Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 459 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 459

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Chương 459: Thả tôi ra

Kiều Phương Hạ đứng ớ trong sân, nhìn tuyết rơi bên ngoài. Đêm nay quá lạnh, nếu như tuyết rơi dày thêm một chút, lúc cô quay về đoàn phim cũng rất phiền phức.

Cô quay đầu nhìn về phía Lệ Đình Tuấn đang nói chuyện với Phó Viễn Hạo trong phòng sách. Cảm xúc trên mặt Lệ Đình Tuấn lạnh nhạt, nhìn không ra là anh có tức giận hay không.

Hình như là phát hiện ra Kiều Phương Hạ đang nhìn mình, anh cũng quay đầu nhìn về phía cô

Phó Viền Hạo dặn dò vài câu gì đó với Lệ Đình Tuấn, sau đó Lệ Đình Tuấn mới xoay người rời đi, tiện tay cầm theo chiếc áo choàng bằng lông cừu trên ghế salon rồi trùm lên vai Kiều Phương Hạ, nhẹ giọng nói: "Đi thôi."

Kiều Phương Hạ chào từng người trong nhà học Phó Bên ngoài nhìn thì không hề có chút khác thường nào, sau đó quay người đi lên xe của Lệ Đình Tuấn.

Xe lái ra khỏi nhà lớn, trong tầm mắt không còn nhìn thẩy cổng lớn của nhà họ Phó nữa,

Kiều Phương Hạ lập tức hạ giọng nói: "Dừng xe đi. Tôi ngồi xe Vô Nhật Huy quay về đoàn làm phim”

Lệ Đình Tuấn giống như là không nghe thấy, ngược lại còn tăng tốc xe lên, chạy rất nhanh. 'Tôi muốn quay về đoàn làm phim." Kiều Phương Hạ không nhịn được mà nhíu mày, lặp lại một lần nữa với Lệ Đình Tuấn.

Dù sao thì trong lòng mọi người cũng không quá dễ chịu, miễn cưỡng nhau như thế là có ý gì? 'Tuyết lớn như vậy, không đi được đến đoàn phim" Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng trả lời. "Sáng mai tôi có hai cảnh quay. Nếu như anh Lệ không chịu được thì tôi có thể tự mình đón xe." Kiều Phương Hạ dừng lại một chút rồi trả lời.

Giọng điệu của Kiều Phương Hạ bình tĩnh nhưng mang theo vài phần xa lánh.

Lệ Đình Tuấn không hề lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm con đường phía trước. Kiều Phương Hạ thấy việc nói với anh không có kết quả gì, dứt khoát chẳng thèm vùng vẩy nữa. Bận rộn cả ngày khiến cô rẩt mệt mỏi, vết thương cũng đau đớn dữ dội.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại ở cổng Hoàng Gia.

Kiều Phương Hạ đẩy cửa xe ra, nhìn thẩy một chiếc xe quen thuộc đang dừng ở cổng chính.

Người trong xe cũng vừa mới đến nơi, nhìn thấy Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn quay về cũng lập tức xuống xe. "Bị thương ờ đâu?" Phó Nhiên ôm áo khoác bước ra từ trong xe, không nhịn được mà nhíu mày hỏi.

Đêm hôm khuya khoắt, tuyết lại còn rơi rẩt lớn. Những người khác thì đang nằm trong chăn, ôm cơ thể mềm mại trong ngực.

Còn Phó Nhiên thì lạnh công như chó, đuổi theo đến dây.

Phó Nhiên cảm thấy đời trước mình đúng là thiếu nợ Lệ Đình Tuấn, nên đời này chuyên dùng để trả nợ cho anh. Chính vì cả nhà Lệ Đình Tuấn mà anh ta mới từ chối lời mời của Phó Thành Đô, để ở lại trong nước. "Không bị thương. Bằng đi mấy giây, Kiều Phường Hạ giữ sắc mặt như thường trả lời. "Vậy." Phó Nhiên ngày người, hướng mât về phía Lệ Đình Tuấn.

Đây là Lệ Đình Tuấn đang trêu đùa anh ta à? Nhưng mà mấy trò đùa này không buồn cười tí nào. "Đi vào đi." Lệ Đình Tuấn nắm chặt tay Kiều Phương Hạ, kéo cô đi vào trong nhà. Nhớ

Kiều Phương Hạ đứng yên tại chồ không nhúc nhích, giằng co với Lệ Đình Tuấn.

Cô không muốn đi vào.

Thứ nhất, Lệ Đình Tuấn sẽ phát hiện ra vết thương trên người cô. Thứ hai, cô không muốn cùng chung chăn gối với Lệ Đình Tuấn nữa.

Lệ Đình Tuấn quay đầu, nhìn về phía cô, thản nhiên nói: “Không phải nói là bị sốt sao?" "Đúng vậy. Nên là tôi mới muốn quay về nghỉ ngơi. Xin anh Lệ hãy giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi một mạng Gương mặt Kiều Phương Hạ không bày ra biểu cảm, trả lời lai:

Hai người đứng ớ cửa ra vào giảng co, trận tuyết lớn rơi vào vai hai người, tích thành một tầng dày.

Phó Nhiên bị công đến mức không thể chịu được, bước lên trước, duồi một taỵ ra chạm vào trán của Kiều Phương Hạ, cau màỵ nói: "Đúng là phát sốt rồi. Đi vào trước đi, chịu lạnh thì càng nghiêm trọng hơn." Tôi quay về uống chút thuốc gì đó là được." Kiều

Phương Hạ kiên quyết trả lời.

Lệ Đình Tuấn nhìn chăm chăm khuôn mặt nhỏ tái nhợt của cô mấy lần, bất thình lình cúi người xuống, dùng một tay khiêng cô lên vai.

Kiều Phương Hạ cổ vùng vầy cũng không thể thoát được. "Lệ Đình Tuẩn, anh mau thả tôi ra." Cô bình tĩnh nói với anh.

Đợi mẩy giây, Lệ Đình Tuấn không lên tiếng. Cô trực tiếp dùng sức cần một phát vào phần da thịt lộ ra đăng sau tai của anh.

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status