Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 488 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 488

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược
  • Tác giả: Thi Từ

Vào nhóm kín để đọc nhanh hơn:

(Link vào nhóm đọc trước)  

Chương 488: Anh là cố gạt em ra

Mặt khác, Trì Uyên vừa về đã giải thích lần này ra ngoài đã hỏi được những gì.

Cố Tư nghe rất kỹ, nhưng không hiểu mối liên hệ giữa những thông tin đó.

Trì Uyên không muốn để cô ấy biết nhiều như vậy, điều quan trọng nhất là cô phải có một sức khỏe tốt khi mang thai.

Anh có thể giải quyết hết những điều tồi tệ này.

Vì vậy, anh nói xong liền nghiêng người về phía Cố Tư, "Cố Tiểu Tư, em có thích anh không."

Cố Tư sửng sốt một chút, cũng không đang nói chuyện như vậy, tại sao lại đột nhiên hỏi một câu không liên quan gì.

Cô cau mày. "Có chuyện gì vậy?"

Trì Uyên nói: "Tại sao em không muốn tái hôn? Anh thật sự không thể hiểu."

Cố Tư mím miệng, nhìn Trì Uyên, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Cô suy nghĩ vài giây trước khi nói: "Em thích anh. Mặc dù anh đã làm em buồn và thất vọng nhiều lần nhưng em không thể lừa dối anh về chuyện này là em vẫn còn tình cảm với anh. Tuy nhiên em cũng không muốn tái hôn với anh, đây cũng là sự thật. "

Cố Tư nheo mắt lại, "Em muốn chừa lại một đường lui cho mình. Em nghĩ bây giờ chúng ta cũng rất tốt, cho dù là cho em hay cho anh, nếu một ngày anh cảm thấy đối với em chỉ là sự mới mẻ trong chốc lát, anh có thể quay đầu lại mà em cũng không cần chịu đựng quá nhiều. Như vậy tránh được tái hôn rồi li hôn, đó là một cú sốc lớn đối với em."

Cô có thể chịu một lần, nhưng cô không muốn chịu lần thứ hai.

Trì Uyên nhìn Cố Tư, vẻ mặt phức tạp hơn một chút, "Chính là em không có lòng tin với anh."

Cố Tư mỉm cười, "Không phải em không có lòng tin với anh, mà em không có lòng tin vào chính mình, Trì Uyên, em không tin em có thể giữ được anh."

Mặc dù cô nói điều này một cách bình tĩnh, nhưng vẫn có sự tiếc nuối và bất bình trong giọng điệu của mình.

Trì Uyên cảm thấy có lẽ anh đã nghĩ mọi thứ quá đơn giản rồi.

Những tổn thương anh gây ra cho Cố Tư trong ba trăm ngày đêm qua không thể bù đắp bằng sự siêng năng mấy ngày nay, hay hàng chục hàng trăm câu hứa ở hiện tại mà bù đắp được.

Trì Uyên thở dài, ôm Cố Tư vào lòng. "Thật ra em không biết. Trước mặt em anh luôn không có tự tin, còn sợ không giữ được em."

Cố Tư mím miệng không nói gì.

Chuyện tình cảm luôn phức tạp, Trì Uyên không thể nhìn thấu, Cố Tư thực ra cũng không giỏi.

Cả hai người đều đang dò dẫm về phía trước, và việc vấp ngã và đi đường vòng là không thể tránh khỏi.

Cố Tư biết rằng Trì Uyên đã bày ra thái độ như vậy rồi, hơn nữa cô còn đang mang thai mà vẫn không muốn tái hôn, điều này khá là đạo đức giả.

Nhưng cô chỉ muốn làm theo ý mình một lần, rất nhiều lần trước khi nhượng bộ, nên lần này phải được làm theo ý cô.

Tiếp theo hai người cũng không nói nhiều, Cố Tư vừa muốn ngủ, lại bị Phương Tố quấy rầy, hiện tại cơn buồn ngủ ập đến, không thể kìm nén được nữa.

Trì Uyên để Cố Tư nằm xuống trước, anh đi tắm rửa.

Sau khi Trì Uyên vào phòng tắm được một lúc, điện thoại di động trên bàn đầu giường vang lên.

Dòng nước tương đối lớn, Trì Uyên không nghe thấy.

Mặc dù Cố Tư đã ngủ rất sâu, nhưng độ rung của điện thoại khiến bàn đầu giường kêu ồn ào, cô hẳn là vẫn có thể nghe thấy.

Cố Tư híp mắt, cầm điện thoại qua, không thấy là của ai, mới cầm lên, "Có chuyện gì vậy?"

Điện thoại không có tiếng nói, Cố Tư chần chờ, "Nói chuyện đi."

Hai giây sau, giọng nói của Tùy Mị truyền đến, "Là tôi."

Cố Tư có chút bối rối, "Cô là ai."

Cô không cố ý, cô thật sự không nghe thấy.

Tùy Mị hít sâu một hơi lặp lại, "Là tôi, Tùy Mị."

Cố Tư nhíu mày, dùng rất nhiều sức mới có thể thoát ra khỏi cơn buồn ngủ.

Cô nói, "Ồ, là cô, có chuyện gì vậy?"

Tùy Mị nói: "Trì Uyên đâu, tôi có chuyện cần gặp anh ấy."

Cố Tư quay đầu nhìn về phía phòng tắm, "Anh ấy đang tắm."

Tùy Mị nói: "Quên đi, ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại cho anh ấy."

Cố Tư không nói gì, liền cúp điện thoại.

Thực sự là đêm rồi còn gọi gì vậy, ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.

Cố Tư đặt điện thoại của Trì Uyên lên tủ đầu giường, sau đó lật người, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Trì Uyên giảm nhẹ tiếng, chờ thay xong đồ ngủ, đi đến bên giường liền thấy điện thoại đã thay đổi vị trí.

Anh suy nghĩ một chút, cầm lấy xem qua, trong nhật ký cuộc gọi có thể thấy rõ Tùy Mị vừa gọi.

Cuộc gọi tổng cộng chưa đầy một phút, hẳn là Cố Tư đã bắt máy.

Anh đem điện thoại tắt tiếng, đặt lại trên bàn đầu giường, sau đó nằm xuống, ôm Cố Tư từ phía sau.

Cố Tư hiển nhiên đã bị đánh thức, cô khịt mũi, cảm thấy buồn ngủ, "Phiền quá."

Trì Uyên tiếp lời, "Phiền thật, buổi tối rồi còn gọi điện, phá giấc ngủ người ta."

Cố Tư không kìm được mà nở nụ cười, "La anh trêu hoa ghẹo nguyệt, anh mới phiền phức."

Trì Uyên hôn lên sau đầu Cố Tư, "Không phải, anh không trêu hoa ghẹo nguyệt, anh chỉ quan tâm em, anh không có khí lực đi để tâm đến người khác."

Cố Tư cũng lười nói chuyện với anh, di chuyển hai lần, mới tìm được tư thế thoải mái, lần này cô thật sự ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này cô ngủ rất ngon, còn không biết Trì Uyên đã rời đi vào buổi sáng từ lúc nào.

Cố Tư rất lười biếng, trở mình trên giường vài cái, nhưng không muốn đứng dậy.

Một lúc sau, cánh cửa đằng kia mở ra, Phương Tố vẫn mặc đồ ngủ lẻn vào.

Cố Tư nhìn bà, có chút kinh ngạc, "Cô ngủ không ngon sao? Quầng thâm mắt nặng như vậy."

Phương Tố bĩu môi, "Cô ngủ không ngon, có chuyện, muốn con phân tích cho cô, suy nghĩ nửa đêm cũng chưa tìm ra."

Cố Tư chưa nghe Phương Tố hỏi gì nên bật cười, "Sao vậy, chồng cũ của cô đã làm chuyện gì khiến cô lo nghĩ như vậy."

Trì Uyên có cuộc họp buổi sáng, ra khỏi phòng họp, đi về phía phòng làm việc của mình, liền thấy cửa phòng làm việc của Trì Cảnh đang mở.

Nhưng không phải Trì Cảnh, mà là Tùy Mị.

Cũng đúng, Tùy Mị hiện tại đang bàn giao mọi việc hợp tác với Trì Cảnh, cô từ đây đi ra là chuyện bình thường.

Tùy Mị nhìn thấy Trì Uyên, tựa hồ có chút sửng sốt.

Cô ấy nói trước, "A Uyên."

Trì Uyên gật đầu, sau đó nhìn Trì Cảnh đi ra từ phía sau, "Lát nữa có tài liệu gửi cho cậu. Lúc trước chú hai muốn đưa cho cậu nhưng cậu có ở đây, ông ấy để bên chỗ tôi."

Trì Cảnh thuận miệng nói gì đó, sau đó nhìn về phía Tùy Mị, "Cô Tùy, mời qua bên này."

Anh đang đưa tay về hướng thang máy, có ý tiễn Tùy Mị đi.

Tùy Mị do dự, quay sang Trì Cảnh, "Cậu hai Trì không cần tiễn, tôi đi chào hỏi anh Trì chút."

Trì Uyên xoay người đẩy cửa phòng làm việc.

Có lẽ anh đã nghe những lời của Tùy Mị, nhưng anh ấy không phản ứng gì cả.

Trì Cảnh mỉm cười, "Được rồi, vậy tùy ý cô."

Tùy Mị gật đầu, đi về phía phòng làm việc của Trì Uyên.

Trì Uyên đã ngồi sau bàn làm việc, anh cũng không thèm nhìn Tùy Mị, "Cô Tùy tìm tôi là có chuyện sao?"

Tùy Mị giả vờ thoải mái, bước tới kéo ghế ngồi xuống. "Lúc trước em gọi điện thoại cho cô. Vì là hiểu lầm lần trước ở bệnh viện. Em định, mời mọi người ăn tối để xin lỗi. Quả thật lúc đó em có chút bốc đồng. "

Trì Uyên chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tùy Mị, vẻ mặt không thể hiện thái độ gì.

Anh nói không cần.

Tùy Mị hít sâu một hơi, "A Uyên, anh không định tha thứ cho em sao? Đúng vậy, lúc đó em đã đẩy một chút, thật sự là không nên.

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đọc truyện Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên  chương 410 full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.