Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 599 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 599

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

(Link vào nhóm để đọc nhiều hơn)

Chương 599: Tìm tôi có chuyện gì à?

Sau đó, Cố Tư hỏi anh ta ít chuyện bên ngân hàng.

Nhắc tới chuyện này, tâm trạng Chương Tự Chi có chút buồn bực, đa số là nhớ tới hình ảnh

Lương Ninh Như cùng với Trì Uyên bỏ qua anh ta mà nói chuyện vui vẻ với nhau.

Hai người này đúng là không biết cách làm người.

RÕ ràng anh ta là mắt xích quan trọng nhất ớ giữa.

Thế mà hai người lại bỏ qua anh.

Chương Tự Chi mỗi lân nhớ tới chuyện này, cả người lại không thoải mái.

Thế nên, sau khi Cố Tư hỏi xong, Chương Tự Chi trầm mặc mất mấy giây: “Sao chuyện này cô không hỏi chồng cô ấy, không phải anh ấy lợi hại lắm sao, thử xem chuyện của cả nước này, cái gì mà chồng cô không biết chứ.”

Câu nói này, có chút không bình thường.

Cô Tư kêu a một tiếng: “sao? Anh gặp Trì Uyên lại cãi nhau gì à?”

“không có, ai có thể cãi nhau với Trì Uyên” Chương Tự Chi cái gì cũng có thể không cần như thể diện là không thế vứt.

Anh ta nói tiếp: “Tôi nói thật, bây giờ chồng cô cùng với Lương Ninh Như kia cùng một phe, trao đối tin tức, chuyện gì cũng biết, cô có anh ta rồi còn đến hỏi tôi làm gì?”

Cố Tư im lặng, một lúc lâu sau vẫn không nói gì.

Chương Tự Chi tự nói tiếp: “Lúc trước cứ sợ Trì Uyên nhà cô phải ghép nối thông tin để giải quyết vấn đề, nếu vậy thì thật khó khăn, bèn tự mình làm việc tốt, lấy tin tức của cảnh sát đưa cho anh ta. Nhưng rồi thì sao, anh ta đã làm gì chứ, vừa gặp được Lương Ninh Như thì liền tôi đá sang một bên. Dù tôi cũng không phải là đế ý chuyện này lắm nhưng mà cô thấy làm người có ai làm như vậy không? Những chuyện kia không nói cho tôi, tôi cũng thấy tốt, cũng không cần phải lo lắng, suy nghĩ gì nhiều, chuyện gì xảy ra cũng là do họ làm, không phiền tới tôi. Như vậy là tốt nhất, cô thấy có đúng không?”

Chương Tự Chi nói nhiều như vậy, Cố Tư cũng hiểu ý anh ta.

Chương Tự Chi quả thật vẫn rất giống một đứa trẻ, chuyện như vậy cũng tị nạnh nữa.

Cố Tư kéo dài hai tiếng: “Ý anh là chê Trì Uyên nhà tôi cùng với cô Lương có quan hệ tốt quá, đúng hay không? Anh yên tâm đi, A Uyên nhà tôi đã kết hôn rồi, tiếp xúc cùng cô Lương cũng không nhiều, không thế xảy ra chuyện gì khác được, tôi làm vợ mà vẫn chưa lo lắng, anh lo lắng cái gì.”

Chương Tự Chi hiểu ý Cố Tư, tức giận đến nỗi không nói lên lời: “Cố Tư, cô đang giả ngu hay sao, ý tôi không phải muốn nói cái này, cô nghe không hiếu ý tôi đang nói sao, tôi không lo lắng hai người bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì, Trì Uyên

cùng cô gái kia cũng không phải người như thế, điêu tôi lo lắng không phải cái này/’

Cố Tư cười hì hì, nói: “Vậy anh đang tức giận cái gì, nếu anh không phải là lo lắng hai người bọn họ nảy sinh tình cảm trai gái thì chắc chắn là tức giận vì hai người họ bỏ quên anh, đi cùng nhau đúng không?”

“không đúng, không đúng, không phải vậy.” Chương Tự Chi chột dạ, chối.

Anh ta cảm thấy bây giờ cùng Cố Tư có chút không đúng, anh mơ hồ cảm thấy, Cố Tư đang cố cãi nhau với anh.

Làm sao anh ta có thế lo lắng chuyện hai người kia sinh ra quan hệ nam nữ.

Cũng không phải cảm thấy hai người kia có quan hệ ngày càng tốt mà trong lòng cảm thấy khó chịu.

Chương Tự Chi chỉ là cảm thấy, hai người kia không thế coi thường mình, không nên coi anh ta không ra gì.

Chương Tự Chi buồn bực, không biết nên giải thích thế nào.

Tâm tình của anh ta vừa rồi vẫn còn tốt, đến bây giờ lại không được như thế nữa.

Chương Tự Chi nói: “Tôi nhớ ra rồi, không cùng cô nói chuyện nữa, tôi còn có chuyện phải làm, đi trước.”

Cố Tư nén cười: “Tôi biết rồi, chắc cô bạn gái nhỏ của anh đang đợi anh chứ gì, đi đi đi đi.”

Nói xong, Cố Tư lại nhắc lại: “Nếu anh thật sự muốn tiến đến cùng cô gái kia thì khi nào có dịp đưa cô ấy đến chỗ tôi cho tôi gặp đi, tôi thật sự tò mò cô ấy là thần thánh phương nào mà có thể làm cho anh đến nông nỗi này.”

Điều cô tò mò nữa là, cô gái kia thật sự thích con người anh ta hay thích điều kiện của anh ta.

Lần này, Chương Tự Chi vẫn không trả lời cô, chỉ nói một câu: “Đến lúc đấy rồi tính tiếp.”

Cúp điện thoại, Chương Tự Chi thở ra một hơi, sau đó lại vò đầu bản thân.

Anh ta không kiềm chế được lại nghĩ đến Lương Ninh Như, cả người lại cảm thấy không tự nhiên, đứng dậy.

Làm sao anh ta có thể nghi ngờ giữa hai người kia có quan hệ mờ ám gì được.

Trì Uyên thì không cân phải nói, nhưng anh ta hiếu Lương Ninh Như, người phụ nữ này tuy tính tình không được tốt lắm, nhưng làm người rất ngay thẳng, chính trực.

Chính anh ta cũng không thể phủ nhận, Lương Ninh Như là cô gái tốt.

  Chương Tự Chi đã hai ngày không liên lạc với Lương Ninh Như.

    Nguyên nhân chính là anh ta vẫn chưa nuốt trôi cục uất ức được

Lương Ninh Như vốn dĩ không phải có ý lơ anh ta mà chỉ vì cô cũng đang quá bận.

Bởi vì cậu trai nhỏ của Chương Tự Chi qua lại ở chỗ phòng tập gym hai ngày, nói là Lương Ninh Như đều không đến, cụ thể không ai biết cô đi nơi nào.

Ban đầu Chương Tự Chi sốt ruột, khi nghe được tin tức như vậy trong lòng càng khó chịu hơn.

Hai ngày nay Lương Ninh Như không tìm anh, xem ra là thực sự không nhận ra ngày hôm đó cô trò chuyện vui vẻ cùng Trì Uyên, về bản chất đã phạm một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.

Chương Tự Chi cũng là cố gắng nhìn xuống, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi. Giữa khuya, anh phóng xe đến dưới nhà Lương Ninh Như.

Chín giờ tôi rồi, vào giờ này thường Lương Ninh Như đang ở nhà.

Anh ta ở lầu dưới chần chừ rất lâu, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Lương Ninh Như.

Lần đầu tiên Lương Ninh Như không bắt máy.

Chương Tự Chi chửi mát rồi ném điện thoại sang vị trí ghế phụ, rất muốn coi như chưa từng đến, rồi trực tiếp lái xe rời đi.

Nhưng anh ta lại có chút không nhịn nối, thê là ở trong xe đợi khoảng mười phút đồng hồ, lại lấy điện thoại qua, gọi điện thoại cho Lương Ninh Như.

Lần này Lương Ninh Như bắt máy, giọng nói rất bình thản, hỏi anh làm sao vậy.

Chương Tự Chi đè nén tức giận: “Tại sao vừa rồi không nhận điện thoại? Không ở nhà sao?”

Lương Ninh Như “ồ” một tiếng: “Vừa mới tắm xong đi ra, không nghe thấy điện thoại của anh?”

Chương Tự Chi hít sâu vài cái, sau đó hỏi: “Hai ngày nay cô đi làm cái gì vậy?”

Lương Ninh Như cười haha: “Làm sao vậy? Tìm tôi có chuyện gì à?”

Chương Tự Chi nghẹn lời, đột nhiên giữa chừng không biết nói cái gì cho tốt.

Tìm cô có việc gì sao?

Hình như cũng không có chuyện gì lớn..

Anh ngừng một chút rồi nói: “Chuyện Ngân hàng ngầm bên kia, tiến triển như thế nào rồi? Danh tính của người kia đã xác định rồi sao?”

Giọng Lương Ninh Như có chút mơ hồ, dường như để điện thoại ở bên cạnh, vừa làm gì đó vừa trả lời.

Cô nói: “Gần đây tôi không có hỏi tiến triển bên kia, hai ngày nay làm chỉ đang làm chút việc cá nhân.”

Chương Tự Chi ngay lập tức liền lên tinh thần: “Ồ? Chuyện cá nhân của cô, là chuyện gì thế?”

Đương nhiên Lương Ninh Như có ý không muốn trả lời liền nói: “Anh hỏi gì nhiều thế? Có quan hệ gì với anh sao?”

Chương Tự Chi bật cười haha: “Thì là quan tâm quan tâm cô đó, cô nói xem cô mỗi ngày, ra vào đều một mình, tôi thật sự sợ một ngày nào đó có kẻ thù đến báo thù, cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thậm chí một người phát hiện cũng không có.”

Lương Ninh Như “hừ” một tiếng: “Lúc nào thì đến lượt anh giả tạo lòng tốt vậy?”

Sau đó cô lại nói: “Nhưng anh yên tâm đi, có thể ngay lập tức tôi không phải một mình ra vào nữa.”

Vốn đĩ Lương Ninh Như nói những lời này là muốn khoe khoang với Chương Tự Chi.

Kết quả cũng không biết tại sao nói ra liền có chút hơi ngượng ngùng.

Chương Tự Chi ngây người, học theo giọng điệu nói chuyện của Lương Ninh Như trước đó: “Người nào mù mắt nhìn trúng cô rồi à?”

Lương Ninh Như cười haha, giọng nói lần này cứng nhắc một chút: “Anh tưởng đàn ông toàn thế giới này đều mù mắt giống anh à, người ta có

đôi mắt biết nhìn người, nhìn được vẻ đẹp tiềm an cúa tôi.

Chương Tự Chi chậc lưỡi vài cái: “Cô cấn thận một chút, dù thế nào cũng đừng bị người ta lừa gạt, xã hội bây giờ, đàn ông miệng rộng cái gì cũng dám nói, những lời khen ngợi cô, cô cấn thận phân biệt một chút, xem thử rốt cuộc có phải thực sự phù hợp hay không, đừng để người ta nói cái gì cô liền tin cái đó.”

Lương Ninh Như có chút không khống chế được, “xùy” một tiếng với anh: “Ai cần anh quan tâm.”

Chương Tự Chi gượng gạo cười haha vài tiếng: “Được rồi, chủ yếu tôi đến xem thử cô còn sống hay không, cô vẫn còn sống, thì tôi về.”

Lương Ninh Như ngây người: “Anh đang ở đây à?”

***

 

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.