Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 508 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 508

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Chương 508: Không chỉ một lân

"Vậy thì tớ cũng sẽ không đi." Mạn Phi ở bên cạnh lập tức hùa theo Đình Trung, nói: "Tớ ở cạnh cậu"

Kiều Phương Hạ nhìn dáng vẻ miễn cưỡng tươi cười của Đình Trung, đột nhiên nhớ tới sinh nhật trước của cậu bé, cô cũng đã thất hứa. Mặc dù lần này là do cô không biết chuyện nhưng Đình

Trung đã đích thân đến cửa đón cô rồi.

Cô đắn đo vài giây, sau đó mỉm cười với Đình Trung rồi lên tiếng: "Mấy đứa đợi mẹ một lát, mẹ vào nói mấy câu với dì Khiết Đan cái đã. "Vâng ạ." Đình Trung lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

Trong xe, hai cái đầu nhỏ ghé sát vào nhau, cùng lúc quay lại nhìn theo sau bóng lưng của Kiều Phương Hạ, ngó về phía Đường Nguyên Khiết Đan. "Sao vậy?" Mạn Phi khe khẽ cất tiếng hỏi Đình Trung. "Chắc chắn là ba chưa nói chuyện rõ ràng rồi. Đình Trung hơi bĩu môi, kể lể: "Mẹ đã nói xong xuôi chuyện gì rồi thì sẽ không bao giờ nuốt lời đầu

Người ba này của cậu đáng lo quá, khiến Đình Trung thấy thật đau đầu.

Kiều Phương Hạ bước tới trước xe của Đường Nguyên Khiết Đan, đè thấp âm lượng nói với cô ấy: "Em hỏi thử xem, bên đạo diễn có thể thay đổi thời gian phỏng vấn được không? Có vẻ như chị phải đi doanh trại mùa đông với Lệ Tương Kiều... à không Lệ Dinh Trung"

Đường Nguyên Khiết Đan hơi nhíu mày, liếc nhìn hai đứa bé nhỏ nhắn kia, hỏi: "Sao thằng bé này lại đột nhiên tới đây vậy?" "Do có hoạt động cắm trại mùa đồng, bắt buộc phải có phụ huynh đi cùng. Lệ Đình Tuấn không ở trong nước nên chị chỉ có thể đi với thằng bé thôi." "Trong nhà cũng chẳng còn phụ huynh nào khác sao?"

Đường Nguyên Khiết Đan hỏi ngược lại.

Kiều Phương Hạ suy nghĩ một hồi, ở nhà họ Lệ bên kia, vừa mới bắt đầu tổ chức đám tang của Lệ Quốc Chiến nên chắc hẳn không có ai rảnh rỗi. Phía nhà họ Phó cũng thế, Phó Viễn Hạo không thể nào rời khỏi quân đội, còn Phó Minh Tuyết thì thường xuyên bận bịu đến tối mắt tối mũi.

Nghĩ thế, có vẻ như quả thật chỉ mỗi mình cô là có thời gian rảnh. "Đúng thế, không có ai nữa cả." Kiều Phương Hạ giơ tay ra nhéo nhéo khuôn mặt của Đường Nguyên Khiết Đan, khẽ nói: "Trước tiên em cứ hỏi thử xem có thể đổi sang thời gian khác được không. Nếu thực sự không được thì chị sẽ đi phỏng vấn.

Gương mặt nhỏ nhắn của Đường Nguyên Khiết Đan nhăn nhỏ, trả lời: "Được, để em hỏi thử.

Đường Nguyên Khiết Đan gọi điện cho đạo diễn, hình như phía bên kia đang tiếp đón người nào đó, nghe xong yêu cầu muốn thay đổi thời gian của Kiều Phương Hạ thì ngay lập tức đồng ý, vội vàng đáp lại: "Vậy tuần sau thì thế nào? Bên chỗ tôi cũng đang có chút chuyện đột ngột phát sinh.

Kiều Phương Hạ đứng cạnh lắng nghe, không hiểu sao lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô gật đầu với Đường Nguyên Khiết Đan, ra hiệu rằng vào tuần sau thì được.

Đường Nguyên Khiết Đan đi cùng Kiều Phương Hạ, lên sắp xếp quần áo cho doanh trại mùa đông, cô ấy không nhịn được mà chửi "Không thế bảo Tô Minh Nguyệt tự đi mà chăm sóc thằng con bé nhỏ này của người chồng trước được sao?" "Sao em lại thấy thằng bé giống như là con trai của chị ấy? Chẳng lẽ thậm chí đến chút sự tự giác làm nghĩa vụ của một người mẹ mà cô ta cũng không có ?"

Kiều Phương Hạ lặng lẽ thu xếp hai bộ quần áo để thay đồ, không hề lên tiếng, đổi chiếc váy trên người thành một cái quần jean có phần rộng và thoải mái hơn. Thực ra, trong lòng cô

biết rất rõ là Lệ Đình Tuấn cố ý làm như vậy.

Nhưng mà nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương của Đình Trung, cô lại không đành lòng bỏ mặc cậu bé, khó khăn lắm bọn trẻ mới quen với môi trường mới và kết thêm những người bạn mới.

Việc chuẩn bị đồ đạc tổn mười mấy phút, Đường Nguyên Khiết Đan cũng nói xấu Lệ Đình Tuấn hết mười mấy phút. "Mà chị vừa gọi thằng bé là gì cơ?" Trước khi đi ra ngoài, Đường Nguyên Khiết Đan bỗng nhiên nhớ tới điều gì, hỏi ngược lại Kiều Phương Hạ. "Lệ Tương Kiều, tên đi học mà mọi người vẫn hay gọi là Lệ Đình Trung nhưng ở nhà thì Lệ Đình Tuấn hay gọi Tương Kiều nên thỉnh thoảng chị lại gọi nhầm tên ở nhà của thằng bé. Kiều Phương Hạ nhẹ nhàng đáp lời.

Đường Nguyên Khiết Đan ngay lập tức nhíu mày, Lệ Tương Kiều?

Tô Minh Nguyệt cũng thật rộng lượng, đứa con trai mình mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày lại mang một cái tên để thể hiện nỗi nhớ nhung Kiều Phương Hạ, vậy mà cô ta có thể đồng ý sao? Dựa theo hiểu biết của cô ấy về tính cách kiêu ngạo của Tô Minh Nguyệt, chuyện này không thể nào xảy ra được!

Cô ấy hoài nghi, ngó sang Kiều Phương Hạ mấy lần. "Làm sao vậy? Sao lại nhìn chị như thế?" Kiều Phương Hạ quay đầu lại và liếc nhìn cô ấy. "Chính miệng Tô Minh Nguyệt nói với chị rằng đứa con trai của chồng trước này là con trai của cô ta sao?" Đường Nguyên khiết Đan hỏi. "Đúng vậy." Kiều Phương Hạ gật đầu: "Còn nói không chỉ một lần thôi đầu.

***

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status