Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 495 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 495

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược
  • Tác giả: Thi Từ

Vào nhóm kín để đọc nhanh hơn:

(Link vào nhóm đọc trước)  

Chương 495: Anh đối với cô là gì

Chương Tự Chi gần tối mới về, lên lầu chửi bới suốt mà không biết chửi ai.

Cố Tư và Phương Tố lại gọi người đi qua, tiếp tục chơi mạt chược.

Chỉ là không chơi tiền, chỉ thắng poker.

Dù chẳng để làm gì nhưng cả bốn người họ cũng rất vui vẻ khi chơi.

Chương Tự Chi vốn dĩ rụt mặt đi vào trong phòng, nhưng nhìn thấy bốn người bên cạnh bàn mạt chược đang cười toe toét, không biết là sao, cơn giận của anh ta đã biến mất hơn một nửa.

Cố Tư liếc anh một cái, "Làm sao vậy, đi ra ngoài trở về tức giận như vậy, có người nào ở bên ngoài dám động đến móng tay của Chương Tiểu Gia à, thật sự là không thể tin được."

Chương Tự Chi khịt mũi, đi tới ngồi ở bên cạnh Cố Tư, "Tôi vừa rồi gặp người không thú vị, không sao cả."

Cố Tư tiếp tục đánh bài, cũng không tiếp tục hỏi.

Chương Tự Chi ngồi một hồi, hiển nhiên tâm tình của anh không ổn định lắm.

Cố Tư hỏi nửa chừng liệu đánh gió Đông * có đúng không.

gió Đông: Để chơi Mạt chược phải có từ 4 đến 6 người. Nếu có sáu người thì 4 người chơi, 2 người ngồi ngoài dự bị nhận gió Trung và gió Phát, hết gió Đông, 2 người này vô và 2 người cửa Đông và cửa Tây ra, còn nếu 5 người thì người thứ 5 gió Trung sẽ thế người gió Đông khi hết vòng gió.

(Vòng vo một hồi là bã hỏi ổng có muốn thay chân vào chơi không?)

Chương Tự Chi khịt mũi, không biết Cố Tư đang hỏi cái gì.

Cố Tư cười cười, "Anh sao vậy, đây không phải là dáng vẻ anh nên có, Chương Tiểu Gia."

Chương Tự Chi cười có ý tứ, nói hai lần không sao, liền đứng lên, "Có chút ngột ngạt khó chịu, tôi đi ra ngoài hít thở."

Cố Tư nhìn lướt qua cửa sổ đang mở trong phòng.

Phòng này không ai hút thuốc, không khí rất tốt nên không cần ra ngoài hít thở.

Nhưng Cố Tư vẫn cười, "Thôi, anh đi đi rồi tự thu xếp phiền phức của mình."

Chương Tự Chi hít một hơi dài, bước ra khỏi phòng.

Phương Tố nhìn xuống tấm thẻ, "Rõ ràng là có chỗ không đúng."

Cố Tư, "Nói bài con đánh sao?"

"Không có." Phương Tố cười, "Nói người vừa đi ra ngoài."

Cố Tư, "Lão Chương sao, thật sự là không đúng, không sao, con thấy anh ta như vậy, có lẽ là một lát sau, không cần chúng ta hỏi, anh ta sẽ tự mình nói ra."

Chương Tự Chi đi ra ngoài hút một điếu thuốc, trò chơi mạt chược trong phòng cũng kết thúc.

Hai người phục vụ đi ra, chào hỏi Chương Tự Chi.

Chương Tự Chi ngày thường trả lời, nhưng hôm nay tựa hồ không có nghe thấy.

Cố Tư đi tới, đứng ở cửa phòng, dựa vai vào khung cửa nhìn Chương Tự Chi, "Vào đi, anh có chuyện gì muốn nói với chúng tôi không?"

Chương Tự Chi khịt mũi, "Tôi không có gì để nói, còn có thể nói cái gì chứ."

Nói xong, anh quay người và đi vào phòng.

Phương Tố đi tới bên cửa sổ đứng, không nhìn Chương Tự Chi.

Tuy rằng trong miệng không có gì để nói, nhưng Chương Tự Chi khi vào nhà vẫn lầm bầm nói: "Những con chó mù mắt này, khi nào tôi có thời gian, chờ đi, tôi sẽ tiễn hết về Tây Thiên."

Cố Tư cười cười, "Đây rốt cuộc là chuyện việc tốt gì."

Cô đi tới ghế sa lon ngồi xuống, "Lần này anh đi ra ngoài cũng khá lâu."

Chương Tự Chi ngồi xuống bên cạnh cô, tựa vào trên bàn mạt chược, "Đúng là có chút lâu, cụ thể cũng không có làm cái gì."

Anh đối phó với hai người không biết điều, sau khi đối phó với họ, anh vẫn còn tức giận.

Cố Tư không nói, đợi mấy giây liền nghe thấy Chương Tự Chi nói tiếp, "Tôi vừa rồi gặp phải mấy người không biết sống chết khiêu khích tôi. Tôi đi qua dạy cho bọn họ một bài học."

Cố Tư nhướng mày, "Còn có người dám khiêu khích anh, thật sự là rất kinh ngạc."

Chương Tự Chi nhìn Cố Tư, vẻ mặt có phần khó chịu.

Anh bụm miệng, mấy giây sau mới nói: "Kỳ thật bọn họ cũng không dám khiêu khích, nhưng là đã xảy ra một sốt chuyện, người của tôi đi hỏi chút chuyện và bọn họ lại tỏ thái độ, em nói xem tôi có thể chịu được không?"

Cố Tư mỉm cười, nắm chắc điểm quan trọng trước nói, "Chuyện gì xảy ra, mà cần người của anh ra mặt."

Chương Tự Chi đột nhiên im lặng.

Cố Tư nhìn anh chằm chằm, giống như cười nhưng lại không cười.

Chương Tự Chi chần chờ nói: "Không phải người của tôi nhìn không thuận mắt, có một số việc, là giúp người khác giải quyết."

Anh nói trong mơ hồ, còn vò đầu bứt tóc.

Cố Tư liền cười nói, "Được rồi, tôi thật sự không hiểu anh nói gì, cho nên tôi sẽ không hỏi nữa. Anh có thể đợi xem nên nói như thế nào, sau đó nói chuyện với tôi."

Cô dừng lại nói, "Hôm nay chúng tôi đã hứa với Tùy Mị cùng nhau ăn cơm, chút nữa Trì Uyên sẽ đến đón chúng tôi."

Chương Tự Chi có chút kinh ngạc, "Tùy Mị à, bữa tối đi ăn với cô ta làm cái gì."

Đúng vậy, mâu thuẫn giữa Cố Tư và Tùy Mị, Chương Tự Chi vẫn không biết.

Cố Tư cũng không muốn nói, lúc trước ở bệnh viện cũng là cô khiêu khích, khúc mắt giữa phụ nữ, nói thật, nói ra cũng vô nghĩa.

Cô thở dài, "Có lẽ là muốn tạo sự hiện diện của mình trước mặt chúng tôi, cũng không có gì to tát, dù sao cũng chỉ là một bữa cơm thôi."

Chương Tự Chi cong cong môi, "Em nên cẩn thận, người phụ nữ kia, không chừng thêm thuốc vào đồ ăn của em đấy, em nên cẩn thận."

Cố Tư cười đùa, "Có nên cùng kim bạc đi thử độc không."

Chương Tự Chi nhìn chằm chằm, "Tôi là nghiêm túc, lại không coi trọng."

Cố Tư gật đầu, "Tốt thôi, tôi hiểu rồi."

Nói đến đây, Trì Uyên gọi điện thoại đến, Cố Tư và Phương Tố cũng đi xuống.

Quan hệ giữa Chương Tự Chi và Phương Tố tốt hơn trước rất nhiều, anh đứng ở cửa, đối mặt với Phương Tố, "Cô cô, có thời gian thì đến đây, luyện kỹ năng đánh bài với con."

Phương Tố ừ một tiếng rồi lên xe, nói chuyện với anh qua cửa sổ, "Tôi mà lại đây vài lần nữa, có lẽ cậu sẽ thua tôi hết cái câu lạc bộ này."

Trì Uyên ngồi trong xe cười nói: "Xem ra ở đây làm ăn khá tốt."

Cố Tư vẫy vẫy tay với Chương Tự Chi, sau đó vỗ về phía Trì Uyên, "Lái xe đi."

Nói xong, vừa rồi cô trả lời Trì Uyên, "Chơi vui lắm, nhưng Lão Chương hôm nay không ổn, nếu anh ta không đeo chiếc dây chuyền vàng lớn kia, em thật sự nghi ngờ hôm nay anh ta đi chơi với một người phụ nữ nào đó."

Chỉ là thẩm mỹ của Chương Tự Chi, cô là phụ nữ, hẳn là không thích.

Trì Uyên cười, Phương Tố báo lại địa chỉ khách sạn mà Tùy Mị đã đặt, Trì Uyên hừm, "Cô ấy cũng gửi tin nhắn cho con."

Sự thật là cố đã gửi tin nhắn cùng lúc cho ba người.

Không biết có nên nói Tùy Mị lắm chuyện hay là người chu đáo nữa.

Lúc tan sở, đường có chút tắc nghẽn, Trì Uyên Cố Tư Phương Tố đến muộn một chút.

Tùy Mị đã đợi sẵn trong phòng riêng.

Phương Tố đẩy cửa đi vào trước, Tùy Mị nhanh chóng đứng lên, "Cô cô."

Phương Tố nói, "Có chút muộn rồi."

Tùy Mị rất hiểu chuyện.

Sau đó Trì Uyên và Cố Tư đi vào, hai người đều không chào Tùy Mị, Cố Tư đang nói với Trì Uyên về Chương Tự Chi.

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đọc truyện Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên  chương 410 full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status