Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 492-493 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 492-493

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Chương 492: Khiến cho anh phải lo lằng

Động tác của Lệ Đình Tuấn dừng lại, rồi lại ném một ít chân giò hun khói đã thái nhỏ bỏ vào trong nồi. Là do anh cục cằn, không biết phân biệt tốt xấu rồi lại làm cho Kiều Phương Hạ bị thương. "Còn nữa, Phó Nhiên cũng đã tới bệnh viện để lấy báo cáo bệnh án lúc trước của ông chủ đề nghiên cứu, phát hiện ra được chuyện này, xác nhận là có chút kỳ quặc, không phải là tử vong như bình thường" Võ Nhật Huy lại nói.

Lệ Đình Tuấn yên lặng một hồi lâu, nói: "Điều tra theo dõi bệnh viện, còn phải điều tra tất cả thật rõ ràng người giúp việc, vệ sĩ, bác sĩ chăm sóc của phòng bệnh ngày hôm đó đi. "Vâng!

Vào lúc Kiều Phưong Hạ tỉnh lại, trời đã tối đen, nhìn thấy điện thoại lại tràn ngập tin nhắn tới nhấp nháy ở đầu giường.

Trên người cô có chút sức lực, cầm lấy điện thoại, phát hiện rằng ngày hôm qua đã có hai mươi mấy cuộc điện thoại của Hứa Phi Phàm.

Chẳng trách Hứa Phi Phàm lại đuổi theo, cô cũng không nhớ rõ là tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đầu óc nóng bừng.

Cô suy nghĩ một lát, rồi gọi điện thoại cho Hứa Phi

Phàm. "Phương Hạ?" Hứa Phi Phàm lập tức nói, giọng điệu có chút kinh ngạc: "Không phải điện thoại của cô bị Lệ Đình Tuấn tịch thu rồi sao?" "Tôi không không sao. Kiều Phương Hạ cười với anh ta, nhẹ nhàng trả lời nói: "Anh ấy không có tịch thu điện thoại của tôi, là do điện thoại không báo "Cô chắc chắn chứ?" Hiển nhiên là Hứa Phi Phàm không thể nào tin được, dừng lại rồi thấp giọng nói: "Nếu như cô bị bắt cóc thì cô hãy khụ một tiếng đế ra dấu cho tối."...." Hai người tương đối không nói gì vài giây. "Cô không có việc gì thì tốt rồi." Hứa Phi Phàm phá vỡ sự yên lặng trước, ngại ngùng nói.

Tuy rằng buổi sáng nay Kiều Phương Hạ bị Hứa Phi Phàm ồn ào một trận khiến cho tới bây giờ đầu cồ vẫn còn đau, nhưng cô biết rằng là bởi vì Hứa Phi Phàm lo cho mình.

Để ngăn ngừa việc Hứa Phi Phàm quá đáng, rồi Lệ Đình Tuấn lại làm ra chuyện trả thù người khác, trước tiên có cần phải nói rõ với Hứa Phi Phàm.

Hai người nói vài câu, Kiều Phương Hạ cúp máy, xốc chăn lên xuống giường, vọt vào phòng tắm để tắm rửa.

Trên người có vẫn còn lưu lại dấu vết của Lệ Đình Tuấn, còn có mồ hôi tiết ra do phát sốt dính trên người cô cực kì khó chịu.

Tắm rửa sạch sẽ rồi đi ra, cô lập tức đi tới phòng sách của Lệ Đình Tuấn. Lệ Đình Tuấn đang ngồi ở trong phòng sách họp qua video, nhìn thấy Kiều Phưong Hạ đi vào, anh hoi sửng sốt một chút.

Kiều Phưong Hạ thấy anh đang nhìn vào máy tính, xoay người đi lấy một cái máy tính dự trữ trong tủ sách của Lệ Đình Tuấn, không chớp mắt rồi xoay người đi ra ngoài, giúp anh đóng

cửa lại.

Kiều Phương Hạ tùy ý cầm lấy một cái đệm dựa chèn vào trong người, khoanh chân ngồi ở trên sô pha trước bàn, dựa vào trí nhớ trong đầu, chính xác tìm thấy được thông tin của bộ phận bị lỗi, nhanh chóng gõ trên bàn phím.

Cũng không biết đã qua bao lâu, trời bên ngoài đã tối đen, Lệ Đình Tuấn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy bóng dáng đưa lưng về phía cửa của cô vài lần. Ánh mắt của anh dừng lại ở trên màn hình đang phát sát, lần này anh thấy rất rõ, cô đang gõ mật mã.

Kiều Phương Hạ nghe được tiếng Lệ Đình Tuấn mở cửa, không hề có động tĩnh gì, cho dù đầu óc có hơi choáng váng nhưng mười ngón tay vẫn tiếp tục gõ với tốc độ cao, tung bay trên bàn phím.

Cô hiểu được anh đã biết được thân phận của mình rồi, cho nên không sao cả.

Lệ Đình Tuấn xoay người đi xuống lầu, không làm phiền cô nữa, múc một chén nước dùng thêm chút rau cải mà buổi chiều vừa mới nấu xong, trong nồi còn có không ít cà tím dầu. Hai món ăn, thêm một chút đậu phụ vào cơm, thịnh soạn, bưng vào phòng, để bên cạnh máy tính của Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ vẫn không có dừng động tác, vẫn coi Lệ Đình Tuấn như người vồ hình. Lê Đình Tuấn đưa tay thử đụng vào trán của Kiều Phương Hạ, vẫn còn nóng. "Ăn trước vài thứ đi." Anh nhẹ nhàng nói với cỏ.

***

Chương 493:  Tất cả đều là rác rưởi

Kiều Phương Hạ cau mày, cầm lấy cây bút ở bên cạnh ghi chép vẽ lại biểu đồ trên màn hình, đánh dấu một vài số liệu.

Vừa đúng lúc cô tìm được một lỗi sai lớn nhất của con chip mà do cô phát triển, mỗi một con số, mỗi một mật mã, mỗi một dấu chấm câu, đều do cồ tự mình đưa vào.

Thế nhưng bởi vì là do cô đã tính sai chữ số thứ hai sau dấu thập phân, mới bị dẫn tới sai lầm ở số liệu như vậy.

May mắn thay Hứa Minh Tâm đã vận hành và bước vào giai đoạn dùng thử, đối với xác nhập hệ thống hoàn toàn mới, tất nhiên là phải thật cấn thận.

Trên trán của cô dần thấm ra một tầng mồ hôi.

Thật vất vả lắm mới tính toán xong tất cả những số liệu, buông bút ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Lệ Đình Tuấn đang ngồi ở vị trí đối diện, lặng lẳng nhìn chằm chằm cồ. "Trước tiên ăn chút cơm đi.” Anh lại nhẹ nhàng nói với cô: "Nếu không thì Hứa Minh Tâm đừng bao giờ nghĩ rằng sẽ lấy được thứ này." Kiều Phương Hạ bình tĩnh nhìn anh vài giây, mình bắt đầu cầm lấy bát đũa bên cạnh ăn.

Lệ Đình Tuấn chuẩn bị khấu phần cho cô vừa đủ, không nhiều cũng không ít, nửa bát cơm, hai món ăn nhỏ, cô chỉ mất vài phút để ăn xong một cách nhanh xong, rồi lập tức gác sang một bên, tiếp tục gõ thao tác trên máy tính.

Lệ Đình Tuấn đứng dậy, rót cho cồ một ly nước rồi cầm thuốc lại đây.

Không chờ tới anh mở miệng, Kiều Phương Hạ đã cau mày nhận thuốc, đồng thời nhét thuốc vào trong miệng, uống nước nuốt thuốc xuống.

Lệ Đình Tuấn nhìn thấy cô ngoan ngoãn uống thuốc, không còn quấy rầy cô nữa.

Anh trở lại phòng sách, nhìn chằm chằm tài liệu trên máy tính, nhưng không thể đọc được một chữ nào.

Kiều Phương Hạ ngoan ngoãn ăn cơm rồi uống thuốc, không phải bởi vì đã tha thứ cho anh, mà là bởi vì cô phải hoàn toàn đúng hạn nhiệm vụ mà Hứa Minh Tâm giao cho. Trước kia vào lúc Kiều Phương Hạ chưa rời khỏi bên cạnh anh, Lệ Đình Tuấn cảm thấy rằng cô rất dính người, cảm thấy rằng cô luôn hành động theo cảm tính.

Hiện giờ mới phát hiện ra rằng, sau khi cô rời đi rồi, mình và cô đã sớm trao đổi vai diễn cho nhau, cô mạnh mẽ và bình tĩnh hơn rất nhiều so với anh.

cảm xúc cá nhân cũng không ảnh hưởng đến công việc bình thường của cô ấy, nhưng mà anh lại bị ảnh hưởng.

Kiều Phương Hạ chỉ có một chút thay đổi về cảm xúc thì đã tạo thành sức ảnh hưởng rất lớn lên anh, khiến cho anh không thể chuyên tâm làm việc được.

Phó Nhiên nói, anh không tập trung được là bởi vì anh rất để ý tới Kiều Phương Hạ. Giờ phút này Kiều Phương Hạ tập trung được là bởi vì so với công việc của cô, anh không còn quan trọng nữa.

Lệ Đình Tuấn đã sớm có thói quen cho rằng Kiều Phương Hạ luôn lấy anh làm trung tâm, ý thức được điều này, đột nhiên cảm thấy có chút mỉa mai.

Anh nhìn chăm chăm đồng hồ điện tử trên tường, nhìn thấy kim đồng hồ đã chỉ tới mười hai

giờ đêm, mà tiến độ làm việc của anh cũng không có chút tiến triển nào.

Bản thảo do nhà thiết kế gửi trên máy tính, anh liếc mắt nhìn một cái cũng cảm thấy phiền muộn, không hiểu sao trong đầu chỉ toàn là tác phấm Pinocchio

Quản lý của bộ phận thiết kế đã đợi Lê Đình Tuấn vài tiếng đồng hồ ở trên mạng rồi, tới khi đồng hồ gần mười hai giờ đêm, không nhịn được mới thật sự cẩn thận gọi sang đây: "Tổng giám đốc Lệ, tám mươi bản thảo đã hoàn thành, anh xem... "Tất cả đều là rác rưởi." Lệ Đình Tuấn không đợi cho đối phương nói hết, nhẹ nhàng nói. "Bộ phận thiết kế cũng đã bỏ ra một số tiền lớn để mời họ về, lương cao trong vài năm liền, mà bây giờ lại nuôi ra một đám cá vồ dụng. Cuối tháng nếu như không đạt tiêu chuẩn của bản thảo thiết kế đã đề ra, tất cả đều cút khỏi tập đoàn cho tôi."

Lệ Đình Tuấn nói xong, trực tiếp cúp máy, hung hăng quăng điện thoại sang một bên.

Tập đoàn WL.

Tô Minh Nguyệt ngồi ở văn phòng quản lý của bộ phận thiết kế, quản lý căn bản chưa kịp nói gì, hai người lập tức nghe được Lệ Đình Tuấn bình tĩnh nói ra một câu sỉ nhục.

Sau đó, cúp máy.

Quản lý của bộ phận thiết kế cấn thận ngước mắt nhìn Tồ Minh Nguyệt thấp giọng nói: "Ba của tổng giám đốc Lê vừa qua đời, tâm trạng cũng không được bình thường cho lắm, cô Tô.

Quản lý của bộ phận thiết kế gửi tất cả những bản thảo thiết kế sang cho Lệ Đình Tuấn, tất cả đều là tác phẩm của Tô Minh Nguyệt.

***

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.