt, đưa tay che miệng mà

thốt lên:

“Cái gì, chị định mang thai con với gã chồng nghèo hèn, vô dụng kia hay

sao?”

 

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.