Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 649 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 649

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm NhayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 649: Về nhà một chuyến

Lương Ninh Như đọc tài liệu về Lâm Sinh một lượt, ngay lúc này, cô cũng không cảm nhận được trong lòng mình là cảm giác gì.

Tình cảm ba năm, chỉ vì chuyện sính lễ mà tan tành.

Chuyện này khiến cô cảm thấy không hiểu nối, cảm giác rất hoang mang.

Hơn nữa, nhìn cách mà người nhà họ Lâm đối với bạn gái ba năm của Lâm Sinh, cô cảm thấy, nếu như cô có điểm nào không vừa ý họ, chắc chắn cô cũng không được nhìn sắc mặt tốt của họ.

Lương Ninh Như không phải là người đối nhân xử thế tốt, nên vừa nghĩ đến việc này, trong lòng lại nảy sinh lo sợ.

Cô cầm chặt tập tài liệu, suy nghĩ một lúc rồi mới đem trả lại cho Chương Tự Chi.

Chương Tự Chi không cầm lấy, anh ta bảo cô xem tiếp đi: “Cô xem tài liệu về bạn gái cũ anh ta đi.”

Lương Ninh Như không muốn xem tài liệu của cô gái kia.

Nói trắng ra thì, cô và bạn gái cũ của Lâm Sinh cũng không có quan hệ thì cô xem làm gì.

 

Nhìn tài liệu điều tra về cô gái kia, Lương Ninh Như cảm thấy không đúng lắm.

Hiện tại, Chương Tự Chi tỏ thái độ như vậy, rõ ràng cô gái này phải có vấn đề gì đấy.

Lương Ninh Như suy nghĩ một lúc, sau đó vẫn lật tập tài liệu ra, đọc phần của cô bạn gái cũ.

Lương Ninh Như đọc tài liệu, nhìn hoàn cảnh gia đình nhà cô gái này cũng không phải là có điều kiện.

Chắc cũng vì lý do này nên gia đình nhà Lâm Sinh mới không muốn bỏ thêm tiền sính lễ.

 Xem đến mấy tờ cuối cùng, sắc mặt Lương Như Ninh ngay lập tức thay đổi, động tác cũng dừng ngay lại.

 Cô nhìn thấy một bức ảnh siêu âm, nơi siêu âm là khoa phụ sản. Cô gái kia ở lại bệnh viện được ba, bốn hôm rồi đi.

Lương Ninh Như chưa từng có tình cảm trai gái, đời sống tình cảm cũng không có, nhưng cô không phải là một tiểu bạch thỏ (những cô nàng ngây thơ, trong sáng ít va chạm với đời), chỉ cần suy nghĩ một chút, ai cũng đều biết cô gái này tới đây làm gì.

Lương Ninh Như mím môi, gấp tài liệu lại đưa trả cho Chương Tự Chi.

Lần này Chương Tự Chi cầm lấy, để tập tài liệu xuống bên cạnh.

Giọng anh trầm trầm, bình bình: “Tôi thấy đây không phải là chuyện nhỏ, tốt nhất cô nên suy nghĩ thêm thời gian nữa, đàn ông có thể làm loại chuyện như này thì cũng không phải hạng người tốt đẹp gì.”

Lương Ninh Như nhíu mày, hai tay ấn thái dương, đầu có chút phiền, nhưng cô vẫn trả lời Chương Tự Chi: “Lúc nào tôi sẽ hỏi anh ta chuyện gì đã xảy ra.”

Chương Tự Chi cũng không nói gì nữa. Chuyện này, anh muốn nói thêm cũng không tốt, nên biết điểm dừng lại.

Chương Tự Chi ngồi cùng Lương Ninh Như đến tận trưa, cùng ra ngoài ăn cơm.

Lúc hai người đang ăn cơm, điện thoại của Lương Như Ninh đổ chuông, có người gọi đến.

Điện thoại cô đặt ở trên bàn, Chương Tự Chi nhìn một cái thì thấy luôn tên người gọi. Người gọi đến là ba của Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như sững sờ một lúc, vội vàng đứng dậy nghe điện thoại.

Chương Tự Chi ngồi ở chỗ này không nghe được ông Lương nói gì, nhưng anh nghe được Lương Ninh Như nói. Hình như hai người đang nói chuyện Lâm Sinh đến nhà họ Lương.

Sau đó, ông Lương muốn Lương Ninh Như về nhà một chuyến.

Có vẻ là hôm qua Lâm Sinh chưa hỏi ý kiến Lương Ninh Như đã đem ý đồ của mình nói ra với ba mẹ của cô.

Đối với chuyện dựng vợ gả chồng của con gái, ba mẹ Lương Ninh Như rất gấp. Bây giờ thấy bên nhà trai chủ động như thế, hai người đương nghiên cũng khó mà từ chối.

Sắc mặt của Lương Ninh Như không hề tốt, lời nói ra cũng mang không muốn trở về.

Chương Tự Chi ngồi ở ghế, suy nghĩ một lúc rồi lấy tay gõ mặt bàn mấy cái, anh ta muốn Lương Ninh Như chú ý đến mình.

Anh dừng khấu ngữ nói với Lương Ninh Như, bảo anh có thế đưa cô về, thuận tiện còn có thể giúp Lương Ninh Như nói chuyện với Lâm Sinh về chuyện bạn gái cũ của anh ta.

Lương Ninh Như nhíu mày một cái.

Chương Tự Chi lại tiếp tục dùng khấu ngữ nói chuyện với cô: “Chuyện này cô không thể trốn được.”

Mà tính cách Lương Ninh Như cũng không phải giống rùa rụt cố, gặp chuyện thì trốn tránh. Cô muốn trực tiếp đối mặt, giải quyết cho xong chuyện.

Thấy Chương Tự Chi đề nghị như vậy, cô do dự một lúc rồi cũng gật đầu, quay lại nói với người ba ở đầu dây bên kia: “Vậy để con xem xét một chút, sau đó sẽ trở về.”

Chờ điện thoại không còn giọng người truyền đến nữa, Lương Ninh Như mới thở ra một hơi: “Lám thế nào mà anh ta lại tới tìm nhà tôi.”

Chương Tự Chi cười một tiếng: “Nhìn bộ dạng của anh ta hôm qua là biết, anh ta tới tìm cô không phải để thương lượng mà chỉ đến đế thông báo cho cô.”

Lương Ninh Như hé miệng, nhưng không lên tiếng, nhìn vẻ mặt cũng không vui lắm.

Hai người ăn cơm xong, Chương Tự Chi đưa Lương Ninh Như về phòng thể hình, dọn dẹp lại phòng làm việc rồi cả hai lên xe cùng trở về quê nhà Lương Ninh Như.

Chương Tự Chi ngồi trong xe, không biết diễn tả cảm xúc của mình lúc này thế nào, tối hôm qua ở nhà Lương Ninh Như hỏi đến nhà cô thế nào, bây giờ thì đang trên đường đi luôn rồi.

Quê Lương Ninh Như khá là xa, là một vùng nông thôn ở dưới huyện. Lái xe đến nơi phải mất ba tiếng.

Vì đường đi dài, Chương Tự Chi tìm chuyện, hỏi Lương Ninh Như lúc cô và Lâm Sinh gặp mặt, anh ta biểu hiện như thế nào.

Lương Ninh Như suy nghĩ một lúc, thật ra thì lần đầu Lâm Sinh và cô gặp mặt, hai người cũng không nói nhiều.

Ngồi được nói chuyện được một lúc thì Lương Ninh Như có việc phải đi, mà Lâm Sinh cũng nhận được cuộc điện thoại giống như có việc gấp. Thái độ của Lương Ninh Như và Lâm Sinh với buổi gặp mặt ấy đều có chút qua loa, lấy lệ.

Cho nên sau này, Lâm Sinh nói rất hài lòng, cô cũng thấy rất bất ngờ.

Chương Tự Chi cười giễu cợt, giong nói nhạt nhạt: “Tôi có điều này muốn nói, cô tin hay không thì tuỳ, nhưng mà anh ta đối với cô chắc chắn có ý đồ khác.”

Lương Ninh Như cũng cười: “Có ý đồ khác, anh nhìn tôi một chút xem, cả người tôi có cái gì giá trị mà có ý đồ khác.”

Chương Tự Chi cười nhẹ: “Đây là tôi cảm thấy thế.”

Xe đến cửa nhà Lương Ninh Như, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm, thực sự là đoạn đường kia đi rất khó khăn.

Hai vợ chồng ông Lương đang ngồi ở trong sân, nhìn thấy chiếc xe ô tô dừng ở cổng, thì bị dọa cho giật mình.

Lương Ninh Như và Chương Tự Chi xuống xe, sau đó, cô dẫn Chương Tự Chi vào sân.

Trước khi Chương Tự Chi tới đây, anh đã mua rất nhiều quà, Chương Tự Chi nói, lần đầu tiên gặp mặt, không biết là thuận đường đến hay mục đích đến là gì thì cũng phải có quà, không thể đến tay không. Cho nên, nhìn hoàn cảnh bây giờ, có gì đó không đúng.

Ông Lương và bà Lương đứng ở cổng đón nhưng nhìn thấy Lương Ninh Như đưa một người đàn ông về, tay anh ta còn xách thêm quà, thì cảm thấy như là đang mơ vậy.

Ông Chương nhìn Chương Tự Chi một lượt rồi nhìn Lương Ninh Như, hỏi: “Ninh Như, đây là ai vậy?”

Lương Ninh Như sợ bố mẹ hiểu lầm, cô vội vàng giải thích. Cô nói Chương Tự Chi là bạn con, lần này con về quê, là Chương Tự Chi lái xe đưa về.

Ồng Chương gật đầu một cái: “Thế à, vậy mau mời bạn vào nhà.”

Bây giờ Lâm Sinh không ở trong nhà Lương Ninh Như nhưng mà nhà họ Lương với nhà họ Lâm cũng không quá xa.

Một nhà ở dưới thôn, một nhà ở ngay trên thị trấn.

Nếu lái xe đi, cũng chỉ mất mười mấy hai mươi phút.

Căn nhà Lương Ninh Như nhìn rất gọn gàng, ngăn nắp, nhìn qua thì biết ngay đây là gia đình đoan trang, chính trực.

Nhà ở nông thôn cũng biệt lập, không giàu có gì nhưng cũng không không đến nỗi quá tệ.

Sau khi bốn người vào nhà, bà Lương rót cho Chương Tự Chi một cốc nước trái cây.

Trước khi đến đây, Chương Tự Chi đã thu lại dáng vẻ lông bông, cà lơ cà phất của mình, bày ra dáng vẻ lễ độ, trầm ổn trước mặt ông bà Lương.

Bà Lương đem lý do gọi Lương Ninh Như về nói ra, nói Lâm Sinh đã đến nhà nói chuyện.

Ý của Lâm Sinh là muốn chắc chắn hơn quan hệ của cả hai để làm đính hôn trước.

Mà ở quê, chuyện đính hôn hay kết hôn cũng không khác nhau là mấy, sau khi thực hiện nghi lễ, ở trong mắt người khác, Lương Ninh Như đã là phụ nữ có chồng.

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.