Đưa cơ trưởng về làm vị hôn thê - Chương 152
.
-“Sữa bầu này tốt lắm, anh vừa pha cho vợ. Đang còn nóng, vợ mau uổng đi”
Lục Kiều Hân cầm cốc sữa lên uống hết một hơi rồi anh khẽ xoa đầu cô như một đứa trẻ con con nghe lời.
-“Ngoan quá, bé của anh”
-“Em sắp làm mẹ rồi đấy, bé gì mà bé”
-“Em làm gì thì cũng đều là bé đối với anh hết. Bây giờ anh có
hai bé bên cạnh rồi”
Dương Tư Thần nói xong câu nói đó thì khẽ ngồi xuống trước mặt cô, một chân quỳ gối lấy tay vén áo của cô lên, nhìn thấy chiếc bụng tròn xinh xắn anh hôn nhẹ lên trẽn chiếc rốn rồi áp tai vào nghe.
-“Cục cưng của ba ngủ ngon nhé, không được hành mẹ đâu đấy. Mấy hòn nay con làm mẹ ngén khố sở lắm có biết không? Con mà không nghe lời là ba không thương con đâu”
Lục Kiều Hân nhìn thấy những hành động này của anh cũng vô cùng dễ thương, khuôn miệng của cỏ khẽ mỉm cười rồi cô lấy tay vuốt tóc của anh.
Những ngày tháng mang bầu sau đó của cô là những ngày tháng cực nhọc. Còn chồng cô là Dương Tư Thần thì vẫn luôn hết mực chăm sóc yêu thương cô. Những lúc được anh chăm sóc từng chút thì cũng là giây phút cô nhận ra mình đã không nhìn nhằm người.
Dằn dần cái bụng nhỏ cũng lớn lên theo từng ngày, càng lúc bọn họ lại càng phải cấn trọng hơn với phong cách sinh hoạt của mình. Hai bên gia đình đều mong ngóng bé con ra đời mạnh khỏe, họ trao những yêu thương lớn nhất cho đứa cháu đích tôn trong nhà.
Sau 9 tháng 10 ngày thì cái ngày ấy cũng đã tới, cái ngày hạnh phúc nhất chờ kết quả của một sinh linh bé nhỏ được nhìn thấy ông mặt trời trong ánh mắt hồn nhiên thơ ngây.
-“Dương Phu Nhân vỡ ổi dồi”
Người hầu tổc chạy đôn chạy đáo khắp nơi đi kêu Dương Tư Thần. Nhanh chóng thì Lục Kiều Hân cũng đã được đưa đến bệnh viện trong sự sự vội vàng và cũng chờ mong của mọi người.
ở bệnh viện.
-“Vợ, em đừng sợ”
-“Anh yên tâm, vì bải bối của chúng ta em sẽ cố gắng”
Lục Kiều Hân rất nhanh đã được đưa vào phòng đẻ, mọi người phía bên ngoài ngồi ở ghế chờ trong lòng nôn nóng, hồi hộp những tâm lý đều có đầy đủ hết.
Sau khoảng thời gian không lảu thì tiếng khóc tiếng khóc chào đời cũng bắt đầu vang vọng từ trong phòng sinh ra. Thống đốc Dương Tiêu Hòng ông bà Lục vui mừng như có được chiến tích trong đời, Dương Tư Thần còn vui mừng hơn thế nữa.
Sau khi Lục Kiều Hân được đưa vào phòng hồi sức cùng với bé con thì mọi người cũng được vào thăm. Đó là một bé trai kháu khỉnh bụ bẫm với đỏi mẳt long lanh chớp chớp nhìn mọi người.
Cả một đại gia đình vỡ òa trong hạnh phúc truyền tay nhau đế được bồng bế sinh linh bé nhỏ. Dương Tư Thần ngồi trước giường đỏi tay nắm lấy tay Lục Kiều Hân, anh thơm nhẹ lên trán của cô và nói.
-“Vợ, em làm tốt lắm”
Lục Kiều Hân Nhìn con của mình mà nỉm cười hạnh phúc. Một khung cảnh vui vẻ của đại gia đình bẳt đầu khép lại từ đó, một đại gia đình vui vẻ hòa thuận đầm ấm trên môl ai cũng nở ra một nụ cười đại diện cho sự hạnh phúc.
Khung cảnh dần dần được thu nhỏ lại từ phía nhìn thời tiết sắc mây hồng hào, những làn mây nhẹ nhàng cùng làn gió vi vu bây giờ lại có thế sinh động hơn bao giờ hết….