Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 559 - nhảy hố truyện
Tình yêu của anh tôi không dám nhận (full)

Chương 559

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tình yêu của anh tôi không dám nhận-Kiều Phương Hạ

  • Tác giả: Chi Chi
  • Thể loại: Ngôn tình-Ngược

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Chương 559: Tôi thấy cậu là tức giận nên mới bị bệnh

Nói xong, anh hỏi lại Kiều Phương Hạ: "Người bán máy tính có thế cài đặt tính năng theo dõi trên điện thoại của em nhưng anh thì không thế sao?" "Hơn nữa, anh làm vậy là vì an toàn của em, cho nên anh hỏi Đường Nguyên Khiết Đan vài câu thì có gì sai chứ?" "Người bán máy tính ư?" Kiều Phương Hạ không kìm được mà nhíu mày.

Sắc mặt Lệ Đình Tuấn tối sầm lại, sau đó lạnh lùng giải thích: "King"Hóa ra biệt danh mà Lệ Đình Tuấn cho King là người bán máy tính.

Sau khi Kiều Phương Hạ im lặng một lúc lâu, cô nói: "Anh nói có lý một chút đi. Anh ấy không có cài cái gì vào điện thoại của em cả, chỉ có anh thôi" "ôồ!" Lệ Đình Tuấn lập tức cười lạnh một tiếng. Anh tin được mới là lạ. "Lệ Đình Tuấn, không phải tất cả mọi người đều giống như anh là có ham muốn khống chế mạnh mẽ như vậy" Sắc mặt của Kiều Phương Hạ cũng trở nên lạnh lùng, cô nói nhỏ với anh.

Hai người im lặng và nhìn nhau một lúc, sắc mặt của Lệ Đình Tuấn càng tệ hơn.

Từ đầu đến cuối, cô luôn giúp King nói chuyện, mỗi lần đều là như vậy, chỉ cần nhắc đến King thì anh ta luôn đúng và cho đến bây giờ King chưa từng làm sai.

Sau một lúc lâu, Kiều Phương Hạ lại mở miệng nói: "Nếu anh...

Vừa mới nói vài chữ thì đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa ở ngoài cửa và cắt ngang hai người bọn họ.

Kiều Phương Hạ biết là Phó Nhiên đến, cô nhíu mày không nói thêm gì nữa, lập tức vén chăn xuống giường và vội vàng đi thay quần áo.

Lệ Đình Tuấn nhìn cô với vẻ mặt u ám, nhưng anh vẫn không lên tiếng. Ngay sau khi Kiều Phương Hạ nhặt quần áo bị vứt lung tung xuống đất của cô và Lệ Đình Tuấn và bước vào phòng tắm thì Phó Nhiên đã đi đến và gõ cửa phòng.

Phó Nhiên đi vào, ngửi thấy một mùi ngọt ngấy trong không khí thì liền hiểu rõ. Anh ta liếc nhìn Lệ Đình Tuấn ở trên giường và thấp giọng cười một tiếng: "Đây là vừa làm đấy à?"

Bị sốt cao mà còn không an phận thì cũng chỉ có Lệ Đình Tuấn mới có thể làm ra được.

Nhưng Lệ Đình Tuấn chỉ nhìn về phía phòng tắm và không thèm đế ý đến Phó Nhiên, "Tôi nói này, dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng là cậu của cậu và tôi còn vì cậu mà ở lại thành phố Hạ Du. Cậu không học được cách đối nhân xử thế gì từ Phó Thành Đô ư?" Phó Nhiên vừa đi lấy nhiệt kế vừa nhíu mày và thì thầm nói.

Lệ Đình Tuấn liếc nhìn Phó Nhiên, hai người đối mặt với nhau và Phó Nhiên lập tức nói với vẻ ngại ngùng: "Được rồi, chúng ta không nói về nó nữa."

Kiều Phương Hạ sợ xấu hố nên đã nhanh chóng sửa sang lại mái tóc rối bù của mình và bật hệ thống lưu thông không khí trong phòng. Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô nở nụ cười với Phó Nhiên.

Cô đang định lên tiếng thì Phó Nhiên đã nói với cô mà không hề ngấng đầu lên: "Không cần cám ơn, chỉ cần gọi tôi một tiếng cậu nhỏ là được rồi."

Kiều Phương Hạ lập tức sửng sốt, không hiếu được anh ta nói thế là có ý gì nhưng vẫn gọi

một tiếng: "Cậu nhỏ"

Kể từ khi còn nhỏ, Kiều Phương Hạ đã gọi anh ta là cậu, bởi vì là xét theo thế hệ của Lệ Đình Tuấn thì anh ta được coi là người ở bậc cha chú.

Hơn nữa, Phó Nhiên lớn hơn cô trên mười tuổi nên cô chưa bao giờ cảm thấy gọi một tiếng cậu là có gì không ốn cả. "ồ, ngoan quá." Phó Nhiên lập tức hơi nhướng mày và nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, trên mặt tràn đầy vẻ đắc chí. Nếu bỏ thêm một chữ "nhỏ" ở phía sau chữ "cậu" thì sẽ có ý nghĩa khác nhau.

Lệ Đình Tuấn có gọi anh ta là cậu hay không cũng không sao cả. Dù sao thì Kiều Phương Hạ là vợ của anh nên Kiều Phương Hạ gọi anh ta thì cũng giống như Lê Đình Tuấn gọi anh ta vậy. "Cậu không cảm thấy bản thân thật ngây thơ sao?" Lệ Đình Tuấn nhìn thấu suy nghĩ của anh ta, vẻ mặt của anh bình tĩnh và hỏi lại. "Nếu cậu cảm thấy tôi ngây thơ thì tại sao còn muốn tranh cãi với tôi vậy?" Phó Nhiên nhướng mày rồi hỏi ngược lại.

Kiều Phương Hạ nhìn thấy hai người họ đấu võ mồm với nhau, cô không lên tiếng và quay người đi xuống tầng một mình. Lê Đình Tuấn đưa ánh mắt nhìn theo cô, sắc mặt của anh càng ngày càng khó nhìn.

Phó Nhiên liếc nhìn nhiệt độ của Lệ Đình Tuấn, nói: "Gần ba mươi chín độ. Tôi nghĩ rằng cậu không phải bị sốt mà là đang tức giận. "Cậu nói ít đi thì sẽ chết à?" Lệ Đình Tuấn cắn răng và hỏi lại.

***

Đọc truyện Tình yêu của anh tôi không dám nhận. Cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status