Cả Nhà Ta Cùng Xuyên - Chương 7
“Đúng là trùng hợp…”
Ta ôm lấy cánh tay mẫu thân, nói:
“Chị Vân, tối nay chúng ta cùng đi ăn cơm nhé.”
Nói xong, ta nháy mắt với Tần Cận.
Hắn lập tức đáp lại:
“Được… được, tôi đi đặt bàn ngay.”
Ta lấy ống hút chọc nắp cốc trà sữa, đúng lúc ấy, từ một góc nào đó vang lên tiếng ồn ào:
“Trời ơi, ai đánh người thế này!”
“Chắc diễn trò thôi, nhìn quần áo ông ta đang mặc kìa…”
“Chú ơi, chú thuộc đoàn phim nào vậy?”
Mẫu thân liếc nhìn về phía đó, ta vội đẩy nhẹ vai người:
“Đi thôi, em sắp ch*ết đói rồi.”
14
Quả nhiên, Tần Cận đã tỏ tình.
Hắn nâng một bó hồng lớn, dưới ánh đèn dịu dàng, gương mặt tuấn tú của hắn còn đỏ hơn cả sắc hoa.
“Anh… anh thật lòng rất thích em…”
Hắn lắp bắp nói, còn người trở nên im lặng lại chính là mẫu thân ta.
Ta bên cạnh hùa theo, nói lớn:
“Chị Vân, người mà chị ngày đêm mong nhớ đang ở ngay trước mắt, nhận lấy đi.”
Mẫu thân trừng mắt nhìn ta một cái, có vẻ hờn trách, nhưng vẫn mím môi, nói với Tần Cận:
“Xin lỗi, tôi không thể nhận.”
Sắc mặt Tần Cận lập tức tái nhợt, rồi ngay sau đó đỏ ửng đến mức khó coi:
“Anh… có phải anh đã làm gì không tốt không? Xin lỗi… anh đường đột rồi, phải không?”
Mẫu thân nói:
“Anh rất tốt, chỉ là tôi không tốt.”
Một người đã sống qua hai đời, tuổi đời cộng lại hơn nửa thế kỷ, sao có thể chấp nhận tình cảm chân thành của một người còn trẻ trung, nhiệt huyết như hắn?
Nói xong, mẫu thân kéo tay ta, định rời đi.
Tần Cận lập tức đứng dậy, đuổi theo:
“Một tháng trước, anh biết em muốn nói gì với anh.”
Mẫu thân thoáng sững người, ngẫm nghĩ hồi lâu, dường như mới nhớ ra, khẽ cúi đầu xin lỗi:
“Thật xin lỗi.”
“Phải chăng là vì ông ta…”
Tần Cận chỉ ra phía cửa.
Ta ngẩng đầu nhìn, không ngờ lại là Lục Thừa, không biết ông ta đã bám theo từ lúc nào.
Ông ta vẫn khoác bộ y phục hoa lệ, mái tóc đã điểm bạc, nhưng gương mặt của một nam chính vẫn anh tuấn, dù trên người có thêm vài vết thương.
Điều đó khiến Tần Cận thực sự tưởng ông ta là một diễn viên hóa trang đang cosplay.
Mẫu thân đứng sững tại chỗ, ngón tay run rẩy.
Đúng lúc này, Lục Thừa đập cửa lớn tiếng gọi:
“Vân Nương, Vân Nương, theo ta về!”
Mẫu thân lùi lại hai bước theo phản xạ, Tần Cận ngỡ bà sợ hãi, nên lập tức chắn trước mặt bà:
“Để tôi đi đánh tên bạc tình này thêm trận nữa!”
Mẫu thân vội vàng nắm lấy tay hắn:
“Không, không cần đâu. A Bình, chuyện này là thế nào?”
Ta nhẹ nhàng vỗ về tay mẫu thân:
“Người đừng sợ, chuyện này, để con giải quyết.”
Nói rồi, ta nhìn thoáng qua Tần Cận.
Chỉ trong mấy canh giờ ngắn ngủi, hắn và ta dường như đã hình thành một sự ăn ý kỳ lạ.
Hắn gật đầu, kéo mẫu thân ngồi xuống.
Ta mở cánh cửa kính của nhà hàng, chỉ thấy phụ thân rưng rưng nước mắt:
“A Bình, con còn sống, con thật sự còn sống… Mau cho ta gặp mẫu thân con, người bên cạnh nàng ấy là ai?”
Ta đặt tay lên khung cửa, lạnh nhạt nói:
“Nam nhân? Người đã hưu mẫu thân ta, chuyện này còn liên quan gì đến người?”
“Không thủ tiết!”
Lục Thừa gầm lên.
Ta vung tay, tát một cái vang dội vào mặt ông ta:
“Người đừng quên, tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, là do ai gây ra!”
Lục Thừa sững lại một lúc, rồi đột nhiên dịu giọng:
“Tử Mộ đã hưu thê rồi, hắn đã đuổi Đoạn Quyên ra khỏi nhà. Con cũng đừng làm loạn nữa, cùng mẫu thân con theo ta trở về đi…”
Ta cười nhạt, đáp:
“Người không thấy sao?”
Ta chỉ về phía mẫu thân và Tần Cận:
“Hai người họ mới là một đôi trời sinh.”
Quả nhiên, để an ủi mẫu thân, Tần Cận đã gọi phục vụ mang bánh ngọt lên.
Mẫu thân thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lục Thừa, nhưng ánh mắt đó đều bị ta nghiêng người che khuất.
Cuối cùng, Lục Thừa không kìm nén được nữa, lớn tiếng:
“Con muốn hại ch*ết phụ thân con, hại ch*ết cả Tử Mộ sao?”
Ta nhướn mày:
“Ồ, thì ra người đã biết đến hệ thống rồi?”
Lục Thừa không hiểu rõ hệ thống là gì, nhưng cũng đoán được đôi chút, ông ta bất lực nói:
“Ta nghe thấy giọng nói trong đầu, nó cứ bắt ta tìm lại Vân Nương, nếu không ta sẽ mất mạng! A Bình, máu mủ tình thâm, từ nhỏ ta đã không tệ với con, sao con lại đối xử với ta như vậy?”
Ta thản nhiên đáp:
“Chính vì người không tệ với ta, nên ta mới định ch*ết chung với người.”
Rồi ta nhếch môi cười nhạt:
“Thẩm Tử Mộ đâu? Sao hắn vẫn chưa đến?”
15
Khi Thẩm Tử Mộ xuất hiện, ta đang chuẩn bị hôn một nam tử khác.
Quả nhiên, hệ thống phát hiện mạch cảm tình dao động, liền cưỡng ép kéo hắn tới.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Lục Thừa ngồi rũ rượi trên ghế, dáng vẻ càng thêm già nua bất lực.
Mắt Thẩm Tử Mộ đỏ hoe, lao tới, ban đầu là vui mừng:
“Tốt quá rồi, A Bình, nàng vẫn còn sống!”
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy nam tử bên cạnh ta thì lập tức lao tới, định liều mạng với người kia:
“Ngươi là ai? Dám động vào A Bình của ta!”
Rõ ràng trông nam tử kia rất bối rối.
Ta rút vài tờ tiền lớn, đập xuống bàn, nháy mắt tuyên bố:
“Đánh đi, cứ đánh ch*ết cũng được.”