Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 696 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 696

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 850 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 696: Trước đây trong lòng em anh tệ vậy sao?

Trong công viên giải trí quả nhiên có người đang chờ xem Chương Tự Chi tới, vội vàng tiến lên đưa hai tấm vé, "Tiểu Gia, vé của anh muốn đây." Chương Tự Chi nhận lấy tấm vé và nói lời cảm ơn.

Điều này có thể gây ngạc nhiên cho người đưa vé cho anh.

Trước kia Chương Tiểu Gia là người có tình khi gì? Chẳng phải mọi người điều rõ, sao nay lại như quay 180 độ thành người khác thế này.

Anh chằng đưa vé sửng sốt một chút, nhanh chóng nói: "Không sao, không sao,chuyện thường mà." Chương Tự Chi gật đầu với anh, đưa Lương Ninh Như đi vào công viên giải trí.

Lương Ninh Như cũng cảm ơn khi anh đi ngang qua.

Người đàn ông mỉm cười gật đầu với Lương Ninh Như.

Chẳng trách Chương Tiểu Gia giở trò lịch sự, hóa ra còn có mỹ nữ đi cùng.

Chương Tự Chi và Lương Ninh Như đi vào, họ đã mua vé có thể chơi bất kỳ trò nào.

Lần trước anh và Từ Giai Ninh đến đây cũng giống vậy, nhưng lúc đó có thể tâm trạng không tốt, khi nhìn thấy những trò chơi này, anh thất rất khó chịu, cảm thấy ngây ngô và nhàm chán.

Nhưng bây giờ không biết tại sao, anh lại đột nhiên muốn thử hết tất cả cùng Lương Ninh Như.

Những trò nào ly kỳ có chút mạo hiểm, anh có thể nắm tay Lương Ninh Như điên cuồng gào thét.

Trò nào nhẹ nhàng chậm rãi, anh ôm Lương Ninh Như chậm rãi tận hưởng.

Ôi trời ơi, sao những ngày này anh có thể sống hạnh phúc như vậy được.

Lương Ninh Như nhìn xung quanh, cô thật sự không thích mấy trò ngây ngô đó.

Cô có xu hướng chơi thứ gì đó thú vị và mạo hiểm hơn.

Cho nên Chương Tự Chi không có cơ hội đưa ra đề nghị gì cả, cô trực tiếp kéo Chương Tự Chi về phía mấy trò mạo hiểm.

Chương Tự Chi sửng sốt, "Em thích chơi mấy cái này á?"

Lương Ninh Như nói cũng chưa chơi, chỉ có thể nói: "cứ thử thôi."

Chương Tự Chi gật đầu, ngạo nghễ nói: "Vậy anh chơi cùng em, một lát nữa em đừng có sợ hãi đấy nhé." Tự Chi nói ra những lời này mà không ngờ rằng lát nữa chính anh sẽ tự vả vào mặt mình những lời vừa rồi.

Lương Ninh Như bẩm sinh đã can đảm và thích mạo hiểm.

Hoặc có thể sự nghiệp trước đây đã cho cô rất nhiều tự tin.

Sau hai trò chơi, cô ấy không thở hổn hển, cũng không trống rỗng, ngược lại rất phấn khởi.

Nhưng Chương Tự Chi thì đã thôi không hoạt động nữa, Chương gia tiểu gia trước kia có cuộc sống quá suôn sẻ, không bao giờ làm gì tốn nhiều sức, được cưng chiều, thân thể luôn ở trạng thái rất ổn định, êm đẹp.

Vì vậy, khi hai trò, xe lượn đường hầm và tàu vũ trụ hạ xuống, chân tay anh mềm nhũn đến thảm.

Chương Tự Chi phải vịn một cái cây bên cạnh lối vào trò chơi và chậm rãi dựa vào đó một lúc.

Khuôn mặt của anh ấy đã thay đổi, và nhịp tim của anh nhanh lạo xạ. Lương Ninh Như vỗ vỗ lưng  Chương Tự Chi, "không phải chứ, mới khởi động mà đã sợ vậy rồi sao."

Chương Tự Chi xua tay, đánh vào không khí ra ý không chịu thừa nhận, "Ai sợ? anh không sợ, anh chỉ đột nhiên..."

Anh ngập ngừng rồi nói tiếp: “Tự dưng thấy bụng hơi khó chịu, xe và thuyền nhảy loạn xạ lúc nãy giờ dang ở cả trong bụng anh là rung lắc”.

Lương Ninh Như cười bên cạnh. Cô biết Chương Tự Chi đang rất cố gắng cứu vãn sự tôn nghiêm, nên cô sẽ không chọc anh nữa.

Một lúc sau, Lương Ninh Như muốn sang trò chơi tiếp theo.

Cô nói mình cần Chương Tự Chi chơi cùng, anh có thể đợi cô ở cửa.

Nhưng Chương Tự Chi nào có chịu buông cô ra, vẫn cứng đầu bám, "Không được, anh phải ở bên cạnh em."

Lương Ninh Như quay đầu nhìn anh, biết là anh còn sợ lắm, nhưng chỉ nói: "Bụng anh không thoải mái sao? Hay cứ ở đây đợi đi."

Chương Tự Chi lắc đầu, "Tuy rằng anh cũng biết emi không sợ, nhưng nếu lỡ sợ, không có anh ở bên thì làm sao?"

Lương Ninh Như nhìn anh chằm chằm, một lúc sau mới bật cười. Cô giơ tay hất cánh tay Chương Tự

Chi, "Đi thôi."

Lương Ninh Như dựa nửa người trên vào cánh tay của Chương Tự Chi, tuy rằng nhìn những người đang xếp hàng trước mặt, nói với Chương Tự Chi, "Vậy thì đi chơi cái gì khác đi, để em xem xem tiếp theo có mấy thứ hấp dẫn không?". Em chưa bao giờ đến đây chơi trước đây nhưng giờ đi cùng anh là đủ. "

Chương Tự Chi không kìm được một chút, giơ tay bóp mặt Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như quay đầu lại, nhìn anh mỉm cười.

Nụ cười này thật sự làm cho trong lòng Chương Tự Chi cười. Anh nghiêng người hôn Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như bị động tác của anh làm cho sửng sốt, sau đó nhanh chóng xoay người nhìn xung quanh.

Cô giơ tay đập mạnh vào vai Chương Tự Chi, "Đây là bên ngoài, thật hết cách."

Hai má có chút ửng đỏ, thoạt nhìn ngượng ngùng.

Cái nhìn này thật sự làm chùn lòng Chương Tự Chi.

Ngày trước, người phụ nữ này giống như một người đàn ông.

Bây giờ cuối cùng cô cũng có sự nhút nhát mà một cô gái nên có.

Mặc dù trước đó Chương Tự Chi đã chơi mấy lần có kinh nghiệm, nhưng lần này nhịp tim của anh vẫn tăng nhanh, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa đã ói ra.

Anh cúi xuống, và mất một lúc lâu để kìm nén cảm giác nôn mửa. Lương Ninh Như đi theo bóng lưng anh đến bên cạnh.

Tuy rằng Chương Tự Chi lúc này trông rất xấu hổ, nhưng lại khiến cô đặc biệt thoải mái.

Người đàn ông này, dù biết rõ mình là người có khả năng, vẫn cắn răng chịu đựng và đồng hành cùng cô.

Nhìn biểu hiện của anh từ đó cho đến nay, cô ấy cảm thấy mình vẫn có thể dựa vào người đàn ông này. Chương Tự Chi trầm mặc một hồi, hai người đi mua nước, bên cạnh ngồi nghỉ ngơi trên băng ghế. Nghĩ xong, Lương Ninh Như hướng Chương Tự Chi dựa vào trong tay.

Chương Tự Chi giơ tay ôm cô. Cảm giác này là thứ mà trước đây hai người chưa từng có.

Lương Ninh Như cười khờ khạo, tự nhủ: "Em thật sự không nghĩ có ngày mình sẽ cùng anh đi xa đến mức này, Chương Tự Chi, anh có biết không? Em đã từng rất ghét anh, thậm chí em đã từng nghĩ như vậy. một ngày nào đó trong tương lai, em sẽ gặp anh trong tù và chế nhạo anh. "

Chương Tự Chi cười, lồng ngực chấn động, anh nắm tay Lương Ninh Như, hơi nhấc lên, ghé vào lỗ tai  Lương Ninh Như, "Trước đây trong lòng em anh tệ vậy sao?."

Lương Ninh Như nghiêm túc gật

đầu, "Là vậy."

Nhưng hiện tại nhìn kỹ Chương Tự Chi, xem ra chính mình cũng không có làm gì quá đáng.

Cô tựa vào vòng tay của Chương Tự Chi, nhìn một đôi đang chơi đùa với nhau ở cách đó không xa.

Trước đây Lương Ninh Như nhìn thấy khung cảnh như vậy, cô sẽ không có cảm giác gì.

Bây giờ tôi nhìn thấy nó, nó có thể là tôi đang ở trong tình huống này, và tôi có cùng một cái nhìn sâu sắc. Nàng giơ tay ôm lấy cổ Chương Tự Chi. "Kỳ thực tối hôm qua em đang suy nghĩ, thẩm mỹ của em làm sao có thể đạt tới điểm này, làm sao có thể nhìn trúng anh vậy chứ?" Chương Tự Chi cười ra tiếng, "Lâm Sinh , đến cả anh ta em còn cho hắn cơ hội. Thì tầm của anh chẳng phải là quá bình thường à."

Nói đến Lâm Sinh, Lương Ninh Như muốn cạn ngôn luôn.

Lâm Sinh quả thực không bằng Chương Tự Chi.

Về khí chất, huống chi, Chương Tự Chi có thể ném cho hắn bay mấy cây số.

Chính xác mà nói, trước đây cô thật sự mù tịt, hiện tại thẩm mỹ cũng có chút cải thiện.

***

Tại đây có hình ảnh

 

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.