Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 43 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 43

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 43: Cực phẩm mỹ nữ.

Đằng Thiết Giáp nghe xong, trong lòng khẽ động. Ông ta chỉ có một đứa con

trai duy nhất, nếu không có cháu đích tôn nối dõi, há chẳng phải gia tộc nhà

họ Đằng sẽ tuyệt tự tuyệt tôn hay sao?

Hai tay ông ta đưa lên đầu, vò đi vò lại nhúm tóc bạc, hiện tại cảm giác bức

bối trong người khiến ông ta như muốn phát điên mà nổ tung.

Tiêu Bách Thần ngồi đối diện, nhàn nhã nhìn thẳng vào mọi hành động của

ông ta, lặng lẽ mà quan sát.

Con người tham lam như Đằng Thiết Giáp luôn luôn đặt danh vọng và tiền tài

lên trên hết. Do vậy ông ta mới lâm vào cảnh băn khoăn suy nghĩ như hiện

tại.

Tất cả đều do các người tự làm, tự chuốc lấy mà thôi!

“Cứu con trai tôi. Tuyệt tự tuyệt tôn, tôi cũng chấp nhận!”

Đôi mắt Đằng Thiết Giáp đỏ ngầu, cảm xúc bức bối kìm nén dồn cả lên từng

mạch máu.

Theo lời của Tiêu Bách Thần, Đằng Thiết Giáp sai người đóng một thùng

nước lớn bằng gỗ cây bạch đằng, có sức chứa tới ba người trưởng thành.

Công việc đóng thùng thì dễ, nhưng gỗ cây bạch đằng cần phải tốn một

khoảng thời gian tương đối khá. Bởi vậy người của Đằng Thiết Giáp ngay lập

tức nhận lệnh, năm chiếc xe tải cỡ lớn nối đuôi nhau lên rừng chặt gỗ.

“Tôi sẽ trở về nhà họ Tiêu trước. Khi nào đóng xong, ông cho người gọi tới

báo một tiếng.”

Đằng Thiết Giáp lập tức gật đầu.

Lần này, Tiêu Bách Thần đích thân cầm lái, cha nuôi anh ngồi bên cạnh,

ngửa cổ ra sau ghế lái phụ, trong miệng không ngừng nhâm nhi một bản

nhạc cổ xưa, cũ rích từ bao đời.

“Con trai à, nhiều lúc cha thấy, con diễn thật khéo!”

Khóe môi Tiêu Bách Thần khẽ nhếch lên, ánh mắt càng lúc càng trở nên

thâm sâu, chiếc mặt nạ nhỏ che một phần ba gương mặt đã bị anh kéo

xuống từ bao giờ, ném sang một bên góc

“Tiêu Bách Thần con chia làm hai con người, giống như hai buổi trong ngày

vậy!”

Haha...

Anh bật cười, vừa lái xe vừa phản biện lại những lời châm chọc của Tiêu

Hoàng Long.

Cánh cổng dinh thự khép lại.

Từ phía khu vực ngoài đường, một bóng người nhỏ nhắn lặng lẽ đứng nhìn

chằm chằm vào phía trước.

Hai tay y nắm chặt, từng mạch máu đỏ hồng vằn rõ trên làn da trắng muốt.

“Anh dám tiếp tay cho tội ác của chúng. Vậy thì nhà họ Tiêu các người cũng

sẽ trở thành kẻ thù của tôi!”

Soạt...!!!

Ngay khi y vừa xoay người toan rời đi, từ phía đằng sau bất ngờ một bóng

đen cao lớn lao tới, dùng chân đá một cú thật mạnh vào lưng y.

Tiêu Bách Thần đứng ngay cạnh y từ lúc nào, anh trừng mắt nhìn y, ngụ ý đe

dọa và cảnh cáo thấy rõ.

“Nói! Anh theo dõi chúng tôi suốt đường đi là có ý gì?”

Y hừ lạnh, chống tay đứng dậy, phủi phủi đống bụi đất bám dính trên người.

“Tưởng Tiêu Bách Thần danh tiếng lẫy lừng phải khác biệt so với những kẻ

khác. Thì ra, anh và lũ khốn đó cũng là một giuộc với nhau!”

Hai người trừng mắt nhìn nhau, cẩn thận quan sát mà thăm dò thực lực của

đối phương.

Kẻ đang đứng trước mặt Tiêu Bách Thần, ngoại hình nhỏ nhắn, không cao

lớn, vạm vỡ như những người đàn ông khác. Mặc dù y đội mũ lưỡi trai,

nhưng Tiêu Bách Thần vẫn lờ mờ thấy được sự sắc bén, tinh tường trong

đôi mắt của y.

Nhận thấy hàm ý khinh thường từ phía đối phương, đôi tay y càng nắm chặt

hơn. Nếu lần này chẳng may để anh bắt được, chắc chắn y sẽ chỉ còn một

con đường chết.

Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.

Nghĩ vậy, y chậm rãi nhích từng bước ra phía sau, dãn cách dần khoảng

cách giữa hai người.

“Định chạy trốn?”

Khóe miệng Tiêu Bách Thần chợt cong lên thách thức.

Y không trả lời, lập tức co người bỏ chạy.

Tiêu Bách Thần cũng không chịu buông tha, nhất nhất bám sát theo phía

sau. Anh phải tóm bằng được kẻ này. Chắc chắn y có liên quan tới sự việc

nhà họ Đằng cùng thi thể năm người chết trong rừng kia.

“Đồ khốn!”

Y lắc người né tránh cú đá ập tới của Tiêu Bách Thần, buông miệng chửi thề

một câu.

Chiếc áo sơ mi cũ rích, bám dày bụi đất của y do vận động mạnh nên nhất

thời bị bung một chiếc cúc áo.

“Có chạy đằng trời. Để tôi xem thân thủ của anh cao siêu đến nhường nào!”

Tiêu Bách Thần sử dụng các chiêu thức tấn công liên tiếp, cứ một cú đá

xoay chân lại là một đòn trưởng bằng tay đập xuống.

Y cũng không phải dạng vừa, lần nào tiếp chiêu cũng sẵn sàng gồng tay ra

đỡ, mặc dù mảng da trắng vì va đập mạnh nên ửng đỏ nhưng y cũng không

kêu than dù chỉ một tiếng.

“Hừ, anh nhất định muốn chết thật rồi. Đừng trách tôi độc ác!”

Tiêu Bách Thần mở giọng đe dọa, cùng với lời nói là động tác tung người lên

cao, sau đó nắm chặt bàn tay thành một nắm đấm cứng ngắc như đá, một

đường chém xuống.

Cú đánh không chút nương tay này của anh khiến y không thể nào chống

đỡ, lồng ngực lập tức cảm thấy đau nhói, cảm tưởng như có thể xuyên thấu

toàn bộ lục phủ ngũ tạng, mạch máu sẵn sàng vỡ nát bất cứ lúc nào.

A...a...!!!

Y đau đớn hét lên một tiếng, cả cơ thể đổ ập xuống đất, dạ dày sôi sục mà

nôn ra một ngụm máu tươi.

Tiêu Bách Thần đứng từ trên cao nhìn xuống, buông miệng cười khẩy. Nhìn

y lúc này trông chẳng khác gì một con chó nhục nhã, không cam tâm mà

thuần phục.

“Nói đi. Nếu anh thành thật thú nhận, tôi có thể xem xét mà tha cho anh một

mạng!”

“Ngậm miệng lại và chịu chết đi!”

Xoẹt...!

Một lưỡi dap sắc bén lập tức cắm phập vào bắp chân Tiêu Bách Thần. Y vẫn

không chịu thua, rút con dao găm giấu trong cạp quần ra mà đâm về phía

anh, nhưng trúng vào bắp chân.

Máu tươi không ngừng rỉ ra trên chân, ngấm cả vào ống quần Tiêu Bách

Thần. Anh điên người đứng phắt dậy, giơ chân đạp mạnh vào lồng ngực của

y một lần nữa.

Cú đạp này khiến y nằm im không nhúc nhích, thoi thóp thở từng hơi.

“Súc sinh. Dám đánh lén ông đây!”

Tiêu Bách Thần vừa nói vừa đưa tay rút mạnh con dao ra khỏi bắp chân,

cảm giác xé rách da thịt đau nhói khiến lông mày anh chau lại từng cơn.

“Mày muốn chết?!”

Tiêu Bách Thần nghiến răng hừ lạnh. Đoạn anh bước từng bước đến gần y,

đưa tay giật phắt chiếc mũ lưỡi trai cũ rách che gần hết gương mặt của y.

Ngay khi Tiêu Bách Thần đem mũ ném xuống đất, miệng anh lập tức khô

khốc, không thể nói thành lời.

Là một cô gái?

Hơn nữa, đây còn là một cô gái tóc dài, một bên mắt màu xanh nước biển,

một bên mắt màu nâu.

Cực phẩm mỹ nữ!...

 

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status