Cao thủ tu chân - Diệp Thiên (đọc full) - Chương 3805
Ánh sáng màu đen lóe lên, một thanh trường thương tỏa ánh sáng đen nhánh hiện lên trước mắt cô ta, được cô ta bắt lấy.
“Hắc Tử Thương, Thủy Long Ngâm!”.
Cô ta quát lên, trường thương đen nhánh vung ra. Vô số nguyên tố nước xung quanh hội tụ lại, hình thành dòng nước như tơ lụa, cuối cùng ngưng tụ thành một con rồng nước ngay trước mặt cô ta.
Rồng nước phát ra tiếng gầm trầm thấp, sau đó quẫy đuôi, lượn một vòng lao thẳng về phía Lạc Thất Sát.
Lạc Thất Sát nào chịu nổi sát chiêu của một kim đan lục phẩm, dù đã sử dụng chân lực hộ thể, nhưng vẫn bị rồng nước đánh bay ra xa.
Lạc Thất Sát không cam chịu thất bại, thiêu đốt máu tăng sức mạnh tu vi, từ kim đan ngũ phẩm thoáng chốc tăng vọt lên kim đan thần phẩm. Ông ta vừa đứng vững lại, tiếp tục nhảy vọt tới, tay không đẩy thẳng về phía trước.
“Khai Sơn Ấn!”.
Ấn kết màu tím sậm được chân lực kim đan thần phẩm của Lạc Thất Sát tăng cường, thoáng chốc phóng to như ngọn núi, ập về phía Mai Nhược Lãnh.
Mai Nhược Lãnh không ngờ ông ta lại dùng bí thuật, cô ta không lo ngại về kim đan ngũ phẩm, nhưng kim đan thần phẩm… Đó là một cấp bậc xa vời, với thực lực của cô ta vẫn chưa thể chiến đấu vượt cấp đến vậy.
Đúng lúc này, một bóng người xen vào giữa chiến trường, đứng chính giữa hai đòn tấn công.
Ông ta nhấc cánh tay, nhẹ nhàng đánh vào hư không. Ấn kết khổng lồ bỗng chốc vỡ tan thành muôn vàn đốm sáng, sức mạnh còn lại lao thẳng tới, xuyên qua ngực Lạc Thất Sát.
Lạc Thất Sát mắt trợn tròn, không thể tin nổi: “Dương U Minh, ông dám… phản bội… Chân Quân…”.
Cả người ông ta đứng khựng lại giữa không trung, ngay sau câu nói đó thì không còn tiếng nói nào nữa. Người ông ta buông thõng, rơi thẳng xuống đất, không còn hơi thở.
Hai người Mai Nhược Lãnh cũng đáp xuống đất. Người đàn ông vừa xuất hiện khịt mũi, hừ một tiếng, sau đó quay đầu lại.
Mai Nhược Lãnh sửng sốt trong chốc lát, lập tức quỳ xuống, trong lòng muôn vàn cảm xúc đan xen, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vừa thấp thỏm.
Tử uyển kính chào sư phụ!
Tử uyển cãi lời sư phụ tự ý vào tinh ngân chi nhãn, xin sư phụ trách tội.
Dương u minh hờ hững quan sát mai nhược lãnh một lượt, đi tới đỡ cô ta dậy: “bình an thì tốt”.
Sau đó, ông ta đi về phía trước, ánh mắt nhìn về phía bắc thương chân quân đang chiến đấu với diệp thiên ở chính giữa đại điện.