Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 682 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 682

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 682: Anh còn chưa nếm thử sao?

Mạnh Sướng đột nhiên cười toe toét sau vài giây, "Nhưng may mắn thay, tôi đã rút lui khi đụng phải bức tường phía Nam, Bây giờ tôi không nhìn thấy ai ngoài chồng tôi."

Cô nhìn Trì Uyên chằm chằm, " Tôi cũng mong anh và Tiêu Tư trăm năm hạnh phúc."

Trì Uyên mím môi đợi một lúc rồi mới nói lời cảm ơn.

Nói đến đây, dường như không cần phải chào hỏi nữa.

Trì Uyên đứng dậy, nói Cố Tư vẫn đang đợi ở nhà nên anh rời đi.

Mạnh Sướng cũng không rõ Trì Uyên thực sự nóng lòng muốn rời đi vì Cố Tư, hay là vì lời cô vừa nói khiến anh khó chịu.

Nhưng dù thế nào đi nữa, trong lòng cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Mạnh Sướng gật đầu, "Được rồi, anh đi thong thả, Tiểu Tư, nếu muốn ăn thêm thì cứ qua chỗ tôi lấy nhé."

Trì Uyênkhông nói gì thêm, quay đầu rời khỏi tiệm.

Anh phóng xe thẳng về nhà.

Cố Tư vẫn đang ngủ ở bên vườn.

Trì Uyên thấy có chút ghen tị với cái tính mê ngủ này của cô.

Bất kể dịp nào, bất kể vị trí nào, cô đều có thể lăn ra ngủ khi tìm được chỗ dựa.

Trì Uyên đi tới, lại từ từ đặt cô vào lòng.

Sau đó nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.

Cố Tư nhíu mày, giọng nói nhẹ nhàng, "Vừa rồi anh đi ra ngoài sao?"

Trì Uyên nói phải, rồi nói: "Em muốn ăn bánh ngọt thì có đây này”

Vừa nghe hai từ bánh ngọt, Cố Tư mở to mắt một cái, "Ở đâu?"

Trì Uyên cười cười, giơ ngón tay lên, hướng bàn sang một bên, "Ở đằng kia."

Cố Tư nhìn thoáng qua bao bì của tiệm Mạnh Sướng.

Cô vui vẻ một hồi, mới chậm rãi ngồi lên ghế, "Trì Uyên, anh thật tốt quá đi mất."

Nói xong, Cố Tư vội vàng đi tới, ngồi xuống bàn.

Cô ấy mở túi giấy và lấy ra một miếng, "Ồ, có sản phẩm mới, và nó trông khá ngon này."

Trì Uyên nhìn Cố Tư chằm chằm, "Trước đây quan hệ của em và Mạnh Sướng thế nào?"

Cố Tư sững người một lúc, không hiểu sao Trì Uyên lại hỏi: "Cũng rất tốt, có chuyện gì vậy?"

Trì Uyên lắc đầu, "Không sao, chỉ là đột nhiên nhớ tới hỏi một câu như vậy."

Cố Tư cũng không để ý, tiếp tục ăn.

Cuối cùng sau khi bụng đã được lấp đầy, Cố Tư nhớ tới hỏi, việc kinh doanh của Mạnh Sướng bây giờ có ổn không.

Trì Uyên hơi nhíu mày, "Lúc trước không có khách, nhưng thời điểm này không có khách là chuyện bình thường."

Cố Tư gật đầu, "Anh có gặp trực tiếp Mạnh Sướng không? Hiện tại cô ấy có cuộc sống đặc biệt tốt không?"

Trì Uyên nhìn Cố Tư chằm chằm, "Có thể, anh không để ý lắm."

Cố Tư ăn xong món tráng miệng cảm thấy hơi khát nên uống một ngụm nước trái cây đã chuẩn bị sẵn bên cạnh.

Ngày này gần đây như được trời cho, cô ăn uống ngủ nghỉ tốt, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Cố Tư chậm rãi đứng lên, thật cẩn thận duỗi tay chân, "Thật thoải mái, làm gì bây giờ ta?"

Trì Uyên cười cười, đi tới, véo cằm Cố Tư, ý bảo cô ngẩng đầu lên, sau đó trực tiếp hôn lên.

Bơ vơ trên môi cô một lát, Trì Uyên cuối cùng cũng buông cô ra, "Đứa nhỏ vô lương tâm kia thật sự đã ăn hết rồi, còn không chừa cho anh miếng nào."

Cố Tư cười điên cuồng, "Anh còn chưa nếm thử sao?"

Trì Uyên tặc lưỡi, "Anh chưa nếm thử."

Cố Tư nhón bước chân lên hôn nhẹ, "đúng là không biết xấu hổ, thưởng cho anh cái nữa."

Trì Uyên đưa tay nhéo nhéo mặt cô, cười nói.

Trì Uyên gần đây rất thích cười.

Vốn dĩ Cố Tư vẫn cảm thấy Trì Uyên nhàn nhã, hai người ở nhà nếu quanh co, quanh co sẽ xảy ra mâu thuẫn.

Tính tình của Trì Uyên, Cố Tư vẫn biết.

Cô lúc này hơi nhạy cảm, khó có thể đảm bảo sẽ không giận Trì Uyên.

Có vẻ như bây giờ cô thực sự nghĩ quá nhiều.

Trong mấy ngày Trì Uyên ở nhà với cô, quan hệ giữa hai người rất tốt.

Trì Uyên không chỉ hay nói những lời ngọt ngào mà còn chăm sóc cô rất tốt, rất kiên nhẫn, những điều tốt đẹp đó không phải chỉ là nhất thời.

Cố Tư và Trì Uyên cùng nhau trở về nhà chính.

Bà cụ đang ngồi trên ghế sofa và xem TV.

Trên TV đang hát Kinh kịch.

Cố Tư không hiểu những chuyện này, nhưng cô vẫn như cũ cùng bà ngồi xem.

Bà cụ quay đầu lại nhìn Cố Tư, "A Tố và A Chúc buổi tối trở về, chắc chắn không khí sẽ rất sinh động."

Cố Tư có chút kinh ngạc, "Ồ, cuối cùng bọn họ cũng nguyện ý trở về rồi sao?"

Lão phu nhân cười cười, "Trước đây không phải ta gọi điện thoại phàn nàn vài lần. Chắc bọn họ không còn xấu hổ nữa, nói sẽ ở lại hai ngày."

Nói xong, bà cụ  thở dài một hơi, "Con nói xem tuổi trẻ như con muốn ra ngoài, ta có thể hiểu được, bọn họ bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn cứ thích chìm đắm trong thế giới chỉ hai người."

Cố Tư vui vẻ dựa vào cánh tay của bà cụ, "Ồ, bà phải hiểu rõ, lúc còn trẻ hai người bọn họ còn chưa thật sự yêu nồng cháy, bây giờ thì hay rồi."

Bà cụ nhìn chằm chằm TV một hồi, sau đó chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Cố Tư, "Tự Chi có liên lạc với con không, thằng bé và Tiểu Lương thế nào?"

Điều này, Cố Tư thực sự không biết.

Chương Tự Chi gần đây không gọi cho cô.

Trước đây, Chương Tự Chi luôn gọi điện thoại cho Cố Tư, rủ cô đi chơi.

Từ khi cô trở về nhà họ Trì, Chương Tự Chi rất ít gọi điện lại cho cô.

Còn có một nguyên nhân nữa, hiện tại cô đang mang thai, không tiện ra ngoài chơi.

Ánh mắt bà lão lại hướng vào TV, nói với Cố Tư nói: "Thật ra thì bà cũng nghĩ đến rồi. Tự Chi và Tiểu Lương quả thật rất hợp nhau. Tiểu Lương thoạt nhìn giống như một cô gái tốt. A Cảnh, quên đi, đừng lo lắng về điều đó. "

Cố Tư mím chặt miệng.

Vậy mà bà tới giờ này còn đang suy nghĩ đưa cho Trì Cảnh một sợi tơ hồng.

Tuy rằng nghe trong lời bà là để chúc mừng Chương Tự Chi và Lương Ninh Như, nhưng làm sao cô có thể nghe đâu đây có chút  đầy tiếc nuối.

Cố Tư vỗ vỗ tay bà cụ, ngừng nói.

Buổi chiều có mấy người ở nhà, tuy rằng không làm gì, nhưng thời gian cứ chập chờn cũng trôi qua.

Đợi đến buổi tối, Trì Chúc đã sớm cùng Phương Tố trở về.

Cố Tư quay đầu nhìn Phương Tố vào cửa.

Phương Tố trông trẻ hơn xưa.

Đúng là thực sự được nuôi dưỡng bởi tình yêu.

Phương Tố trước đây rất thích ăn mặc tiểu thư.

Bây giờ khác rồi, tươi mới làm sao.

Chưa kể rằng nó trông khá thoải mái.

Trì Chúc trông cũng trẻ trung hơn trước.

Ông không mặc vest mà thay vào đó là trang phục giản dị.

Nó trông không quá cứng nhắc.

Phương Tố cầm trong tay thứ gì đó, nói là để Cố Tư bồi bổ cơ thể.

Bà đi tới, ngồi bên cạnh Cố Tư, nói rằng nếu ăn đồ ăn này, đứa trẻ sẽ sinh ra trắng trẻo, mập mạp.

Tại đây có hình ảnh

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.