Công Chúa Phản Kích - Chương 4
Nói chuyện qua loa vài câu, ta đại khái cũng hiểu được tình hình.
Sau khi cả nhà rời khỏi phủ, Lục gia vì sợ đắc tội ta nên không dám cho họ quay về, chỉ sắp xếp một căn nhà nhỏ cho ở tạm.
Lục thị quân hối hận thì cũng muộn rồi, chẳng làm được gì, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, thậm chí còn ra tay đánh Thúy Lan.
Thúy Lan bị đánh đương nhiên không cam lòng, liền trút giận lên đầu Lục Hưng Hoài.
Mỗi tháng Chúc Nghị đều lén đưa ít bạc cho Lục Hưng Hoài, nhưng chưa từng nói cho ta biết. Khi nghe đến chuyện này, ta thoạt đầu kinh ngạc, sau đó trong lòng lại dâng lên cảm giác ấm áp.
Hắn sợ ta sau này sẽ hối hận.
Có lẽ… ta có thể thử hiểu thêm về con người này.
Thúy Lan mang hận trong lòng, nhẫn nhịn mấy tháng, sau cùng ôm hết đồ đạc trong nhà bỏ trốn, không để lại cho hai cha con một đồng.
“Vậy nên ngươi đến là để xin tiền?”
“Không… không phải!”
Lục Hưng Hoài hoảng hốt bật dậy, dáng vẻ như bị dọa sợ, chỉ mới vài tháng mà nó đã trở nên xa cách với phủ Công chúa đến vậy, dù khuôn mặt vẫn có vài phần tương đồng với ta.
“Ta chỉ muốn đến gặp người, ta không xin bạc đâu.”
Lục Hưng Hoài cúi đầu, khẽ nói:
“Ta không ngờ nàng ta… lại đối xử với ta như vậy. Nàng ta từng nói sẽ yêu ta, coi ta như nhi tử ruột, vậy mà lại lừa ta.”
“Chúng ta từ khi sinh ra đã gặp đủ loại người, không phải ai nói lời thuận tai cũng đều đáng tin cả, ngươi nói có đúng không?”
Thiếu niên khẽ gật đầu, có vẻ nửa hiểu nửa không.
“Vậy nên nàng ta lừa ta làm nhi tử, chỉ vì muốn sống sung sướng hơn trong phủ, ta chẳng qua chỉ là công cụ của nàng ta, đúng không?”
Ta không trả lời. Trong lòng nó chắc đã rõ, chẳng qua là chút tự tôn đáng thương còn đang giãy dụa mà thôi.
11.
Ta phái người bắt Thúy Lan – kẻ đã bỏ trốn – về phủ.
Tiểu mỹ nhân năm xưa, nay sắc mặt tái nhợt, tóc tai khô vàng, đôi mắt từng linh động giờ cũng ảm đạm không ánh sáng.
Thấy nàng ta sống chẳng tốt đẹp gì, ta cuối cùng cũng yên lòng.
Con tiện nhân phá nhà này, ta sao có thể dễ dàng bỏ qua?
Khoan đã!
“Ngươi… mang thai rồi?”
“Không! Không có!”
Miệng Thúy Lan thì phủ nhận, nhưng tay lại vô thức ôm bụng, lùi lại từng bước nhỏ.
“Truyền phủ y.”
Khóe môi ta khẽ nhếch, nếu nàng ta thật sự mang thai, thì đúng là chuyện tốt.
Cướp nhi tử của người khác thì sao đủ, cũng phải để nàng ta nếm thử mùi vị mẹ con chia lìa mới được.
Không bao lâu sau, phủ y chẩn đoán rõ ràng — Thúy Lan đã mang thai.
“Đúng là duyên phận. Ngươi cũng có thai, chi bằng cứ ở lại phủ làm bạn?”
“Đa tạ Công chúa cất nhắc, dân nữ… dân nữ không dám quấy rầy Công chúa.”
Ta bước đến trước mặt, bóp cằm nàng ta, buộc nàng ngẩng đầu lên.
“Bản cung không phải đang thương lượng với ngươi. Ngoan ngoãn nghe lời còn có thể giữ được cái mạng. Đừng mơ tưởng bỏ trốn, cũng không được tìm chết. Nếu không, bản cung sẽ đưa cả cha mẹ và đệ đệ ngươi xuống hoàng tuyền cùng ngươi đoàn tụ. Ngươi… tốt nhất nên nghĩ cho kỹ.”
“Ngươi thật độc ác!”
Ta mỉm cười: “Đa tạ khen ngợi.”
12.
Trước khi ta lâm bồn, Chúc Nghị cuối cùng cũng kịp trở về, ôm hai nhi tử mới chào đời, vui đến mức cười toe miệng.
“Vẫn là ta lợi hại, một lần được hai nhi tử, chắc Lục lão tam tức chết mất.”
Ta bĩu môi, chẳng hiểu sao bọn nam nhân lúc nào cũng có cái tâm lý thắng thua kỳ quái ở mấy chuyện này.
Lần này trong phủ đã thanh tịnh, ta không tin hai hài tử này lại có thể nuôi thành sói mắt trắng.
Thời gian trôi nhanh như gió, thoắt cái nữ nhi mà Thúy Lan sinh đã sáu tháng tuổi.
Từ khi sinh ra, ta không cho đứa trẻ này bú nhờ nhũ mẫu.
Dù sao, hài tử tự tay nuôi dưỡng, tình cảm mới thêm sâu đậm — đúng không?
Ta để nàng ta chăm đứa nhỏ suốt sáu tháng, chắc cũng có ít nhiều tình cảm rồi.
Đúng lúc Lục Hưng Hoài tới phủ, nói muốn đích thân nghe Thúy Lan vì sao lại lừa gạt hắn. Vậy thì… hôm nay đi, ngày tốt của nàng ta cũng nên kết thúc rồi.
13.
Ta dẫn Lục Hưng Hoài đến viện của Thúy Lan.
“Ồ, hài tử đáng yêu quá.”
Thúy Lan bị sự xuất hiện đột ngột của chúng ta dọa cho khiếp sợ.
Ta ra hiệu cho Thanh Trúc đến bế đứa nhỏ, Thúy Lan lập tức ôm chặt lấy, sống chết không chịu buông tay.
“Thúy Lan.”
Nàng ta đối diện ánh mắt cảnh cáo của ta, cuối cùng cũng buông tay.
Hài tử nằm trong lòng ta, ánh mắt Thúy Lan càng trở nên hoảng loạn, nhìn chằm chằm không chớp.
Ta rất hài lòng với phản ứng của nàng ta.
Đứa bé này đúng thật trông khá khẩm, mềm mại thơm ngậy, như một viên bánh tổ yến nhỏ.
Sự lo lắng của Thúy Lan dành cho nữ nhi rơi vào mắt Lục Hưng Hoài, mà có lẽ từ trước đến giờ hắn chưa từng thấy nàng ta quan tâm ai đến vậy.
“Hài tử, ta mang đi.”
“Cha mẹ và đệ đệ ngươi, ta sẽ sai người thả. Còn ngươi — thu dọn rồi cút khỏi đây đi.”
“Không!”
Thúy Lan quỳ xuống dưới chân ta, hai tay níu chặt vạt váy ta, dập đầu đến rướm máu.
“Công chúa, xin người đừng mà! Dân nữ biết sai rồi, thật sự biết sai rồi, ta không dám nữa. Nếu muốn trừng phạt, thì xin phạt ta, đừng mang con bé đi! Nó còn nhỏ như vậy, nó là mạng sống của ta!”
Thúy Lan đau đớn, nhưng đã muộn rồi.
“Nó là mạng của ngươi, vậy lúc ngươi xúi giục Hưng Hoài quay lưng với ta, ngươi không nghĩ rằng — nó cũng là mạng của ta sao?!”
“Là ta sai rồi, Công chúa, người muốn xử phạt thế nào cũng được, xin người…”
“Ta đang trừng phạt ngươi đấy. Ta muốn ngươi nếm thử mùi vị chia lìa mẹ con, vĩnh viễn không thể gặp lại. Tất nhiên, chỉ vậy thì vẫn chưa đủ đâu.”
Ta phất tay, ba bà tử cao to bước vào, ấn nàng ta xuống, cưỡng ép đổ vào miệng một bát thuốc tuyệt hậu.
“Như vậy mới đúng chứ. Từ nay về sau, ngươi không thể sinh con nữa. Ngươi sẽ suốt đời nhớ nhung, tự hỏi đứa con gái ấy liệu có ăn no mặc ấm? Lớn lên có được gả cho người đàng hoàng, hay bị bán cho lão già nào như món hàng? Hoặc tệ hơn, rơi vào tay ác nhân, bị đưa vào thanh lâu?”
“Nữ nhi luôn khiến người ta lo lắng hơn cả nhi tử, ngươi nói đúng không?”
Thúy Lan quỳ sụp bên chân ta, khóc không ra hơi, chỉ biết dập đầu cầu xin ta thay đổi chủ ý.
Nhưng ta — chính là muốn nàng ta sống không bằng chết!
Ta ôm đứa trẻ đứng chờ ngoài viện, đợi Lục Hưng Hoài, hôm nay để hắn triệt để chết tâm.
“Ngươi không sao chứ?”
Lục Hưng Hoài định đỡ Thúy Lan, lại bị nàng ta đẩy mạnh một cái.
“Cút! Đồ sao chổi! Nếu không vì ngươi, ta sao mất con gái của mình?!”
Lục Hưng Hoài dường như đã quen với giọng điệu của nàng ta, tâm tình vẫn bình lặng.
“Khi đó rõ ràng là ngươi nói muốn ta làm nhi tử của ngươi, cũng là ngươi bảo ta không cần đọc sách, ta chỉ làm theo lời ngươi thôi.”
“Vì ngươi ngu ngốc! Khi đó ta còn có thể sinh con, ai thèm nuôi con của người khác? Ta chỉ muốn làm ngươi hỏng bét, khiến ngươi và Công chúa đoạn tuyệt tình cảm, để sau này con ta được ghi tên dưới danh nghĩa Công chúa, kế thừa phủ Công chúa! Ai ngờ ngươi là đồ ngu, cái gì cũng tin.”
“Vậy từ đầu đến cuối, ngươi đều lừa ta?”
“Phải! Dù ta được sủng ái đến đâu, cũng chẳng dám khiêu khích Công chúa. Ta chỉ hơi khích bác một chút, là ngươi đã phản ứng thái quá, ép ta phải nhận ngươi. Cái kết hôm nay, tất cả là vì ngươi ngu đần!”
“Ta thật lòng coi ngươi là nương, muốn hiếu thuận với ngươi.”
Ánh mắt Thúy Lan chợt lóe sáng:
“Vậy thì ngươi đi cầu Công chúa! Cầu nàng trả con gái lại cho ta! Chỉ cần ngươi giúp ta đòi lại con, ngươi vẫn là nhi tử của ta!”
Ánh sáng trong mắt Lục Hưng Hoài dần tắt.
Ta bế đứa nhỏ rời khỏi viện của Thúy Lan, đi xa rồi, lờ mờ nghe thấy sau lưng có một tiếng gọi yếu ớt:
“Mẫu thân…”
Ta ngẩng đầu nhìn trời, chiều nay mây đỏ như lửa, đẹp rực rỡ.
-HẾT-