Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 541 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 541

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Đọc truyện Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

(Link vào nhóm đọc trước)

Chương 541: Thực sự rất nguy hiểm

Trì Uyên lái xe vào nhà tang lễ, cũng không đi theo Tuỳ Mị vào, anh chỉ ngồi đợi trên xe.

Tuỳ Mị bưng bình tro cốt của Tùy Tĩnh đi vào, Trì Uyên dựa vào lưng ghế lấy hộp thuốc ra châm một điếu.

Cũng có rất nhiều người ra vào trong nhà tang lễ, đốt giấy khắp nơi, khóc lóc, mời Pháp sư làm phép.

Trì Uyên nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Vì anh lại nghĩ đến người cũ.

Khi ông cụ mất, họ cũng mời Pháp sư về nhà.

Thật là ồn ào.

Trì Uyên thật sự không hiểu, bày mấy thứ này ra làm gì.

Người ta nói rằng là làm cho người đã mất nhưng thực tế lại cho người sống nhìn.

Trì Uyên không đợi lâu, Tuỳ Mị ở đằng kia đã hoàn thành mọi thủ tục.

Rõ ràng là cô đã khóc, tâm trạng không tốt lắm.

Trì Uyên đưa khăn giấy cho cô, Tuỳ Mị cũng nói lời cảm ơn.

Trì Uyên lái xe không quá nhanh, trên đường đi chầm chậm.

Anh hỏi Tuỳ Mị nên về nhà cũ của Tùy gia hay đến công ty.

Trì Uyên hỏi vậy là để thăm dò.

Kết quả Tuỳ Mị đã nói sự thật, cô ấy nói, "Em không còn ở trong công ty nữa, tất cả các chức vụ em đã bị huỷ bỏ."

Cô ấy có thể nói sự thật về vấn đề này thì tất cả những lời trước đó cũng là thật.

Anh không nhắc gì đến Tùy gia, nhưng lại hỏi Trì Chúc đêm qua có ở lại cùng Phương Tố không.

Trì Chúc mỉm cười, "Sao con giờ lại giống như Cố Tư rồi."

Trì Uyên gật đầu, "Có lẽ do hai người yêu nhau lâu nên nhiềuđiểm sẽ tương đồng đó ba."

Anh lại hỏi: "Ba đừng đổi chủ đề nữa, hôm qua ba có ở cùng mẹ không?"

Trì Chúc gật đầu, "Phải, vì muộn quá rồi nên ba không về nữa."

Vốn dĩ là lúc đó cũng chưa muộn.

Trì Uyên nói thêm, "Thật ra, ba có thể cân nhắc chuyển đến ở cùng mẹ. Như vậy sẽ thuận lợi hơn, cũng có thể tỏ rõ thái độ của ba, để lòng mẹ được an ủi hơn. Bà ngoại thấy ba như tnày cũng sẽ châm chước cho ba"

Trì Chúc nhíu mày, thật sự suy nghĩ kỹ càng, "Lời con nói xem ra cũng có lý."

Trì Uyên suýt nữa bật cười, anh cảm giác mình đã giúp Trì Chúc bước thêm một bậc, nếu không Trì Chúc muốn tự mình đi, ông nhất định sẽ khó mà nghĩ ra

Trì Uyên nhướng mày, "Vậy thì ba tự nghĩ đi, con đi trước."

Anh quay người trở lại văn phòng của mình, nhưng thực sự anh không muốn bận rộn.

Công việc đã được phân chia, và gần đây không có nhiều công việc.

Anh ngồi trong phòng làm việc đợi một lúc thì Tử Thư bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu.

Ban đầu Trì Uyên nghĩ đó là tài liệu công việc, nhưng khi Tử Thư giao lại cho anh mở ra thì là về những gì điều tra được từ Tùy gia.

Nhưng Tùy gia có quá nhiều thứ.

Trì Uyên nhìn thoáng qua, sau đó nói: “Cậu để xuống đi, tôi xem dần, nhiều như này mà."

Tử Thư tặc lưỡi, "Tùy gia thật sự có quá nhiều chuyện, kêu người đi kiểm tra, phiền chết đi được, có một số việc không quá lớn cũng báo cáo cho tôi biết."

Trì Uyên ừ một tiếng, "Cảm ơn cậu, vất vả rồi."

Tử Thư hiển nhiên có chút mệt mỏi, "Vậy sếp làm việc tiếp đi, tôi trở về đây, bên kia còn rất nhiều việc."

Trì Uyên ngồi đó một lúc, mới lấy điện thoại ra gọi cho Cố Tư.

Lúc lâu sau Cố Tư mới nhấc máy, hỏi anh đã xử lý xong chuyện của Tùy gia chưa.

Trên thực tế, Tùy gia không có gì đáng ngại.

Trì Uyên nói: "Không còn chuyện gì nữa, anh chỉ hỏi xem em đang làm gì."

Cố Tư nói là đi tìm Phương Tố, cô thật sự không kiềm chế được sự tò mò nên muốn đến hóng hớt xem hôm qua Phương Tố và Trì Chúc xảy ra chuyện gì.

Trì Uyên yêu cầu cô phải cẩn thận dọc đường, cô đi tới gặp Phương Tố, thật ra Trì Uyên đã đồng ý, nếu không ở nhà một mình sẽ rất nhàm chán.

Hiện tại thì Cố Tư và Phương Tố có thể cùng nhau tán gẫu cho đỡ buồn chán.

Vì vậy hai người cũng không nói thêm gì, liền cúp điện thoại.

Cố Tư xuống lầu, gọi vệ sĩ chở cô đến chỗ Phương Tố.

Xe xuống lưng chừng núi để vào quốc lộ.

   Tài xế: "Thưa cô, cô cẩn thận, tôi sắp phải tăng tốc."

Cố Tư hiểu ngay ý của tài xế, cô nhìn lại chiếc xe phía sau, "Có chuyện gì sao?"

Tài xế nói: “Hai chiếc xe kia đang đuổi theo chúng ta, cô ngồi chắc nhé.”

Tài xế ngay lập tức nhấn ga, chiếc xe lao vút ra ngoài.

Cố Tư dựa chặt vào tựa lưng do quán tính, một tay giữ dây an toàn, tay kia bảo vệ bụng.

Tài xế lái xe một đoạn, Cố Tư mới có thể nhìn rõ hai chiếc xe phía sau.

Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Trì Uyên.

Cố Tư dùng điện thoại, mở loa ngoài nói chuyện với Trì Uyên.

Tài xế vội vàng nói, bây giờ không thể cắt đuôi hai chiếc xe.

Nghe lời nói của tài xế, có vẻ hơi không yên tâm.

Trì Uyên đột nhiên trở nên nghiêm túc, yêu cầu tài xế lái xe về thành phố, anh nói là đang cử người đến đó, đồng thời cũng yêu cầu tài xế báo cáo vị trí của họ hiện tại.

Cố Tư có chút sợ hãi, chủ yếu là vì sợ đứa con trong bụng xảy ra chuyện.

Cái thai này tuy chưa đủ mười tháng nhưng khoảng thời gian này đã phải chịu nhiều cực khổ.

Đứa bé nhất định phải được an toàn.

Tài xế điều khiển xe chạy về hướng thành phố, tìm ngã tư đèn giao thông, muốn để cắt đuôi hai chiếc xe phía sau.

Hai chiếc xe dường như vẫn điên cuồng lao đi, dù có đâm vào người khác ở giữa đường nhưng vẫn không chịu dừng lại.

Họ tiếp tục theo sát xe Cố Tư.

Tài xế lẩm nhẩm, "Có thể họ đang cố gắng tông chúng ta.”

Cố Tư kêu lên một tiếng.

Nếu va vào, nếu va chạm mạnh, đứa con trong bụng của cô thật sự rất khó giữ.

Trì Uyên cũng nghe thấy người tài xế noi vậy, không ngừng hỏi vị trí của họ.

Người tài xế này có thể coi là tay lái lâu năm, anh điều khiển chiếc xe lướt qua nhiều dòng xe cộ như một con lươn.

Có rất nhiều đèn giao thông trong khu đô thị.

Cố Tư nhìn đèn xanh trước mặt, thời gian đang đếm ngược.

Cô ấy liền nói, "Phía trước, phía trước."

Tài xế cũng hiểu ra, liền đap mạnh ga chạy hết cỡ.

Tốc độ cao như vậy trong thành phố chắc chắn rất nguy hiểm.

Cố Tư sợ đến mức nhắm mắt lại.

Rồi đến chặng đèn vàng cuối cùng, tài xế lao tới.

Ngay khi anh băng qua, đèn vàng lập tức chuyển sang đỏ.

Hai xe phía sau có vẻ muốn vượt đèn đỏ, nhưng do xe trái phải đã bắt đầu đi nên không còn đường, hai xe đành dừng lại.

Cố Tư và tài xế thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi túa ra từ tóc mai.

Có thể thấy vừa rồi thực sự rất nguy hiểm.

Cố Tư nhìn về phía sau, hai chiếc xe không có đi theo.

Cô nói với Trì Uyên rằng tạm thời đã an toàn.

 

***

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status