Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 668 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 668

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 668: Không có gì bất ngờ

Đến đồn cảnh sát ghi chép xong thì trời cũng đã tối, mấy người trở về nhà cũ Trì gia.

Vừa bước vào phòng khách tòa nhà chính của ngôi nhà cổ, điện thoại của Trì Uyên đã vang lên.

Cuộc gọi đến từ Tùy Mị.

Trì Uyên nhíu mày, nhớ tới khi Lương Ninh Như gặp tai nạn ở phòng riêng Tùy gia, anh đã gọi điện cho Tùy Mị, nhưng lúc đó Tùy Mị không trả lời.

Bây giờ gọi tới cũng không biết tâm tư của cô ấy là gì..

Cố Tư nhìn thấy tên hiển trên điện thoại bên cạnh, cô nói: "Anh nghe xem Tùy Mị muốn nói gì."

Trì Uyên trả lời điện thoại.

Giọng của Tùy Mị ở đằng kia hơi trầm xuống, "Trì Uyên."

Trì Uyên không nói.

Tùy Mị lại nói: "Anh không sao chứ?"

Trì Uyên lần này ậm ừ, "Không sao."

Tùy Mị mỉm cười ở đằng kia, "Hiện tại em đang ở sân bay, sắp lên máy bay, em muốn nói chuyện với anh một chút."

Trì Uyên sững sờ, "Cô đang ở sân bay?"

Tùy Mị mỉm cười, "Em rời đi ngay sau khi mọi người vào phòng riêng. Còn Trì Uyên, bốn người đi theo Cố Tư hôm nay là do em sắp xếp."

Trì Uyên lại sửng sốt, lần này là mím miệng không nói.

Tùy Mị thở dài một tiếng, "Ba em rất tin tưởng em, em đã nói bóng gió với ông ấy một chút, ông ấy cứ thế mà làm theo ý em. Bốn tên vô dụng kia đó là thứ cuối cùng em làm cho anh. Em sẽ không bao giờ quay lại nữa, và không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, vậy Trì Uyên, tạm biệt, tạm biệt anh. "

Tùy Mị cất tiếng cười, "Thay em chào Cố Tư nhé, nói với cô ấy trước đây là do em không đúng, nói cô ấy đừng so đo với em. Đây là lần đầu tiên em thích một người, cho nên em chắc chắn sẽ tìm mọi cách để có được. "

Trì Uyên thở dài, không muốn nghe những lời này.

Anh quay lại nói: "Chúc cô lên đường an toàn. Những thứ ở đây sẽ không liên lụy gì đến cô. Sau này hãy sống cho thật tốt".

“Được, em nhất định sẽ như vậy.” Tùy Mị nói xong bên kia phát thanh bắt đầu phát thông tin chuyến bay.

Cô đứng dậy, cuối cùng nói với điện thoại một lần nữa, "Tạm biệt Trì Uyên."

Giọng của Trì Uyên nhẹ nhàng, "Được rồi, tạm biệt."

Cúp điện thoại xong, anh để điện thoại lên, xoay người bước tới sô pha ngồi xuống.

Chương Tự Chi còn đang tức điên lên, ngẩng đầu nhìn Trì Uyên, "Làm sao vậy, người phụ nữ kia nói cái gì vậy? Có phải là khẩn cầu anh không, nói cho cô ta biết là không có cửa."

Trì Uyên lắc đầu, "Không phải, Tự Chi, bốn người bắt cóc Lương tiểu thư hôm nay là do Tùy Mị sắp xếp. Tôi nói bốn người này, sao nhìn không chuyên nghiệp như vậy, đây là do Tùy Mị chừa đường lui cho chúng ta."

Chương Tự Chi hoàn toàn sững sờ, mở miệng nói: "Không phải chứ, là Tùy Mị sao. Tôi còn đang phân vân bốn người đó đi nằm vùng, sao lại vô dụng như vậy."

Cố Tư mím miệng bên cạnh, "Không dễ dàng gì cho cô ấy, hẳn là cô ấy đã liều mình làm một bước này."

Trì Uyên gật đầu.

Ông Tùy và ông cụ Tùy hiển nhiên không tin tưởng cô cho lắm, cố gắng sắp xếp bốn người này dưới con mắt của cha và và ông nội cô thật sự không dễ dàng.

Như Tùy Mị đã nói, đây là điều cuối cùng cô có thể làm.

Lương Ninh Như chưa từng qua lại với Tùy Mị, nhưng nghe bọn họ nói xong, trong lòng cảm động, "Ở cái nơi như Tùy gia, cô ấy vẫn có thể không thay đổi bản thân, thật sự là rất hiếm."

Chương Tự Chi vẫn không thích Tùy Mị cho lắm, nhưng nghe Lương Ninh Như khen cô thì chỉ ậm ừ.

Đang nói chuyện thì bà cụ từ ngoài đi vào.

Hôm nay bà lại đến Nguyễn gia, vốn dĩ bà muốn trở về sau khi ăn  bữa tối ở đó.

Kết quả là giữa chừng nghe mấy việc, liền vội vàng quay trở lại.

Nhìn thấy Trì Uyên Cố Tư đều ở trong phòng khách, lão phu nhân mới yên tâm một chút.

Bà vội vàng đi tới, nói với bốn người: "Các ngươi từ Tùy Gia trở về à, bên kia xảy ra chuyện, các ngươi có biết không?"

Trì Uyên cười, "Dạ, con biết rồi, thật sự đã xảy ra chuyện."

Lão phu nhân nghe được như vậy không hiểu lắm, đi tới ngồi ở trên sô pha, "Làm sao vậy? Đi, mấy đứa nói cho ta."

Bây giờ nên nói gì về vấn đề này.

Trì Uyên không biết bắt đầu từ đâu.

Nếu thực sự phải nói từ đầu, câu chuyeenjj vừa dài vừa ghê tởm.

Bất kể là lão phu nhân có nguyện ý nghe, anh thật sự không muốn nhớ lại những chuyện đó.

Cố Tư đứng dậy đi về phía phòng bếp.

Hôm nay phòng bếp không có làm cơm.

Trì Uyên và Cố Tư đi dự tiệc sinh nhật, lão phu nhân đi Nguyễn gia, ở đây cũng không nấu bữa tối.

Cố Tư dựa vào cửa phòng bếp, nhìn quanh bếp, cuối cùng quay lại, "Hay là gọi món mang đến đi. Nếu bây giờ làm cơm, có vẻ như sẽ quá muộn."

Chương Tự Chi vỗ vỗ đùi, "Thôi đừng đặt đồ ăn, tới chỗ của tôi đi."

Lương Ninh Như mím môi, gật đầu, "Cũng được."

Thực sự đây là lần đầu tiên cô hợp tác với Chương Tự Chi.

Trì Uyên không muốn tiếp tục đề tài vừa rồi, liền hùa theo nói: "Được rồi bà, chúng ta cùng nhau đi qua đó."

Bà cụ suy nghĩ một hồi rồi cười nói: "Được rồi, bà cũng chưa đến thăm chỗ Tự Chi."

Khi cả nhóm đến hội quán Chương Tự Chi, một phòng riêng đã được chuẩn bị sẵn ở đó.

Trì Uyên cùng Cố Tư đưa bà cụ đi vào, Chương Tự Chi đứng ở cửa hội quán lấy hộp thuốc lá ra.

Lương Ninh Như suy nghĩ một chút nhưng cũng không đi theo, cô lùi lại bước đến bên Chương Tự Chi, "Cảm ơn vì chuyện hôm nay."

Chương Tự Chi ngậm điếu thuốc, quay đầu nhìn Lương Ninh Như.

Ánh mắt anh ta tập trung và nghiêm túc, khiến Lương Ninh Như tự hỏi tại sao lại đột nhiên nhớ tới cái ôm mà Chương Tự Chi chạy tới chỗ cô trong sân trại hôm nay.

Nó ấm áp và bình an.

Lương Ninh Như khẽ ho một tiếng, "Làm gì mà nhìn tôi thế này? Tôi đang cảm ơn anh."

Chương Tự Chi nhếch miệng, đột nhiên giơ tay lên, sờ sờ đầu của Lương Ninh Như , "Nhưng là tôi nghĩ, xem ra tôi không có bảo vệ em tốt."

Lương Ninh Như lần này không hề che giấu, cười nói: "Đã rất tốt rồi, tôi tin tưởng sau này anh sẽ làm tốt hơn."

Chương Tự Chi thở dài, "Được rồi, em vào trước đi. Tôi hút một điếu thuốc trước, sau đó vào sau."

Lương Ninh Như nhìn chằm chằm Chương Tự Chi hồi lâu, sau đó nói: "Đồ ngốc."

Anh thậm chí còn không hiểu ý nghĩa trong lời nói của cô.

Chắc chắn, cô không thể có quá nhiều hy vọng vào bộ não của người đàn ông này.

Chương Tự Chi nhướng mày, tự hỏi Lương Ninh Như đã xảy ra chuyện gì.

Lương Ninh Như xoay người đi vào phòng riêng.

Đoạn này có hình ảnh nhé

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.