Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 45 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 45

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 45: Bạch khởi la

Hai cha con Tiêu Hoàng Long vừa rời khỏi phòng, cô gái kia liền lập tức kéo

chăn ra, nhảy xuống giường, đoạn đưa tay dò xét một vòng xung quanh cửa

sổ.

Cửa sổ phòng này cũng làm bằng kính chống đạn tối tân bậc nhất, dù có vác

búa ra đập thì cũng đừng hòng mong vỡ.

“Cô đang ở phòng khách, tầng số năm. Đừng nói cô sẽ nhảy từ trên này

xuống dưới đất kia chứ?”

Nghe thấy giọng nói của Tiêu Bách Thần vang lên ở phía sau lưng, cô gái

xoay người lùi dần về phía góc phòng, trạng thái cảnh giác cao độ.

Mái tóc dài đen nhánh buông hờ hững trên vai, gương mặt có phần tái mét

mỏi mệt, đẹp một vẻ đẹp thanh thuần mà rất đỗi yên tĩnh.

“Bạch Khởi La?”

Tiêu Bách Thần bất ngờ lên tiếng hỏi, khóe môi anh khẽ nhếch lên, tạo thành

một đường cong đầy khiêu gợi.

Ánh mắt cô gái lập tức thay đổi, có một sự hoảng hốt không hề nhẹ cuộn trào

trong đáy mắt.

“Cô không khẳng định cũng không phủ nhận, vậy cô chính xác là Bạch Khởi

La!”

Bạch Khởi La nhìn anh chằm chằm, không dám tin chỉ trong một khoảng thời

gian có hơn một tiếng đồng hồ, người con trai này lại có thể làm rõ lai lịch

cùng tên tuổi của cô được.

“Anh... làm cách nào anh có thể tìm ra?”

Haha...

Tiêu Bách Thần mở miệng cười xấu xa, đôi tay khoanh tròn lại trước ngực,

gương mặt hết sức tự mãn.

“Cô nên nhớ, đối với Tiêu Bách Thần này, cho dù cô có chết bờ chết bụi ở

bất cứ đâu, một khi tôi đã thích đều có thể lôi xác cô lên từ ngàn lớp đất!”

Ngừng một lát, anh lại nói tiếp:

“Cô chính là người đã sử dụng bùa An Ma Cương, nguyền rủa và làm bại liệt

toàn bộ cơ thể của Đằng Thiết Quang phải không?”

Bạch Khởi La không có ý định giấu giếm nữa. Dù sao thì anh cũng đã biết,

muốn nói dối anh, chưa biết chừng còn chọc cho anh tức giận mà xôi hỏng

bỏng không nữa chứ.

Cô ngồi xuống giường, chậm rãi nhắm mắt lại như đang hồi tưởng về quá

khứ xa xăm nào đó, đoạn bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc kinh hoàng đã xảy ra

hơn một tuần về trước.

Bạch Khởi La vốn là con nuôi của nhà họ Vương. Ba năm trước, gia đình

Vương Tất vốn thuộc diện khá giả, thế nhưng có một lần Vương Tất nghe

theo lời xúi giục của đám bạn xấu, giấu vợ đem toàn bộ tài sản đem đi chơi

chứng khoán.

Thua lỗ nặng, tài sản mười mấy năm tích góp tiêu tan trong một phút lầm lỡ,

Vương Tất cùng vợ phải thế chấp nhà cửa, đồ đạc cho bọn chủ nợ, hòng

mong gỡ gạc được phần nào.

Tuy nhiên, lãi mẹ đẻ lãi con, mỗi giờ mỗi phút trôi qua, số tiền lãi sinh ra càng

lúc càng lớn.

“Khởi La, cha mẹ nuôi con cũng đã mười hai năm trời. Đến bây giờ nhìn con

trưởng thành, chúng ta coi như cũng đã làm tròn trách nhiệm. Khởi La, một

mình cha không thể gồng lưng chống đỡ cho sáu người cùng một lúc được.

Cách tốt nhất hiện tại đó là bớt được người nào, đỡ khổ cho người đó! Khởi

La, con vốn rất thông minh, con hiểu ý cha mà, phải không?”

Bạch Khởi La lập tức quỳ xuống đất, kính cẩn dập đầu ba lần trước vợ chồng

Vương Tiết, nước mắt cay đắng nuốt ngược vào trong, đôi môi đỏ mọng

cũng bị cắn nát đến bật máu từ lúc nào.

Kể từ hôm đó, đã hơn một năm dài đằng đẵng trôi qua, cô chưa từng gặp lại

gia đình Vương Tiết. Căn nhà to lớn, tràn ngập niềm vui ngày nào giờ cũng

đã đổi chủ.

Người chủ mới hiện tại đang sở hữu căn nhà này chính là gã bạn thân mà

Vương Tiết coi như gia đình của mình kia.

Tiêu Bách Thần nghe đến đây cũng đã phần nào đoán ra được diễn biến tiếp

theo của câu chuyện.

Anh ngồi vắt chân trên ghế gỗ, lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương

mặt xinh đẹp của Bạch Khởi La.

Từ đầu tới cuối, cô không bộc lộ bất kỳ một cảm xúc khác thường nào, ngoại

trừ vẻ mặt lạnh tanh, vô cảm đến đáng kinh ngạc.

Nhận ra hàm ý dò xét của anh, Bạch Khởi La bèn trừng mắt nhìn lại đầy

cảnh cáo, đoạn nói tiếp:

“Tôi cũng chỉ tình cờ phát hiện ra gia đình của họ đã lén chuyển vào khu

rừng này sống tạm để trốn nợ. Thời gian lang thang kia, tôi cũng đã tự làm tự

kiếm ra được một số tiền tương đối, muốn gặp cha mẹ nuôi để báo đáp ơn

dưỡng dục của họ!”

Vậy mà...

Cảnh tượng cô gặp lại khiến cô cả đời này cũng không thể nào quên!

Thi thể của Vương Tiết cùng vợ và hai đứa con nhỏ nằm la liệt trên đất, đầu

của họ đều bị lũ cặn bã kia dùng búa thẳng tay đập nát.

Bạch Khởi La cũng chỉ nhìn vào quần áo để nhận diện được cha mẹ nuôi

cùng hai đứa nhỏ.

Còn em gái thứ hai của cô toàn thân không một mảnh vải, tứ chi bị cột ra bốn

phía, gần chục gã đàn ông cao lớn thay phiên nhau cưỡng hiếp đến mức cạn

kiệt sức lực mà chết.

“Ngay cả khi con bé đã chết, hai mắt không thể nhắm được mà lũ khốn này

vẫn còn không ngừng chà đạp nó hết lần này đến lần khác. Vương Chi mới

chỉ mười lăm tuổi, mười lăm tuổi đấy anh có biết không?”

Tiêu Bách Thần chết lặng cả người.

Anh không nghĩ một gia đình tưởng chừng rất hạnh phúc kia, chỉ vì do một

phút lầm lỡ ham mê đỏ đen của người cha mà gây nên hậu quả khủng khiếp

đến mức này.

Bạch Khởi La càng nói, sự cừu hận trong ánh mắt càng trở nên điên dại,

tròng mắt hai màu của cô theo đó cũng càng lúc càng thêm sắc bén hơn.

“Vậy mà, các người lại cùng nhau cứu chữa cho thằng khốn đó. Tiêu Bách

Thần, ngàn lần Bạch Khởi La tôi cũng sẽ phải tự tay giết chết Đằng Thiết

Quang. Nếu anh còn cố chấp chữa bệnh cho hắn, đừng trách tôi không cảnh

cáo trước!”

Bạch Khởi La vừa nói vừa nắm chặt lấy vải đệm. Một lời đe dọa này của cô

chỉ như tát nước vào mặt Tiêu Bách Thần.

Anh thừa hiểu sức lực của Bạch Khởi La không đáng so với mình, nhưng

vẫn muốn mở miệng trêu chọc cô cho gõ ghét.

“Ha... Cô thử nói xem, cô sẽ lấy máu của tôi để thực hiện An Ma Cương

bằng cách nào?”

Tiêu Bách Thần chậm rãi bước từng bước về phía Bạch Khởi La, gương mặt

biểu đạt ý đồ đê tiện thấy rõ.

Bạch Khởi La cũng lờ mờ đoán ra ý đồ xấu xa của anh, đôi mắt dính chặt

theo mỗi bước chuyển động của Tiêu Bách Thần. Cô như đang lo sợ nếu

bản thân lơ là anh dù chỉ một chút, Tiêu Bách Thần sẽ ăn tươi nuốt sống cô

bất cứ lúc nào.

“Anh muốn làm gì?”

Bạch Khởi La cảnh giác cất giọng hỏi.

Vừa vặn khoảng cách giữa cô và Tiêu Bách Thần chỉ cách nhau bằng một

bước chân, Bạch Khởi La xoay người toan né sang hướng khác thì đã bị

Tiêu Bách Thần giơ tay tóm vào bả vai, mạnh mẽ kéo ngược trở lại.

“Biến thái!”

Bạch Khởi La mở miệng mắng chửi, đoạn dùng một tay còn lại dồn sức

chém mạnh xuống cánh tay anh.

Thế nhưng, một chiêu này của cô đã bị Tiêu Bách Thần hoàn toàn hóa giải,

lập tức bị anh khóa chặt, không thể nào mà nhúc nhích.

Khuôn mặt hai người càng lúc càng áp sát nhau hơn, Tiêu Bách Thần có thể

nghe rõ tiếng thở hổn hển, ấm nóng của cô phả vào từng lớp da trên gương

mặt của mình.

Bạch Khởi La cũng không cam lòng khuất phục, nhân lúc Tiêu Bách Thần

đang mải đắc ý nhìn cô, Bạch Khởi La nhất thời co đầu gối, thúc mạnh vào

hạ bộ của anh.

Á...!

Tiêu Bách Thần rú lên một tiếng, tức khắc buông cô ra.

“Bạch Khởi La, cô giỏi, rất giỏi!”

Con mẹ nó chứ!

Một trưởng này đối với một gã đàn ông mà nói chẳng khác gì đem anh ra

băm sống thành trăm mảnh.

Cửa phòng đang khép hờ.

Bạch Khởi La nhân cơ hội đó lách người chạy vọt ra. Tuy nhiên, Tiêu Bách

Thần xoay người lăn một vòng, đoạn vươn tay chộp lấy áo của cô mà kéo

giật lại.

“Đòi bỏ chạy à? Đừng mơ!”

Soạt...!

Chiếc áo lụa mỏng manh của Bạch Khởi La lập tức bị xé toạc.

Tấm lưng trần trắng nõn cùng vòng eo nhỏ nhất thời đều bung ra, rơi lả tả

trên nền đất.

Đôi mắt Tiêu Bách Thần tức thời hóa dại, đê tiện mà nuốt một ngụm nước

miếng.

“Tiêu Bách Thần, tôi giết chết anh!”

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.