Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 486 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 486

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Chương 486:  Đi theo tôi sao

Lệ Đình Tuấn dừng lại gần nhà họ Hứa cách đó không xa, ngước mắt nhìn về phía khu nhà họ của nhà họ Hứa.

Rất nhanh đã tới buổi sáng, ngoại trừ những chỗ ngoài hiện còn sáng đèn, quả nhiên vẫn còn đèn sáng ở trên lầu hai, không biết là Kiều Phương Hạ đang làm cái gì.

Anh kéo ghế chỗ người lái rộng ra một chút, yên lặng không lên tiếng dựa vào ghế ngồi, nhìn lên cửa sổ lầu hai.

Hiểu lầm nhiều năm qua cuối cùng cũng đã được cởi bỏ, nhưng trong tình huống như vậy. Cô rời đi cùng Hứa Phi Phàm cũng là điều nên làm. Là do anh khiến cho cô bị tủi thân, là anh có lỗi.

Anh có cả một bụng đầy lời nói muốn nói với Kiều Phương Hạ, nhưng mà chỉ sợ rằng hiện giờ cô lại không muốn nghe. Anh không nhịn được nhẹ nhàng thở dài một hơi, gần xanh trên đầu ngày càng thình thịch nhiều hơn, khiến cho đầu của anh đau đến mức muốn nứt ra.

Anh tùy tiện lấy thuốc được Phó Nhiên cho từ trong ngăn kéo ra, lấy nước suối uống xuống hai ngụm, sự đau đớn cũng không giảm bớt đi chút nào, anh đau đến mức buôn bực trong lòng.

“Thật xin lỗi..” Anh nhìn theo ảnh đèn ở trên lầu hai, thì thào nói.

Bầu trời vừa mới ửng sáng, một chiếc xe Hummer dừng lại trước cửa nhà họ Hứa.

Mọi nơi đều yên lặng, ở đằng xa tình cờ truyền tới tiếng bước chân, Hứa Minh Tâm cùng mấy người cấp dưới đi từ trong xe ra, ngước mắt nhìn lên lầu, thấy đèn ở phòng cho khách ở lầu hai vẫn còn sáng, không nhịn được lập tức nhíu mày, hỏi người giúp việc vừa đi ra tiếp đón: “Phương Hạ cả đêm không ngủ sao?”

“Hình như là vậy.” Người giúp việc nhẹ nhàng trả lời.

“Nếu không thì lần sau hãy nói về chuyện con chip? Bây giờ cảm xúc của cô ấy có lẽ vẫn chưa thể ổn định được. Người cấp dưới đề nghị nói.

“Tuy rằng nói như thế, nhưng chờ cho kẻ địch phát hiện chuyện lỗ hổng trong con chip thì cũng đã muộn rồi.” Hứa Minh Tâm cân nhắc vài giây, thấp giọng trả lời.

Mấy người im lặng một lát, người cấp dưới lại nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì chờ cho cô ấy xử lý hết chuyện ở thành phố Hạ Du bên này, không phải sẽ cùng đi tới căn cứ với chúng ta hay sao?”

Tiếng nói chuyện của mấy người, theo làn gió, rất nhanh đã rơi xuống vào tai của Lệ Đình Tuấn một cách rõ ràng.

Anh run rẩy vài giây, đột nhiên thân thể căng thẳng ngồi dậy.

Kiều Phương Hạ, phải đi sao?

Hứa Minh Tâm chậm rãi bước vào bên trong vài bước, lại dừng lại, thấp giọng nói: “Đi vào trước, chờ con bé bàn bạc”

Mấy người đi vào, khẽ nói chuyện khác một lát ở trước phòng sách, người giúp việc đã tới sớm một chút, lúc đó Kiều Phương Hạ cũng đi xuống.

Hứa Minh Tâm cùng lúc đó cũng nhìn thấy Kiều Phương Hạ thu dọn suốt, tuy rằng trong đáy mắt có chút mệt mỏi, nhưng sự kiêu ngạo vẫn không giấu được như trước ở trên người cô.

“Chú Hứa.” Kiều Phương Hạ nhìn thấy mấy người bên trong phòng nghỉ, nhẹ nhàng mở miệng chào Hứa Minh Tâm.

“Hiện giờ cháu. Hứa Minh Tâm do dự nói.

“Đầu óc tỉnh táo, có thể nói chuyện về sự việc được.” Giọng điệu của Kiều Phương Hạ mang theo vài phần thản nhiên cùng với chế giễu.

Không chừng hiện giờ không người nào mà không hiểu ở thành phố Hạ Du này, buổi chiều ngày hôm qua tất cả những chuyện đã xảy ra khi cô đứng trước cửa nhà họ Lệ, bốn năm trước cô là trò cười ở thành phố Hạ Du này, bốn năm sau, cô vẫn là đề tài nói chuyện khi rảnh rỗi của thành phố Hạ Du.

Hứa Minh Tâm gật đầu với cô nói: “Vào đi.”

Khi nói chuyện, lấy từ trong túi ra một cái usb đặt lên trên bàn nói: “Chú có mang đồ này tới.”

Kiều Phương Hạ nhìn thấy usb đã sớm bị mất từ lâu, làm sao cũng không tìm ra được, nhưng cũng may là khi mở ra ở bên trong cần số hiệu mã hóa mà chỉ có một mình cô biết, nếu như người bình thường gắn vào máy tính mở ra thì cũng chỉ là tập tài liệu bình thường, chỉ có thể nhìn thấy những con số hỗn loạn và vài tấm hình phong cảnh.

Kiều Phương Hạ cầm lấy usb ngồi xuống vào máy tính của phòng sách, thử hoạt động một chút, phát hiện rằng quả thật không có lưu loát, lúc trước khi cô viết những mật mã này cũng không có phát hiện ra những vấn đề như thế này.

Cô cân nhắc một chút rồi nói: “Có vấn đề.

“Cần sửa chữa trong bao lâu?” Hứa Minh Tâm hỏi cô.

“Nhiều nhất là ba ngày “Được.” Hứa Minh Tâm lập tức gật đầu trả lời.

Dừng một chút, tiếp tục thấp giọng hỏi cô: “Ba ngày sau, cháu có đi theo cùng với chúng ta không?”

***

 

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status