Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 594 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 594

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

(Link vào nhóm để đọc nhiều hơn)

Chương 594: Phát hiện bất ngờ

Bà cụ cũng cười rồi nói, "Chuyện tình cảm đôi lứa này ấy mà cũng cần phải có khoảng cách, xa thơm gần thối mà. Tôi thây hai đứa nó cứ như bây giờ cũng rất tốt. Cái tính kia của A Uyên bây giờ quấn người kinh khủng, nếu thật sự để nó ở bên cạnh Tiểu Tư cả ngày tôi đoán Tiểu Tư còn thấy phiền hơn chứ không đùa đâu."

Cố Tư cười hùa theo bà cụ một câu, "Đúng như vậy đấy ạ. Anh ấy thật sự không giống trước kia chút nào, bây giờ anh ấy hay quấn người quá."

Bà ba Nguyễn trêu chọc cố Tư, "Đây không phải là bới vì nó yêu con mà ra à? Lúc trước A Uyên tính tình như thế nào chúng ta đều biết

rõ ràng hết mà, người gì mà như cái cục băng, cũng không thấy nó cười lần nào cả. Nó mà quấn con nhiều như vậy có nghĩa là nó đã đặt con vào lòng rồi mới như thê đấy còn gì."

Bà ba Nguyễn nói ra lời này lập tức làm cho chủ đề nói chuyện chạy qua hướng khác.

Cố Tư nhân cơ hội nhắm mắt lại. Cô nhớ đến Trì Uyên, tất nhiên cô cũng thuận tiện nhớ đến những chuyện anh đang phải đối mặt.

Chuyện bên công ty chắc là không phải chuyện quan trọng nhất, bây giờ việc chính yếu là làm như thê nào đế có thể lật đố nhà họ Tùy.

Nhà họ Tùy...

Cố Tư thở ra một hơi, một gia tộc lớn như vậy thật sự không thế nào có thế bị lung lay nhanh như vậy được.

Ở một bên khác, Trì Uyên cũng không phải đang ở trong công ty. Anh đang ở trong kho hàng, ở kho hàng có cấp dưới mang qua khúc xương mà bọn họ đã phát hiện ra ớ bên chỗ ngân hàng tư nhân đêm qua. Nhìn qua khúc xương này hình như cũng không phải là xương của động vật thì phải.

Tri Uyên dùng một tấm vải đệm mềm đế nhấc khúc xương lên. Anh nhìn một chút sau đó cau mày, "Cái này hình như là xương đùi của con người."

Cấp dưới gật đầu, "Chúng ta cũng cảm thấy là như vậy. Hôm qua lúc tìm ra khúc xương này chúng tôi cũng đã tìm kiếm tầng hầm đó thêm

một lần nữa. Chỉ đáng tiếc là chúng tôi không tìm thấy bất cứ thứ gì khác nữa. Khúc xương này có lẽ là do trước đó bọn họ dọn dẹp để sót mat."

Xương được chôn trong đất ở một góc hẻo lánh của tâng hầm.

Nếu không phải là tìm kiếm rất kỹ lưỡng bọn họ cũng sẽ không nhìn thấy cái này.

Trì Uyên cầm khúc xương nhìn hồi lâu, chắc đây là xương đùi của một người trưởng thành.

Anh đặt khúc xương xuống, anh suy nghĩ một chút rồi quay người nói với cấp dưới, "Đặt khúc xương này trở vê chỗ mà các cậu phát hiện ra, chuyện sau đó tôi tới xử lý.”

cấp dưới nhanh chóng bọc khúc xương lại rồi cầm đi.

Trì Uyên chờ một chút rồi lại gọi điện thoại cho Chương Tự Chi.

Chương Tự Chi vẫn đang ngủ, mặt trời lên đến đỉnh đâu rồi anh ta vẫn còn rúc trong chăn chưa chịu dậy.

Trì Uyên nói thẳng qua điện thoại luôn, "Một lát nữa tôi sẽ qua Club nhà cậu, có chuyện này chúng ta cần cùng nhau thảo luận một chút."

Chương Tự Chi nghe xong lập tức tinh thân tỉnh táo, anh ta nói, "Là bởi vì ngày hôm qua không gặp được phải không? Được được được, bây giờ anh tới đúng không? Tôi lập tức gọi điện thoại cho cái cô Lương Ninh Như kia bảo cô ta cũng qua tới. Đêm qua cô ta còn

trách tôi nữa chứ, nói cái gì mà tôi không đáng tin cậy. Tôi phải cho cô ta xem thử như thế nào mới được gọi là đáng tin cậy."

Trì Uyên không ngăn cản anh ta, anh đúng là đang cần sự giúp đỡ của Lương Ninh Như cho vụ việc xương người này.

Sau khi cúp điện thoại, Trì Uyên căn dặn cấp dưới tiếp theo nên làm những gì rồi sau đó anh lái xe đi qua chỗ Chương Tự Chi.

Chỉ là đang chạy xe giữa đường thì có việc phát sinh.

Trì Uyên thấy rõ ràng có hai chiếc xe chạy hai bên trái và phải phía sau xe của anh.

Nhìn qua hai chiếc xe này cũng không phải là muốn làm gì anh, bọn họ chỉ muốn ép cho anh phải ngừng xe lại.

Trì Uyên gần như biết mấy người kia là người của ai nên anh trực tiếp điều khiến xe từ từ tấp vào lề đường dừng lại. Anh cũng muốn xem thử bọn họ muốn giở trò gì.

Anh mớ cửa xe đi xuống dựa vào thân xe rồi nhìn hai chiếc xe chạy theo sau.

Trên mặt Trì Uyên mang theo ý cười.

Hai chiếc xe kia lần lượt đậu bên cạnh xe của anh, có hai người đấy cửa xe bước xuống.

Nhìn từ cách ăn mặc của hai người bọn họ thì có lẽ cả hai đều là vệ sĩ.

Một người trong số họ nói với giọng điệu cũng coi như là cung kính, "Ngài Trì, ông chủ nhà chúng tôi có chuyện muốn gặp anh, làm phiên anh đi theo chúng tôi một chuyến."

Trì Uyên không hề nhúc nhích mà lại cười, "Nêu như tôi không đi thì như thê nào?"

Hai người vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, "Ngài Trì, xin anh đừng làm khó chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ là làm theo mệnh lệnh mà thôi."

Trì Uyên cười chế nhạo một tiếng, anh lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

Anh bấm số điện thoại của ông cả Tùy.

Đầu dây bên kia nghe máy ngay lập tức, giọng nói vẫn cười xởi lởi như lúc trước, ồng ta nói, "A Uyên, cháu bận xong rồi sao?”

Giọng điệu của Trì Uyên cũng rất tốt, "ông cả muốn nói chuyện gì với cháu thì cứ nói luôn qua điện thoại đi chứ không cần phải khua chiêng gióng trống như vậy đâu ạ. Người nào không biết mà nhìn thấy còn tưởng là băng nhóm xã hội đen nào đó đi ra gây chuyện thì hỏng, làm vậy ảnh hưởng không tốt đâu."

Ông cả cười ha ha, "Đâu đến mức, đâu đến mức. Chú cũng chỉ là muốn mời cháu qua tới uống ly trà tâm sự tý thôi mà. Nhất định là hai đứa cấp dưới không biết ăn nói kia của chú nói chuyện không rõ ràng làm cháu hiểu lâm rồi. Gì mà liên quan đến băng nhóm cơ chứ? Bây giờ là xã hội pháp quyền, chúng ta đều là những côn? dân tuân thủ nhán luât. tuân thủ nhán

luật chính là nguyên tắc cơ bản, cháu nói có đúng không?"

Trì Uyên ồ một tiếng, giọng nói của anh kéo ra hơi dài, nghe có chút qua loa lấy lệ cộng thêm chút lười biếng.

Anh nói, "Nêu chỉ là uống trà vậy cháu không qua đâu. Gần đây ngủ không được ngon, bác sĩ có dặn nhớ uống ít cà phê với trà lại."

Thật ra lời cự tuyệt này có chút hơi bất lịch sự.

Ông cả Tùy ở đầu dây bên kia lập tức không nói gì nữa.

Trì Uyên cong khóe miệng lên, anh cũng không cảm thấy có gì không ổn, anh còn lập tức nói, "Nếu thật sự không còn có việc gì quan trọng

nữa vậy cháu cúp máy trước đây. Chú cũng biết ngày nào cháu cũng rất bận mà. Trong công ty còn có mấy dự án hợp tác cần bàn bạc, mấy công việc bên công ty cũng nhiều nữa, thật sự rất mệt mỏi."

Hàm ý ẩn chứa trong mấy lời này ông cả Tùy cũng có thể nghe hiểu.

Công ty nhà họ Tùy gần đây bị mắc cạn mấy dự án hợp tác không làm được tiếp nên thật sự không bận chuyện gì cả.

Sự phát triển của công ty rõ ràng đã bắt đầu đi xuống.

Ông cả Tùy ở đầu dây bên kia suýt thì nghiến răng ken két.

Thái độ của Trì Uyên với ông ta trước kia không phải là như vậy.

Quả nhiên anh có vấn đê, hôm qua gửi tin nhắn thử dò xét xem ra gửi đúng rồi.

Trì Uyên cũng không chờ ông cả Tùy nói gì tiếp mà trực tiếp cúp máy luôn.

Sau đó anh cầm điện thoại lắc qua lắc lại trước mặt hai tên vệ sĩ kia rồi trực tiếp quay vào trong xe. Anh đóng cửa rồi khởi động xe, nhấn ga một cái vọt ra ngoài.

Hai vệ sĩ kia nhìn nhau, bọn họ không hiểu ý của Trì Uyên là gì.

Trì Uyên gọi điện thoại cho ông cả, cái này bọn họ cũng biết rõ. Chẳng lẽ ông cả cứ như vậy đế cho anh đi?

Xe của Trì Uyên biến mất ra khỏi tầm mắt thì một người trong hai vệ sĩ mới nhớ ra phải gọi điện thoại cho ông cả.

Ông cả  có nghe máy nhưng cấp dưới còn chưa kịp hỏi cái gì ông ta đã mở miệng mắng ngay một câu vô dụng.

Sau đó điện thoại lại bị cúp máy.

Hai tên cấp dưới nhìn nhau, bọ họ không hiểu nối chuyện gì đang xảy ra.

Mà Trì Uyên lái xe đi thẳng qua Club của Chương Tự Chi.

Lúc anh đến nơi thì Lương Ninh Như vẫn chưa tới. Chương Tự Chi vừa rửa mặt và thay quần áo xong xuôi đang đi từ lầu hai xuống.

Anh ta vừa thấy Trì Uyên lập tức nói ngay, "Có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt anh nhìn qua cứ là lạ thế nào ấy, ai chọc giận anh à?"

Sau khi nói xong anh ta lập tức lại nói thêm một câu, "Với thân phận địa vị hiện tại của cậu cả nhà họ Trì tôi thật sự không nghĩ ra ai còn dám gây sự với anh nữa. Cho nên chẳng lẽ là Cố Tiểu Tư nhăn mặt với anh rồi sao?"

Bộ dạng anh ta nhìn như tên trộm lại lén la lén lút làm cho Trì Uyên cạn lời không có gì để nói.

Trì Uyên không thèm để ý bộ dáng hóng chuyện của anh ta mà nói thẳng, "Đêm qua tôi

bảo người qua chỗ bên trong ngân hàng tư nhân kia lại rà soát lại một lần nữa thì phát hiện trong đó còn có một cái tầng hầm. Tầng hầm đã bị người khác dọn dẹp sạch sẽ rồi, chẳng qua là lúc di chuyển có lẽ bọn họ hơi bối rối nên làm rơi đồ. Người của tôi tìm được thứ sót lại đó rồi."

Lúc này Chương Tự Chi mới tinh thân tỉnh táo lên, anh ta vội vàng dựa lại gần, "Đế sót cái gì vậy, vật đó rất quan trọng sao?"

Cái đó có phải là vật quan trọng hay không thì bây giờ Trì Uyên cũng không thể nào xác định được, anh chỉ nói, "Hình như là xương người."

***

 

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status