Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 669 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 669

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 669: Tan thành mây khói

Lương Ninh Như ngồi bên cạnh Cố Tư, trên mặt mang theo nụ cười, "Tôi thật sự không có khó chịu. Đừng lo lắng, thân thể của tôi đã được luyện tập rồi."

Cô ấy từng làm làm nội ứng, có cái gì mà chưa chạm qua chứ.

Cả cái mạng treo lơ lửng bên ngoài, bây giờ chỉ như vậy, xem ra rất ổn rồi.

Lão phu nhân cũng không biết nhiều lắm, chỉ ngẩng đầu nhìn Lương Ninh Như, càng xem càng thích.

Suy nghĩ một chút, bà thấp giọng hỏi: "Con đang cùng với thằng nhóc Chương gia?"

Lương Ninh Như sửng sốt, vẻ mặt có chút xấu hổ, "Không ... Không có."

Cố Tư có chút bất lực, "Bà nội, bà sao có thể hỏi như vậy, bà hỏi Lương tiểu thư, Lương tiểu thư sẽ xấu hổ mà không thể trả lời."

Bà cụ cười và vỗ tay "Ôi, câu hỏi của bà. Bà hỏi sai câu rồi."

Sau đó bà thay đổi giọng điệu, "Thật ra, đứa bé Chương gia này thật là tốt. Nếu như nói thật sự là có tật xấu thì cũng không trách được. Nhiều năm như vậy, thằng bé được cha và em gái cưng chiều như vậy, đứa nhỏ này, bản tính của nó không xấu, con tin bà, bà trước giờ nhìn người vẫn chuẩn lắm. "

Lương Ninh Như gật đầu, "Đúng vậy ạ, anh ấy bản chất không tồi."

Chỉ là Chương Tự Chi lớn lên muốn gió được gió, muốn mưa được mưa tạo thành tính tình không quan tâm gì.

Lương Ninh Như từng thấy rất nhiều người giàu có, hầu như đều có tính tình như Chương Tự Chi.

Tự nghĩ rằng mình tài giỏi và lợi hại.

Nhưng Chương Tự Chi so với những người đó tốt hơn, anh rất  đơn thuần.

Điều này cũng liên quan đến yếu tố gia đình.

Lần trước Lương Ninh Như đến Chương gia, gặp được cha và bốn chị em của Chương Tự Chi.

Cô có thể cảm thấy những người ở Chương gia đó đều có nhân cách tốt.

Những đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi những người này sẽ không xấu.

Bà cụ thở dài nói: "Tự Chi, cũng thật đáng thương. Từ nhỏ nó đã không còn mẹ, cha thì bận làm ăn, bốn chị gái chăm nó. Tự nhiên, nó khác hẳn những đứa trẻ lớn lên ở một gia đình bình thường. Thật không dễ dàng gì. "

Cố Tư ở bên cạnh cũng có chút xúc động, "Đúng vậy, con thấy trong ví Lão Chương vẫn còn giữ bức chân dung gia đình thời thơ ấu của họ. Bức chân dung gia đình vẫn là ảnh đen trắng. Con nghĩ chắc là anh ấy đã lén nhìn vào bức ảnh khi ở một mình. "

Nói xong Cố Tư ngập ngừng nói thêm, "Và cô có biết tại sao Lão Chương lại có thái độ khác với tôi không, anh ấy đã nói với tôi rồi, bởi vì lớn lên trông hơi giống mẹ anh ấy."

Nghe Cố Tư nói, lòng Lương Ninh Như chợt dịu lại.

Chương Tự Chi ngày thường lúc nào cũng vui vẻ, thì ra cũng có lúc yếu đuối như vậy.

Mà cô vẫn luôn cho rằng Chương Tự Chi có chút suy nghĩ khác với Cố Tư.

Bây giờ nghĩ như vậy, cô có thể coi là hiểu được suy nghĩ của Chương Tự Chi.

Lương Ninh Như cụp mắt xuống, cong khóe miệng, vẻ mặt dịu đi.

Trì Uyên xuống bếp xem qua rồi gọi vài món.

Sau đó anh cùng Chương Tự Chi trở lại, hai người nói chuyện phiếm cười cười mở cửa vào.

Lương Ninh Như quay đầu nhìn sang, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.

Chương Tự Chi tự mình đi tới chỗ Lương Ninh Như ngồi xuống bên cạnh cô, anh quay đầu nhìn về phía Lương Ninh Như, "Có cái gì không thoải mái sao?"

“Không, tôi không sao.” Lương Ninh Như cười.

Chương Tự Chi nhìn chằm chằm cô hồi lâu, lại thấy cô giống như thường ngày, liền cảm thấy an tâm.

Sau đó anh ta không kìm được mà lại bắt đầu mắng Tùy Gia ở đằng kia.

Trì gia lão bà không biết đã xảy ra chuyện gì.

Kết quả là, nghe được lời nguyền rủa của Chương Tự Chi, bà cũng chậm rãi hiểu được.

Bà cụ sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn Cố Tư, "Tùy Gia vốn là muốn đối phó con sao?"

Cố Tư cười tủm tỉm, "Nhưng Tùy Mị không tham gia, cô ấy giúp chúng ta rất nhiều, Lương tiểu thư cũng giúp con, nên con không có việc gì."

Lão phu nhân tức giận đến trợn to hai mắt, "Tùy Gia, những thứ cặn bã này, lại dám có loại ý tứ này, đừng sợ, bà cũng có vài người quen biết, bà chào hỏi một chút, để bọn họ kiểm tra chuyện này."

Cố Tư liền mỉm cười, lão phu nhân gần đây rất bình tĩnh, hiếm khi cao hứng như vậy.

Nhưng về phần Tùy Gia mà nói, quả thật là ác độc.

Những gì họ muốn làm là làm tổn thương cuộc sống của người khác.

Vì vậy, rơi vào kết cục này cũng không có oan ức gì.

Mấy người họ trò chuyện ở đây một lúc, và sau đó đồ ăn được dọn ra.

Chương Tự Chi vẫn luôn chăm sóc Lương Ninh Như, các món ăn gắp cho cô ngày càng nhiều.

Lương Ninh Như chịu không nổi, "Được rồi, nhiều quá, ăn không nổi."

Chương Tự Chi còn không có nghĩ tới nói, "Ăn không hết còn lại đưa tôi."

Lương Ninh Như mím môi, có vẻ do dự một hồi, cuối cùng cũng không nói ra câu nào không mấy dễ chịu.

Nếu như là lúc trước, cô đã sớm nói một câu oán giận.

Chương Tự Chi không để ý tới nhiều như vậy, tiếp tục mắng Tùy Gia những tên khốn nạn kia.

Lão phu nhân thở dài một hơi, đến giữa chừng mới nhấn giọng nói với Cố Tư, "Con nhìn xem, hiện tại bà nhìn như thế này, hai người bọn họ quả thực rất hợp nhau."

Cố Tư cong môi, "Đúng vậy, trước đây con cũng cảm thấy như vậy."

Nói như vậy, Cố Tư nhìn hai người, quả thật rất xứng đôi vừa lứa, mỹ nam mỹ nữ.

Sau bữa tối, Trì Uyên lái xe đưa bà cụ và Cố Tư về nhà.

Lúc chào tạm biệt ở cổng câu lạc bộ, Cố Tư liên tục nói lời cảm ơn với Lương Ninh Như.

Hôm nay bên trong nước trái cây kia bị bỏ thuốc, cho dù là thuốc gì, Cố Tư mang thai uống vào nhất định sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.

Lương Ninh Như lần này đã giúp cô rất nhiều, cô sẽ nhớ mãi.

Lương Ninh Như không coi trọng chuyện này.

Cô vỗ vỗ vai Cố Tư, "Đừng để trong lòng, chuyện này đối với tôi mà nói là chuyện vặt vãnh, tôi cũng không giúp cô, tôi cũng là giúp đồng nghiệp giải quyết một vụ án."

Lương Ninh Như nói rất thật, thật sự không có tỏ ra sĩ diện trước mặt Cố Tư chút nào.

Vì vậy Cố Tư càng yêu thích cô nhiều hơn.

Cố Tư cuối cùng siết chặt tay Lương Ninh Như, "Nếu cô có thời gian đến chơi với tôi, tôi mỗi ngày ở nhà không có việc gì."

Lương Ninh Như gật đầu, "Được rồi, có thời gian tôi sẽ đến."

Hai người nói nhiều như vậy, Cố Tư đi theo Trì Uyên, lên xe rời đi.

Lương Ninh Như vẫn đứng ở cửa hội quán.

Chương Tự Chi đang dựa vào khung cửa bên cạnh.

Lương Ninh Như xoa xoa tay, nhìn về phía Chương Tự Chi, "Anh không đưa tôi trở về sao?"

Chương Tự Chi thở dài, "Đi thôi."

Anh ta hiển nhiên không muốn đưa Lương Ninh Như đi vào lúc này.

Lương Ninh Như nở nụ cười nhìn có chút bất lực, "Chúng ta đi dạo một chút đi?"

Chương Tự Chi mất một lúc mới gật đầu, "Được."

 

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.