Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 172 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 172

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Cảm ơn các bạn đọc đã đóng góp kinh phí để nhóm dịch nhảy hố truyện có thể duy trì.
Chúng mình xin ưu tiên các chương mới nhất đã có trong nhóm kín, để các bạn đã có đóng góp đọc trước.
Để truyện nhanh tới chương cuối bạn có thể đóng góp và vào nhóm đọc trước nhé. 

(Link vào nhóm đọc trước)

Chương 572: Ở lại đây thì làm sao vậy? 

Phương Tố xua tay, "Mẹ đừng nói vậy, tụi con cũng đã ở tuổi này rồi, mọi thứ là hiển nhiên thôi."

Cố Tư nhướng mắt nhìn Chương Tự Chi, "Lão Chương, anh bịt mặt làm gì vậy? Vì còn độc thân, anh không chịu được sao?"

Chương Tự Chi chậm rãi để tay xuống, vội vàng tìm sửa sang lại, "Không phải là không chịu nổi, chỉ là ngại ngùng mà thôi."

Bà cụ chuyển đề tài sang Chương Tự Chi.

Ôn tồn nói "Tự Chi, đừng trách bà nội nói nhiều, con cũng không còn quá nhỏ, bà nội cũng coi con như người nhà của mình, nào, nói cho bà biết, con có thích cô gái nào không? "

Chương Tự Chi vội vàng xua tay, "Bà nội, nbà còn không biết con sao, một ngươi yêu thích tự do, nên con không phải loại người thích gò bó, muốn tìm cũng không được."

Sau đó, có lẽ vì sợ Cố Tư bị trêu chọc, anh ta lập tức nói: "Muốn tìm thì rất dễ. Rất nhiều cô gái đang xếp hàng chờ con chọn."

Quả là không biết xấu hổ lầ gì, thật sự là bất luận cái gì cũng không dám nói ra.

Bà cụ cũng thừa biết Chương Tự Chi là đang lấp liếm.

Bà thở dài nói: "Gia đình con bên đó không vội chuyện này sao? Bà hiểu tuổi trẻ các con luôn muốn tự do, nhưng có có nghĩ một khi lớn tuổi hơn, để tìm một cô gái cùng lứa với mình sẽ khó khăn thế nào không? Bây giờ, nếu tìm được thì cả hai chắc chắn không còn trẻ, đi sinh con rồi nuôi nấng cũng không kịp lấy sức đâu ".

Chương Tự Chi Haha hai lần cười bất đắc dĩ.

Anh ấy không thể trả lời một chút, và anh ấy thực sự không biết làm thế nào để tiếp tục chủ đề này.

Cố Tư ở bên cạnh, nhìn vẻ mặt xấu hổ của Chương Tự Chi, cô chỉ muốn bật cười.

Cô đợi một hồi mới mở lời giúp đỡ Chương Tự Chi, “Bà nội, loại chuyện này không thể gấp gáp, có lẽ duyên chưa tới, đợi duyên đến rồi, chuyện này tự nhiên có thể giải quyết. "

Bà cụ nghe vậy cũng gật đầu, "Chính là ta nói, chuyện này, quả thực không nóng lòng."

Câu nói của Cố Tư thật sự hữu ích vì chủ đề này cuối cùng đã có thể dừng lại ở đó.

Chương Tự Chi xoa xoa tay, vẻ mặt có chút ngốc.

Anh thực sự không thoải mái sau khi ăn bữa ăn này.

Thật ra trước đây, anh cũng chưa từng để tâm đến những chuyện này, nhưng hiện tại nhìn thấy có người thể hiện tình cảm trước mặt, anh cũng ít nhiều cảm động.

Đặc biệt là hai đêm trước, chị ba lại gọi điện, nói bố anh gần đây sức khỏe không tốt, nói giờ ông chỉ trăn trở một nguyện vọng là có thể thấy Tự Chi yên bề gia thất.

Ngư điệu của chị ba tuy không gấp gáp, nghiệm trọng, càng không phải kiểu ra lệnh.

Nhưng mà Chương Tự Chi nghe xong liền cảm thấy có chút không thoải mái.

Bố anh gần đây sức khỏe rất kém, phải luôn có bác sĩ gia đình sống ở phòng bên cạnh.

Theo dõi tình trạng thể chất của ông mọi lúc.

Tuy ông đã nói điều đó trước đây,

Nhưng anh chưa bao giờ coi trọng nó.

Nói ra ở thời điểm này, nó mang một chút hương vị khác.

Bữa tối không diễn ra quá lâu, ăn gần hết Trì Uyên và Chương Tự Chi đứng dậy.

Cố Tư biết họ còn việc khác phải làm.

Bà cụ không hiểu mấy chuyện phía sau, ngẩng đầu nhìn Trì Uyên và Chương Tự Chi, "Hai người sao lại ăn xong nhanh như vậy? Không ăn thêm nhiều chút."

Trì Uyên lấy khăn giấy lau tay. "Con ăn no rồi ạ, buổi tối cũng không muốn ăn nhiều. Hai ngày nay con tiêu hóa không tốt."

Chương Tự Chi gật đầu hai cái, "Đúng vậy, tiêu hóa không tốt lắm. Nên ăn ít một chút đi."

Cố Tư suýt nữa bật cười, Chương Tự Chi không tiêu hóa được thức ăn, anh không thể tiêu hóa được những chủ đề bàn luận trên bàn ăn hôm nay thì có.

Bà cụ nghe hai người họ nói vậy, nên bà không ngăn cản nữa.

Trì Uyên và Chương Tự Chi đứng dậy đi vào phòng làm việc một lần nữa.

Bà cụ nghĩ ngợi rồi nhìn Cố Tư, "Bà luôn cảm thấy A Uyên và Tự Chi có gì đó không ổn. Nhìn hai người họ bây giờ. Rõ ràng là đang bàn bạc chuyện gì đó."

Cố Tư trầm ngâm một lát, cố ý bày ra vẻ mặt không hiểu gì, "Con cũng không biết ạ, chuyện công việc của Trì Uyên con không hỏi đến."

Lão phu nhân chậm rãi gật đầu sau vài giây, "Đúng vậy, con hiện tại, không cần quan tâm đến công việc của nó, chỉ cần chăm sóc bản thân thật tốt."

Cố Tư cũng ăn xong, cô nói vài câu với bà cụ, sau đó đặt đũa xuống, ngồi bên cạnh.

Phương Tố và Trì Chúc đang nói về tình hình trong nhà, hình như gần đây có một đường ống nước bị rò rỉ.

Phương Tố bảo Trì Chúc tối nay về nhà thì sửa lại chỗ đó một chút.

Trì Chúc còn nói hôm qua đã muốn sửa, đi tìm cờ lê nhưng không tìm được, nếu không hôm qua đã sửa xong rồi.

Cố Tư tựa lưng vào ghế nhìn hai người.

Cách sống của hai người bây giờ thực sự hài hòa hơn trước rất nhiều.

Phương Tố có thể nói chuyện tử tế, Trì Chúc cũng mang theo vẻ mặt tươi cười gần gũi, càng thích ở nhà nhiều hơn.

Lão phu nhân hiển nhiên thích nhìn hai người bọn họ hòa thuận thế này, trên mặt mang theo ý cười của người mẹ hiền từ.

Cũng có một chút nhẹ nhõm.

Chờ mọi người ăn xong, bọn họ ra ngoài ngồi trên sô pha tán gẫu.

Phương Tố và Trì Chúc vẫn phải về chỗ ở của chính mình.

Cả hai đều không muốn ở lại ngôi nhà tổ nhà họ Trì.

Bà cụ chậc miệng, "Ở lại đây thì làm sao vậy? Không tiện thể hiện tình cảm sao?"

Phương Tố sờ lên chiếc nhẫn kim cương trên tay, "Chúng con có thể biểu hiện tình cảm đâu ạ, chúng con đều đã bằng tuổi này, về bên kia sống thoải mái hơn một chút, dù sao con với A Chúc cũng chưa tái hôn."

Cái cớ này thực sự được dùng đi dùng lại hoài.

Bà cụ không muốn nói gì nữa.

Bốn người nói chuyện phiếm dưới lầu một hồi, Phương Tố và Trì Chúc mới rời đi.

Hai người đều không nói muốn lên chào hỏi Trì Uyên, chỉ nói với lão phu nhân và Cố Tư, sau đó trực tiếp rời đi.

Bà cụ cười với Cố Tư, "Nhìn xem, hai người này so với lúc trước còn dính lấy nhau hơn."

Cố Tư nhìn bà cụ, sau đó nói: "Bà nội, bà có muốn ra ngoài đi dạo không? Con đi cùng bà ạ."

Quả thực không tốt nếu chỉ ngồi đây sau bữa tối.

Lão phu nhân sau khi nghĩ ngợi gật đầu, "Đi thôi, đi ra ngoài đi một vòng."

***

 

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.