Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 665 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 665

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 665: chán sống sao?

Bởi vì Lương Ninh Như có kinh nghiệm, nên cố giả vờ hôn mê y như thật.

Cuối cùng, cô được hai người đàn ông khiêng xuống xe và vào khu trang trại đã bỏ hoang.

Căn nhà thật dột nát, cửa sổ vỡ nát, thậm chí đóng không chặt cửa được.

Hai người khiêng Lương Ninh Như vào, buộc chặt người cô lên ghế.

Vì bụng giả chiếm kha khá không gian nên dây không được buộc chặt.

Lương Ninh Như cúi đầu, tiếp tục giả vờ.

Bốn người đàn ông cố định cô, sau đó đứng sang một bên và nhìn cô.

Hai người trong số họ nói: "Hãy gọi điện và thông báo ở đó, nói rằng mọi thứ ở đây đều ổn, và hỏi khi nào họ sẽ đến."

Một người khác nói: "Chờ một chút, hiện tại đoán chừng họ đang cùng Trì gia thương lượng."

Sau đó người đàn ông đi đầu nói: "Nhà này có mùi hôi, tôi không ở đây nữa, tôi ra đợi bên ngoài."

Anh ta nói xong, bốn người lần lượt rời khỏi nhà.

Lương Ninh Như đợi một lúc lâu, chắc rằng mọi người đã đi xa, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Căn phòng này quả thực có mùi, khiến người ta có chút buồn nôn.

Cô nhìn xung quanh, có rất nhiều rác chất đống trong nhà, đồ tạp hóa cùng vỏ giấy vụn.

Những người này không biết làm thế nào để tìm thấy nơi này.

Cô vặn cổ tay và phát hiện sợi dây trên cổ tay mình càng chặt, càng vùng vẫy thì nó càng thắt chặt hơn.

Nhưng bụng đã lỏng hơn.

Có lẽ những người đó cũng cố kỵ chiếc bụng đang mang thai của cô.

Lương Ninh Như chậm rãi dịch chuyển, hét lên hai tiếng.

Người bên ngoài lỗ tai rất tính, nghe thấy động, lập tức đi vào, nhìn Lương Ninh Như, "Cô tỉnh rồi à?”

Lương Ninh Như lộ ra vẻ mặt đau khổ, "Trước tiên có thể thả tôi ra được không? Bụng tôi khó chịu."

Những người đó chắc hẳn không muốn.

Vì vậy Lương Ninh Như lại nói: "Chỉ cần thả lỏng một chút là được mà? Anh xem, tôi thế này, nhất định chạy không nổi."

Bốn người đàn ông này trông không chuyên nghiệp lắm, họ không nhận ra Lương Ninh Như không phải Cố Tư, họ thực sự nghe theo lời Lương Ninh Như giúp cô nới lỏng sợi dây buộc quanh cổ tay một chút.

Có người bên cạnh cau mày nhắc nhở: "Đừng quá buông lỏng, cẩn thận một chút."

Người đang nới lỏng cho Lương Ninh Như nói một câu, "Phía trên đã thông báo, không thể để cô ấy bị tai nạn khi ở trong tay chúng ta. Nếu có tai nạn, cũng phải đợi trở về mới xảy ra tai nạn. Mà anh thấy đó, cô ta bụng bự như vậy, nếu cô ta thực sự bỏ chạy. Ai trong chúng ta cũng có thể tóm lại cô ta cả ”.

Anh ta nói như vậy thì ba người còn lại cũng ngừng nói.

Buông lỏng tay Lương Ninh Như ra, nhưng cũng không nới lỏng hết.

Bốn người bọn họ nhìn Lương Ninh Như một hồi, đứng trong nhà không chịu nổi mùi hôi, đều lần nữa đi ra ngoài.

Lúc này Lương Ninh Như mới bẻ sợi dây trên tay cô, cô mới chú ý tới động tĩnh bên ngoài, sau đó vén váy lên, mở ra cái bụng giả rồi lấy điện thoại bên trong ra.

Cô phải khâm phục Cố Tư, suy xét thật là chu đáo.

Lúc trên xe hai người đang thay quần áo, Cố Tư yêu cầu cô ấy dán điện thoại di động vào bụng mình và che bụng giả lên.

Bây giờ điều này có ích.

Lương Ninh Như gửi địa điểm trước, sau đó bấm một dãy số.

Sau khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia nhẹ giọng hỏi cô: "Tiểu Như, bây giờ em đã an toàn chưa?"

Lương Ninh Như hừ nhẹ đáp một tiếng, sau đó đem điện thoại bỏ vào đống rác bên cạnh.

Cô ấy quay lại và chỉ đơn giản là buộc mình bằng dây thừng, sau đó ngồi xuống ghế một lần nữa.

Lương Ninh Như không chút nào sợ hãi, thậm chí có chút muốn cười.

Đây là hoạt động nội gián dễ dàng nhất mà cô từng làm.

Đợi được một lúc thì có tiếng từ ngoài vọng vào, nghe khá đông.

Lương Ninh Như không dám manh động.

Cô vội cúi đầu xuống.

Người từ bên ngoài đi vào là ông cụ nhà họ Tùy.

Ông cụ đến đây với Trì Uyên.

Trì Uyên đã bị lục soát khi ở bên ngoài, nhưng điện thoại của anh đã bị lấy mất khi anh ấy ở nhà họ Tùy.

Sau khi bị lục soát, Trì Uyên theo ông cụ Tuỳ đi vào căn nhà đổ nát này.

Vừa bước vào, ông cụ đã bịt mũi, mùi khét lẹt gần như tràn ngập.

Trì Uyên nở nụ cười, "Người ông mời thật là thú vị."

Ông cụ mím miệng, vẻ mặt không vui lắm.

Những người này không phải do ông ta mời, mà là ông Tuỳ tìm về.

Lúc đó, ông Tùy nói với ông cụ rằng những người mà ông ấy đang tìm là những người  mà cho dù có xảy ra sự cố, họ cũng sẽ không bị liên luỵ vào.

Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy bốn người trong sân, ông ta luôn cảm thấy những gì ông Tuỳ nói có chút quá mức.

Bốn người này trông không chuyên nghiệp.

Bên kia, Chương Tự Chi vẫn ở trên sô pha trong nhà cũ nhà họ Tùy.

Anh bàng hoàng tỉnh dậy, ngay giây phút mở mắt đầu tiên anh đã nhìn ra chiếc giường.

Kết quả không thấy Lương Ninh Như.

Anh loạng choạng ngồi dậy.

Trong cơ thể vẫn còn một ít tác dụng thuốc, nhưng lúc này tất cả đều là sợ hãi.

Chương Tự Chi nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lương Ninh Như.

Nhưng luôn bị báo máy bận không thể kết nối được.

Anh lại gọi cho Trì Uyên.

Kết quả là trong phòng có chuông điện thoại.

Điện thoại của Trì Uyên đặt trên bàn.

Chương Tự Chi nhìn điện thoại, có mấy cuộc gọi nhỡ của Cố Tư, anh bấm máy gọi lại.

Đằng này Cố Tư trả lời điện thoại ngay lập tức, không cần hỏi Chương Tự Chi chút nào, chỉ nói tất cả mọi chuyện.

Cô kể cho Chương Tự Chi nghe tất cả những chuyện đã xảy ra với Lương Ninh Như, còn Trì Uyên thì đã bị ông cụ Tuỳ đưa đi.

Chương Tự Chi tức giận đến mức suýt đánh rơi điện thoại.

Chết tiệt, những người này đã dám đánh thuốc anh ta.

Thật là chán sồn rồi mà.

Chương Tự Chi cúp điện thoại với Cố Tư, tức giận rời khỏi phòng.

Khi anh đi hết con đường xuống tầng dưới, anh thấy một người phục vụ từ tầng dưới đi lên.

Chương Tự Chi mất khống chế, đi tới trước mặt hắn đá văng. "Người họ Tuỳ đâu? Gọi đi, gọi hết ra đây cho tôi, mẹ nó, ngay cả tôi cũng dám tính toán, chết tiệt, chán sống sao?"

Người phục vụ bị anh ta đạp xuống cầu thang.

May mắn thay, không có nhiều bậc thang nên không có thương tích.

Người phục vụ nháo nhào đứng lên, nhìn về phía Chương Tự Chi, "Chương Tiểu Gia, anh sao vậy?"

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.