Công Chúa Phản Kích - Chương 3
7.
Ta tức tối vào cung tìm hoàng huynh, vậy mà lại bị chặn ngoài cửa.
Vòng vèo một hồi, cuối cùng cũng chặn được hắn ở Dưỡng Tâm điện.
“Hoàng huynh! Có phải người cảm thấy ngày tháng của ta vẫn chưa đủ khó sống không? Chúc Nghị là hạng người gì, người không rõ sao? Từ nhỏ ta đã sợ hắn, chọn ai không chọn, nhất định phải là hắn, có phải người cố tình không muốn thấy ta sống yên ổn phải không?!”
Ta lại líu ríu oán trách thêm một tràng, hoàng huynh không chen được lời nào.
Đợi đến khi ta nói xong, hắn mới mở miệng:
“Muội đừng kích động, hoàng huynh cũng hết cách. Hoàng huynh giữ được ngai vị này không thể thiếu Chúc Nghị. Hắn là người thế nào, muội không rõ sao? Không đạt mục đích quyết không buông. Hắn nói muốn làm phò mã của muội, nếu hoàng huynh không đồng ý, cuối cùng người chịu khổ vẫn là muội đó.”
Hoàng huynh nói không sai, Chúc Nghị đúng là có hơi điên thật. Ta cũng biết không thể trách hoàng huynh hết được, sắc mặt ta thoáng dịu đi một chút.
Hoàng huynh nhân lúc này liền khuyên nhủ:
“Muội nghĩ xem, vinh hoa phú quý và thái bình của muội, chẳng phải đều do Chúc Nghị liều mạng trên chiến trường đổi về sao? Muội không vừa mới thu mấy thị quân sao? Thế thì để Chúc Nghị làm phò mã có sao đâu? Phủ Công chúa vẫn là muội làm chủ.”
Lý thì đúng là vậy, nhưng ta cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Là chỗ nào nhỉ?
“Chúc Nghị luyện võ quanh năm, thân thể cường tráng, trong đó có chỗ kỳ diệu, cần hoàng huynh phải nói thẳng ra sao? Muội cứ ngoan ngoãn chờ ngày thành thân đi, nếu thật sự không thích, thì thu thêm mấy thị quân, hắn cũng chẳng dám ý kiến gì đâu.”
Hắn không dám thì có lẽ đúng, chỉ sợ là… hắn sẽ chém ta làm đôi!
“Người nghĩ có thị quân nào có thể sống dưới mí mắt của hắn sao?”
Hoàng huynh bị ta hỏi nghẹn họng, nghĩ một hồi mới bày ra một ý kiến thối hoắc:
“Nếu… nếu thương vong nhiều quá, cùng lắm hoàng huynh chi tiền, muội mua thêm vài người nữa.”
Ta thật sự rất bội phục hắn. Đồng thời cũng biết rõ, chuyện hôn sự này, không thể tránh được rồi.
8.
Ngày thành thân, ta cười còn khó coi hơn cả khóc.
Ta không phải ruột thịt của hoàng đế sao? Vậy mà ngay cả chút tự do này cũng không có!
Ta đem hai mươi bảy năm ngày tháng vui vẻ của mình hồi tưởng lại một lượt trong đầu, cuối cùng mang tâm trạng nặng như núi đi bái đường.
Tiếp theo là tiết mục náo động phòng, nhưng đáng tiếc, không ai dám làm gì cả.
Chúc Nghị có uống ít rượu, dưới ánh nến đỏ lay động, ta lờ mờ cảm thấy ánh mắt hắn như đỏ lên.
Trong đầu ta chợt lóe lên đủ loại chuyện trong mấy cuốn thoại bản từng đọc ngày trước.
Chúc Nghị – cái tên sát thần đó – chẳng lẽ sắp biến thân rồi?
Dù ý nghĩ ấy thật nực cười, nhưng ta không kìm được. Ta sợ thật sự.
Hắn từng bước tiến đến gần, mùi rượu hòa với hương trúc nhè nhẹ xộc vào mũi ta. Đường đường là công chúa của thiên gia, đêm động phòng tân hôn tim đập thình thịch không phải vì động tình, mà là vì sợ!
Thật quá mất mặt!
Ta cố rụt người vào góc giường, nhưng tên ác ma kia nào có ý định tha cho ta, một tay nắm cổ tay ta kéo mạnh vào lòng.
Ta sợ đến mức chẳng còn màng thể diện, vừa khóc vừa kêu:
“Ta xin ngươi đấy, đừng chém ta làm đôi!”
Bàn tay to nơi cổ tay ta hơi khựng lại, trong lòng ta thầm mừng rỡ.
“Ngốc.”
Có ý gì? Nhưng ta cũng không còn sức để suy nghĩ nữa rồi.
Khi trời rạng sáng, ta cuối cùng cũng hiểu được nụ cười đầy ẩn ý của hoàng huynh hôm đó mang ý nghĩa gì.
Hôm sau, khi ta tỉnh dậy thì Chúc Nghị đã không còn trên giường, ta thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bản thân vẫn còn sống đúng là quá tốt.
Nhìn những dấu vết trên người, ta cảm thấy việc mình còn thở được đúng là kỳ tích.
“Chúc Nghị đâu? Đang luyện võ sao?” Hoàng huynh còn đặc biệt ban ân chuẩn cho chúng ta có thể buổi chiều mới tiến cung tạ ơn, quả nhiên là nam nhân hiểu nam nhân.
“Phò mã… phò mã đang ở hậu viện, tập hợp tất cả các thị quân trong phủ Công chúa.”
Ta lập tức cảm thấy không ổn, lúc chạy tới thì vừa vặn nghe thấy tiếng hét đau đớn của Lục thị quân.
Cảnh tượng trước mắt thật sự khiến người ta rợn tóc gáy.
Thị quân số một đến số bốn quỳ một hàng, sau đó là bốn mỹ nam chuyên đánh đàn cũng quỳ theo, chính giữa viện là Lục thị quân, Chúc Nghị tay cầm roi, điên cuồng quất xuống người hắn, máu văng tung tóe.
Một khắc ấy, ta không biết mình có nên bước vào hay không.
Phò mã mới và phò mã cũ quyết đấu, ta mà chen vào… có vẻ không ổn cho lắm?
Thấy ta xuất hiện, Chúc Nghị thu roi lại, giơ chân giẫm lên mặt Lục thị quân, để lại một câu:
“Đừng để ta nhìn thấy ngươi, gặp một lần đánh một lần.”
Sau đó hắn quay sang nhìn ta bằng vẻ mặt người-ngoài-đời-hiền-lành, ta thật sự hy vọng hắn có thể đánh thêm vài roi nữa, cho ta thời gian chạy trốn.
Ta nói rồi mà, có Chúc Nghị trong phủ, thị quân của ta sớm muộn gì cũng đổ máu.
Mới một ngày thôi đấy, mà ta đã thấy như mình tạo nghiệp rồi.
Nhưng mà… chuyện này có phải lỗi của ta đâu chứ?
9.
Thành thân chưa đầy một tháng, ta đã bị Chúc Nghị nửa dỗ nửa ép mà đồng ý hưu Lục thị quân, tiện thể đuổi luôn cả Thúy Lan và Lục Hưng Hoài ra khỏi phủ.
Thương thế của Lục thị quân còn chưa khỏi hẳn, vậy mà vẫn kiên quyết đòi gặp ta một lần.
Khi hắn tập tễnh bước vào, ánh mắt ta không nhịn được mà liếc sang Chúc Nghị — xuống tay cũng quá ác rồi, chẳng lẽ nửa đời sau hắn sẽ thành người què thật sao?
Trong lúc đầu óc ta còn đang rối bời, liền cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực.
Ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Lục thị quân. Ánh mắt ấy không còn vẻ kiêu căng ngày trước, mà là một nỗi bi thương nhàn nhạt.
Bi thương? Vì bị ta hưu sao?
Cũng đúng, quả thực rất mất mặt.
“Hưu thư ngươi nhận được rồi chứ?”
“Ta không muốn đi.”
Ta nghẹn họng. Không muốn đi? Hưu thư đã đưa rồi, còn gì để nói nữa? Bị hưu còn ở lại chung một nhà, lý ở đâu ra? Huống hồ Chúc Nghị còn đang ngồi ở đây, nếu nói thêm mấy câu, thể nào cũng ăn đòn tiếp.
Nhưng lần này hắn rất cố chấp, dù ánh mắt Chúc Nghị đã sắp tóe lửa, hắn vẫn kiên trì hỏi ta:
“Ngươi thật sự không còn chút tình cảm nào với ta sao?”
“Không còn.”
Khi còn trẻ, ta chỉ chọn đại một người thuận mắt trong đám thế gia tử đua nhau muốn làm phò mã để thành thân, cho nên sau này có thêm Lan di nương, ta cũng chẳng buồn đau lòng.
Nếu không vì chuyện Lục Hưng Hoài không nhận ta là mẫu thân, ta căn bản chẳng buồn để tâm hắn có nữ nhân khác.
Xét cho cùng, là bởi vì, ta chưa từng yêu hắn.
Ai ai cũng biết, cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch lợi ích. Có hài tử rồi, chỉ cần hắn không quá phận, ta sẽ không quan tâm chuyện bên ngoài.
Đối với hắn, tình cảm thì không có, có lẽ từng có chút thân tình, nhưng cũng đã bị cuộc sống mài mòn sạch sẽ rồi.
Sau khi nghe câu trả lời của ta, Chúc Nghị không cho phép hắn ở lại thêm nữa, trực tiếp nắm cổ áo hắn lôi ra ngoài như vứt một bao tải.
10.
Sau vài tháng sống trong tình trạng thấp thỏm lo sợ sau khi thành thân, ta dần phát hiện Chúc Nghị kỳ thực là người khá tốt, chỉ cần không chọc vào hắn thì hắn cũng không đến nỗi nào. Chỉ là… hơi bám người, luôn ở trong tầm mắt ta, đi đâu cũng thấy bóng dáng hắn.
Đặc biệt là tháng vừa rồi, khiến ta khổ mà chẳng nói được nên lời.
Cuối cùng, ta mang thai, hắn cũng yên phận lại.
“Vậy thì ta có thể yên tâm rời đi rồi.”
Hắn nở một nụ cười mãn nguyện — ừm… trông cũng khá là tuấn tú.
Vài ngày sau, nhìn hắn khoác chiến bào cưỡi ngựa cao đầu vẫy tay chào ta, trong lòng ta không khỏi dâng lên cảm giác ngổn ngang khó tả.
Thì ra gần đây biên cương bất ổn, hắn đoán trước sớm muộn cũng phải đi bình loạn, nên mới dây dưa bám lấy ta suốt cả tháng qua.
Mục đích chỉ là để gieo mầm trong bụng ta, còn nói là để đề phòng ta… dan díu lung tung.
Thật là một nam nhân nhỏ nhen, lúc đi còn viện cớ “vì tốt cho ta” mà đuổi hết tám mỹ nam trong phủ về nhà.
Lý do đưa ra là “sợ ta nhìn vào sẽ thèm”, vậy thì chi bằng tiễn đi hết cho nhẹ đầu.
Ta không nói nên lời.
Rõ ràng là phủ Công chúa của ta, mà dần dần lại chẳng còn giống nơi ta làm chủ nữa.
Ta chỉ còn biết tự an ủi mình, Chúc Nghị là người đến cả hoàng huynh cũng phải đau đầu, ta bị hắn đè đầu cưỡi cổ như vậy, cũng coi như bình thường đi.
Sau khi mang thai, ta nghén nặng đến mức kiệt sức, tinh thần sa sút, mãi cho đến khi Lục Hưng Hoài tìm đến, ta mới biết tin Thúy Lan đã bỏ trốn.
Mới mấy tháng không gặp, nó đã cao hơn trước, cũng đen đi không ít.
“Sức khỏe người… vẫn ổn chứ?”
Có lẽ vì đang mang thai, khi nhìn thấy nó, ta lại không hề thấy hả hê.
Ta từng nghĩ, đợi đến khi nó phát hiện người mẹ mà nó lựa chọn không giống như tưởng tượng, ta nhất định sẽ mắng cho nó một trận tơi bời.
Thế nhưng lúc này đây, trong lòng ta lại dịu dàng đến lạ, chẳng có lấy một chút khoái cảm trả thù.
Ta ra hiệu cho nó ngồi xuống, rồi bảo Thanh Trúc rót cho nó một chén trà.
“Đây là rau do ta tự tay trồng, không đáng bao nhiêu tiền, ta…”
Lục Hưng Hoài cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ta, như thể rất khó để mở lời.
Ta thì chấn động, không ngờ mấy tháng qua bọn họ lại sống khổ như vậy.
Ta vốn định chờ thêm vài tháng, đợi Chúc Nghị bớt cảnh giác thì sẽ phái người đến thăm bọn họ sống ra sao.
Ai ngờ mang thai rồi thì cứ thế trì hoãn.