Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 702 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 702

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 850 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 702: Thật sự là không được tốt lắm.

Lúc mấy người này nói chuyện, Lương Ninh Như chỉ lặng lẽ ăn cơm, xem như không có gì xãy ra.

Thật ra mấy người này nói về chuyện của Lâm Sinh bên cạnh cô thế này, chủ yếu là muốn xem xem phản ứng của cô thế nào.

Nhưng Lương Ninh Như chắc chắn không chiều lòng họ, cô vẫn giữ biểu tình bình thường.

Ông Lương cũng vậy, coi như không nghe thấy.

Quá trưa, ông Lương liền mở một cai rượu mà Chương Tự Chi tặng. Ông rót cho mình và Chương Tự Chi. Bà Lương và Lương Ninh Như vốn không ủng hộ việc hai người uống rượu, nhưng ưvì có mấy người hàng xóm lắm chuyện cứ ngồi nói những lời khó nghe bên cạnh, nên cũng tùy hai người.

Ông Lương tự mình nhấp một ngụm rượu, đúng là mùi hương thật sự không tồi, uống vào hòa quyện trong miệng, nuốt xuống cũng không cay nóng họng.

Ông gật gù, tự nói một câu: "Rượu ngon, rượu ngon."

Lương Ninh Như nói ngay: "Rượu ngon thì bố uống nhiều hơn một chút, sống ở đời cứ nên thoải mái với bản thân."

Ông Lương nghe thấy vậy liền gật gật đầu: "Đúng vậy, quan tâm nhiều như vậy làm cái, sống mà phải nhìn mặt người ta để hành xử thì xem như bỏ."

Mấy người hàng xóm này dường như chẳng hiểu được ẩn tình trong lười nói của hai bố con Lương Ninh Như và ông Lương, lại cứ thao thao về chuyện của nhà họ Lâm. Thậm chí bọn họ còn nói, Lâm Sinh còn nhờ người thăm dò tình hình của Lương Ninh Như.

Cũng không hẳn là muốn nối lại mối quan hệ, chỉ là muốn biết Lương Ninh Như sống như thế nào thôi.

Đàn ông ấy à, khi đó chia tay cũng chẳng vẻ vang gì, có thể trong lòng ít nhiều cũng có chút đế bụng.

Không chừng là muốn chờ xem Lương Ninh Như sẽ có kết cục như thế nào.

Chương Tự Chi ở bên cạnh chỉ nhếch môi, cuối cùng tiếp lời mấy người phụ nữ lắm chuyện này: "Tôi và Tiếu Như sắp kết hôn rồi, anh ta muốn quan tâm tình hình của Tiểu Như, vậy khi đó nhất định chúng tối sẽ mời anh ta tới tham dự hôn lễ." Lương Ninh Như bị lời nói của Chương Tự Chi làm cho giật mình, nhưng ở trong tình huống này cô đâu thể nói lời phản bác.

Nhưng ông Lương ở bên cạnh lại gật gật đầu: "Cũng phải, nếu cậu ta thật sự quan tâm tới Tiểu Như nhà tôi, vậy đến lúc kết hôn phải mời chứ, dù gì cũng coi như là đã từng quen biết, đến chúc phúc là hiển nhiên."

Lương Ninh Như âm thầm thở dài một hơi.

Thái độ của ông Lương thay đối cũng thật là nhanh, rõ ràng trước đó vẫn còn mặt nặng mày nhẹ ra chiều không đồng ý, vậy mà chớp cái đã bắt đâu thuận theo lời nói của Chương Tự Chi, nói đến chuyện kết hôn rồi.

Ông không phải không biết, miệng của mấy người hàng xóm này, so với tàu hỏa chạy còn nhanh hơn đấy. Lời này nói ra không đến một lúc, có lẽ đã nhanh chóng lan ra khắp nơi rồi.

Mấy người này ở bên cạnh cười haha trêu chọc vài câu, nói là Lương Ninh Như kết hôn, nhất định phải làm một tiệc rượu thật linh đình. Theo lời nói này, ý nói xuất thân Chương Tự Chi giàu có như vậy, tiệc rượu không thể quá khó coi được, người bên ngoài sẽ đồn ra mấy lời lung tung.

Nhưng bọn họ cũng chưa từng nghĩ, những người đồn ra mấy lời nói lung tung đó, thật ra lại chính là mấy người bọn họ.

Chương Tự Chi lại không lo sợ gì.

Anh là con trai duy nhất của nhà họ Chương, nếu thật sự kết hôn, nhất định phải làm thật linh đình long trọng.

Anh cũng chẳng ngại mời mấy người này tới tham dự, cũng đúng lúc có thế nhân tiện khiến cho mấy người này đều im miệng.

Có lẽ mấy người này đã nghe được những lời mình muốn nghe, thế là lại hỏi han thêm vài câu rồi rời đi.

Lương Ninh Như thở dài: "Có lẽ không lâu nữa bên ngoài sẽ đồn ra, em sắp kết hôn rồi."

Chương Tự Chi nhếch môi: "Vô cùng tốt, vậy anh thật sự phải cảm ơn mấy người bọn họ đã giúp anh một phen đấy."

Ông Lương và bà Lương ngồi ở bên cạnh nhìn nhau một lát, hai người cũng không nói lời nào.

Sau khi ăn xong bữa cơm này, Chương Tự Chi và Lương Ninh Như cũng không lập tức rời đi.

Lần này Lương Ninh Như dẫn anh theo, đi vòng vòng trong thôn một lát.

Thôn này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Những người trẻ tuối bình thường đều đã ra ngoài làm ăn rồi, còn lại mấy người già, trung niên ở lại thôn này. Mấy người này ngày ngày chẳng có chuyện gì, ở nhà cũng chỉ là đi nghe ngóng buôn chuyện.

Lương Ninh Như đưa Chương Tự Chi đi một vòng, hễ gặp người quen biết đều hỏi khi nào bon ho kết hôn.

Có thể thấy, mấy lời trên bàn ăn trưa nay đã bị lan truyền đi khắp nơi rồi.

Cái tốc độ lan truyền này cũng thật khiến cho người ta khâm phục mà. Lương Ninh Như không có cách nào trả lời chính xác, chỉ có thể cười cười.

Ngược lại là Chương Tự Chi ở bên cạnh, mỗi lân đều nói với mấy người đó: "Sắp rồi sắp rồi, đến lúc đó mời mọi người tới tham gia." Mấy người đó liền ừ ừ đáp lời.

Cứ như vậy đi một vòng trớ về, có lẽ bây giờ cả thôn đều đã biết Lương Ninh Như sắp kết hôn rồi. Nhưng rõ ràng ngày sinh tháng đẻ còn chưa xem nữa mà.

Lương Ninh Như cũng hết cách, đứng ở trong sân, giơ tay véo véo thắt lưng của Chương Tự Chi: "Khả năng nói dôi của anh còn giỏi hơn mấy người kia nữa đấy."

Chương Tự Chi cũng không trốn tránh, chỉ cười cười: "Đúng lúc anh không biết làm sao phá vỡ được cục diện này. Em xem xem, đây không phải là cơ hội tới sao?"

Nói xong anh giơ tay ôm lấy Lương Ninh Như: "Có thể em cảm thấy quá sớm, cảm thấy hiện tại đi đến bước tiếp theo rất đột ngột, nhưng đối với anh mà nói, đã không còn sớm nữa, bởi vì anh đã thích em rất lâu rồi." Lương Ninh Như ít nhiều vẫn có chút lo lắng.

Cô và Chương Tự Chi mới xác định quan hệ chưa được bao lâu, chính là lúc tình cảm nồng cháy nhất. Lúc này bàn bạc đến chuyện kết hôn có chút không thích hợp. Nhưng cô không có cách nào ngăn chặn nội tâm đang nhảy nhót. Thật lòng mà nói, cô cũng đồng ý.

Lương     Ninh Như   không      hiếu

Chương Tự Chi, nhưng cô hiểu bản thân mình. Đã lớn thế này rồi còn chưa từng rung động với người đàn ông nào như vậy.

Bây giờ đối với Chương Tự Chi, cô liền nghĩ đến chuyện nắm tay nhau đến già.

Ồng Lương và bà Lương đang đứng trong phòng, hai người nhìn đôi yêu nhau đang ở trong sân ôm nhau kia. Bà Lương chẹp miệng: "Ở đây bên ngoài chuyện đã lan truyền hết rồi, nói Tiểu Như sắp kết hôn, nhưng chúng ta còn chưa gặp người nhà của Tiếu Chương nữa, nói thật trong lòng em còn chưa có sự chuẩn bị gì cả."

Đâu chỉ trong lòng bà chưa có sự chuẩn bị, trong lòng ông Lương cũng vậy.

Ông nhìn chằm chằm vào trong sân, đối diện hai người mà nói: "Như vậy đi, tìm thời gian anh và Tiểu Chương cùng nhau bàn bạc một chút, đã nói đến đây rồi, người lớn hai nhà nhất định phải gặp mặt thôi." Bà Lương gật gật đầu, vẫn còn có hơi lo lắng.

Nhưng bọn họ cũng nhìn ra được, Lương Ninh Như thật sự vui vẻ.

Từ nhỏ đến lớn Lương Ninh Như vô cùng ngoan ngoãn, cũng vô cùng an phận, qua lại với người khác giới hiếu biết rất ít.

Bọn họ chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Lương Ninh Như cười như thế đối với bất kỳ người đàn ông nào.

Chương Tự Chi và Lương Ninh Như qua đêm ở nhà họ Lương, buổi tôi đương nhiên lại bị ông Lương kéo đi uống rượu.

Lương Ninh Như đã quen rồi, cô tự mình ăn cơm xong, rửa mặt một chút rồi quay về phòng.

Bên kia cũng không biết là đã uống bao lâu rồi, sau đó Lương Ninh Như nghe thấy tiếng mở cửa, cô vừa đoán liền biết người đang lảo đảo loạng choạng đi vào là ai.

Chương Tự Chi kéo chăn ra nằm xuống bên cạnh cô, giơ tay liền ôm cô vào lồng ngực.

Lương Ninh Như cho rằng Chương Tự Chi đã uống nhiều rồi, kết quả lại nghe thấy anh mớ miệng nói chuyện: "Chú uống thật là tốt, anh thật sự uống không bằng được ông ấy."

Lương Ninh Như bật cười, trở người, co lại trong lồng ngực của Chương Tự Chi: "Ba em đã uống hơn hai mươi năm rồi, anh sao có thể so sáng với ông ấy chứ."

Chương Tự Chi vuốt ve sống lưng của Lương Ninh Như: "Nếu anh không giả vờ say, ông cũng sẽ không tha cho anh."

Lương Ninh Như cũng giơ tay ôm lấy thắt lưng của anh: "Giỏi lắm, ngủ đi, uống nhiều như vậy rồi, không biết ngày mai có khó chịu hay không." Chương Tự Chi lấy cằm cọ cọ vào đỉnh đầu của Lương Ninh Như, ừ một tiếng cũng liền nhắm mắt lại. Quả thật là anh đã uống hơi nhiều, nhưng so sánh với hai lần trước vẫn còn tốt chán, lần này đã tìm ra bí quyết rồi.

Hai người liền ôm nhau như vậy, ngủ một mạch tới sáng ngày hôm sau.

Lương Ninh Như tỉnh dậy trước, cô vội càng thu dọn một chút rồi ra khỏi phòng, đi đến căn phòng khác ban đâu là chuẩn bị cho Chương Tự Chi. Tối qua Chương Tự Chỉ đến muộn, cô cũng không chuyến chỗ ngủ. Nhưng bây giờ bị nhìn thấy ngủ cùng nhau thật sự là không được tốt lắm.

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.