Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 691 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 691

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 850 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 691:  Có chút không hài lòng

Từ Giai Ninh ăn cơm xong trước, sau đó cùng đồng nghiệp trả chuẩn bị  rời đi.

Khi đi, cô lại nhìn Chương Tự Chi một lần nữa.

Đúng lúc Chương Tự Chi đang gắp món ăn cho Lương Ninh Như.

Vẻ mặt của Chương Tự Chi rất ôn nhu, trong mắt có vẻ nhẹ nhàng. Từ Giai Ninh nhanh chóng quay đầu lại, cùng đồng nghiệp bỏ đi. Lương Ninh Như không để ý tới cô ở đằng kia.

Vừa bước ra cửa liền nhìn thấy Từ Giai Ninh đứng ở đường đối diện khách sạn.

Cô đút hai tay vào túi, có vẻ như cô ta đã đứng rất lâu.

Lương Ninh Như suy nghĩ một chút, vỗ vỗ Chương Tự Chi cánh tay, "Anh đoán chừng là đang chờ anh đó, đi thôi."

Chương Tự Chi giơ tay nắm lấy vai Lương Ninh Như, ôm cô vào lòng. Người đàn ông này thực sự rất tàn nhẫn.

Tuy nhiên, thái độ của anh đối với Từ Giai Ninh khiến Lương Ninh Như cảm thấy an toàn.

Lương Ninh Như không nói gì nữa, đi theo Chương Tự Chi lên xe.

Từ gia Ninh nhìn thấy hai người ở đằng kia, bọn họ hiển nhiên cũng nhìn thấy cô, nhưng không ai để ý tới cô, trong lòng lập tức trở nên khó chịu.

Cô vội vàng đi vài bước, chạy về phía xe của Chương Tự Chi.

Kết quả là Chương Tự Chi đã khởi động xe, lái xe đi ra ngoài.

Từ Giai Ninh không nhịn được, trực tiếp chạy theo xe hét lên, "Tự Chi, Tự Chi."

Chương Tự Chi không biết có nghe hay không, dù sao xe cũng không có dừng lại, liền lái xe đi ra ngoài.

Từ Giai Ninh động tác chạy chậm rãi dừng lại.

Cô mím miệng, và đôi mắt đỏ hoe. Rõ ràng là anh đã nhìn thấy cô, nhưng tại sao lại quay lại tàn nhẫn bỏ đi như vậy?

Từ Giai Ninh đứng đó hồi lâu mới lau nước mắt, lấy điện thoại ra.

Thật ra cô cũng không biết mình đứng ở đây đợi Chương Tự Chi, sau đó muốn làm gì.

Kỳ thật cô đối với Chương Tự Chi cũng không còn cái gì để nói, nhưng là do cô cảm thấy được chính mình chạm mặt mà không có nói vài câu với anh ta,thì có chút không đúng.

Chỉ là dường như cả hai người kia đều không có gì để nói với cô. Trong lòng cô càng cảm thấy không đún

Từ Giai Ninh gọi cho Chương Tự Chi. Cuộc gọi được trả lời, nhưng không phải là Chương Tự Chi, mà là Lương Ninh Như.

Giọng của Lương Ninh Như rất nhẹ nhàng, "Tôi nghe đây cô Từ." Từ Giai Ninh mím môi hồi lâu mới nói: "Sao lại là cô bắt máy?"

Lương Ninh Như cười, "Anh ấy đang lái xe không tiện nghe điện thoại, cô có gì muốn nói thì tôi bấm loa ngoài nhé."

Cô ấy nên nói gì sau khi nhấn loa ngoài đây?

Vốn dĩ cô không muốn Lương Ninh Như nghe thấy những gì mình muốn nói.

Từ Giai Ninh do dự một chút, mới nói thẳng: "Tự Chi, khi nào có thời gian, chúng ta gặp mặt đi."

Chương Tự Chi thật sự không muốn chút nào, "Gặp mặt làm sao vậy?

Giờ em trực tiếp nói chuyện điện thoại là được mà, chúng ta không có việc gì quan trọng để phải gặp mặt cả."

Không có chỗ cho chuyện này, Từ Giai Ninh nhất thời cứng họng. Chương Tự Chi đợi, thấy cô im lặng, liền có chút nóng nảy, "Còn có chuyện gì không? tôi đang lái xe, nên cúp máy đây."

Từ Giai Ninh trầm mặc không nói.

Chương Tự Chi trực tiếp nói với

Lương Ninh Như, "Cúp máy đi." Lương Ninh Như không chút do dự, liền cúp điện thoại.

Cúp điện thoại xong, Chương Tự Chi hừ lạnh một tiếng, "Con người này nghĩ như thế nào vậy chứ?"

Hai người gặp nhau nhanh chia tay cũng chóng vánh, và anh không bao giờ cho Từ Giai Ninh hy vọng có thể quay lại.

Ban đầu anh chỉ dự định sẽ gặp một người lạ trong tương lai.

Bất kể là hai người đã từng có tình cảm hay chưa, và bọn họ đã ở cùng nhau, đều không thích hợp thì có thể làm bạn.

Nhưng giờ anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm bạn với Từ Giai Ninh.

Vậy nên gặp nhau, bỏ qua cho nhau là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng người phụ nữ đó có vẻ khác với những gì anh nghĩ, anh thực sự không thích loại người lằng nhằng này.

Lương Ninh Như để điện thoại sang một bên cười, "Cô Từ giờ chắc hẳn đang tự trách bản thân, sao có thể quen một người vô tâm như anh chứ, đúng là không thương hoa tiếc ngọc gì cả."

Chương Tự Chi giơ tay kéo tay Lương Ninh Như qua, hai người đan chặt ngón tay vào nhau, "Anh chỉ có em thôi, còn lại ai như thế nào thì mặc kệ thôi."

Điều này nói ra khiến Lương Ninh Như băn khoăn không biết nên sửa lại lời nói của anh hay đồng ý với nó. Anh chở Lương Ninh Như trở lại phòng tập.

Vào buổi chiều, có nhiều người hơn trong phòng tạp.

Nhưng đối với Lương Ninh Như, cô vẫn không có quá nhiều việc gì.

Chương Tự Chi cùng Lương Ninh Như ở trong phòng một hồi, sau đó hai người nhịn không được, cả hai lại đi ra.

Hai người nắm tay nhau đi lại trên phố bên dưới phòng tập. Lương Ninh Như cho biết, bố cô có chút băn khoăn về hoàn cảnh gia đình của Chương Tự Chi.

Nguyên nhân chính là nhà anh quá giàu có, gia thế hai bên có chút không xứng, ông lo cô trước mặt Chương Tự Chi sợ là không có địa vị, bị Chương Tự Chi ức hiếp. Chương Tự Chi đứng tại chỗ, kéo Lương Ninh Như qua, hai người đối mặt với nhau, "Em thật sự nên để bố em nhìn kỹ cách chúng ta hòa hợp. Đây không phải là cách khẳng định vị trí của em rõ nhất sao?" "

Lương Ninh Như mím môi, có chút cáu kỉnh nhìn anh, "Ai biết được sau này anh có thay đổi không, bây giờ anh tỏ ra quan tâm đến em, đối với em tốt như thế nào, ngộ nhỡ sau này anh sẽ chán ghét em không chừng . "

Chương Tự Chi nhảy dựng lên, "Em cho rằng chỉ có mình em lo lắng còn anh thì không còn sao? Anh giờ cũng sợ giờ em chấp nhận anh, nhưng sau này thấy anh không tốt rồi lại bỏ anh đi mấy, thì anh phải làm sao bây giờ?"

Khả năng hùng biện của anh chàng này ngày càng tốt hơn.

Lương Ninh Như nói cái gì, anh cũng có thể đáp trả được hết.

Lương Ninh Như khịt mũi, quay đầu tiếp tục đi về phía trước.

Chương Tự Chi cười ha ha ha, đi theo phía sau.

Hai người không có chủ đích sẽ đi đâu, chỉ là đi qua đi lại trên đường. Nhưng dù vậy, đối với những cặp đôi đang yêu như vậy là quá đủ. Người ta yêu nhau là thế, dù chẳng nói gì, chẳng làm gì, chỉ cần nhìn nhau, thế là đủ.

Hai người không quay lại phòng tập nữa, cuối cùng đi thẳng đến nhà Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như rửa rau nấu cơm, Chương Tự Chi ở đây phụ giúp.

Mặc dù điều đó chẳng phải gì to tát, nhưng cả hai đều rất hạnh phúc khi ở bên nhau.

Đang đợi cơm nước chuẩn bị xong, ông Lương lại gọi.

Lương Ninh Như nhìn chằm chằm điện thoại, do dự, sau đó nâng mắt nhìn Chương Tự Chi.

Chương Tự Chi thấy cô nhìn liền biết là ai đang gọi.

Anh nhanh tay, trực tiếp cầm lấy điện thoại, "Bác trai."

Ông Lương giật mình vì nghe giọng nói ở đằng kia.

Sau vài giây im lặng ông liền nói: "là con sao, Tiểu Chương."

Chương Tự Chi cười tủm tỉm nói: "Đúng vậy, là con đây bác, Tiểu Như về phòng thay quần áo, bác chờ một chút."

Điều này có nghĩa là hai người họ đang ở nhà của Lương Ninh Như.

Không có động tĩnh gì về phía ông Lương.

 

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.