Hoa Nở Trong Gió Xuân - Chương 3
9
Chớp mắt đã đến ngày yến thọ của lão phu nhân.
Tiếng chúc thọ xen lẫn tiếng chén rượu chạm nhau từ tiền viện vọng lại.
Trong hoa viên phía hậu viện, dưới mái đình lộng gió.
Toàn thân ta ướt đẫm đứng đó, lạnh buốt đến tận xương.
Nhìn Triệu Uyển Ngọc run rẩy trong vòng tay Tiêu Thịnh Trạch, cổ họng ta như bị nhét đầy bông thấm nước đá, nghẹn lại không thốt nên lời.
Vừa rồi rõ ràng là Triệu Uyển Ngọc giả vờ trượt chân, nửa người ngả ra khỏi lan can như sắp ngã xuống hồ.
Ta vì lo lắng nên vội vàng lao tới cứu.
Lại bị nàng ta dùng lực kéo ngược lại, cả hai cùng ngã xuống hồ nước.
Giờ đây, bóng dáng yểu điệu trong bộ y phục màu vàng nhạt kia đang nép mình trong lòng Tiêu Thịnh Trạch, khóc nức nở như hoa lê đẫm mưa.
“Tô Lê tỷ tỷ thật sự hận muội đến vậy sao, mà đẩy muội xuống hồ nước?
Nếu không phải muội hoảng loạn bám lấy tỷ ấy, thật không dám tưởng tượng sẽ ra sao…”
Triệu Uyển Ngọc nắm chặt lấy vạt áo Tiêu Thịnh Trạch, ngón tay vì dùng sức mà tái nhợt xanh xao.
“Tô Lê, ngươi quả thật có trái tim ác độc nhất trên đời!”
Giọng nói của Tiêu Thịnh Trạch còn lạnh lẽo hơn cả nước hồ này.
Đột nhiên Triệu Uyển Ngọc khẽ rên một tiếng, tay bám chặt lấy cánh tay Tiêu Thịnh Trạch, động tác ấy để lộ ra nơi cổ nàng một sợi dây đỏ quen thuộc.
Ta sững người.
Thì ra lá bùa bình an mà ta từng quỳ từng bước một cầu khấn cho hắn,
Đã sớm được hắn mượn hoa hiến Phật mà tặng cho người trong lòng.
Đột nhiên Triệu Uyển Ngọc ho dữ dội, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt:
“A Trạch, chàng đừng trách tỷ ấy, là muội không phải.
Muội không nên, ngàn lần không nên chấp nhận lời cầu thân của chàng, khiến chàng và Tô Lê tỷ tỷ phải chia cắt duyên phận…”
“Đều là lỗi của muội.”
“Ngoan nào, không được nói bậy. Vốn dĩ đã vô duyên, làm sao nói đến chia cắt?”
Ánh trăng kéo dài bóng dáng hai người, quấn quýt không rời.
Trong mắt Tiêu Thịnh Trạch ngập tràn vẻ xót xa, hắn cẩn thận ôm lấy Triệu Uyển Ngọc đứng dậy.
Hơi thở lạnh lẽo đầy uy hiếp phả thẳng vào mặt ta.
“Nếu sớm biết như vậy, ta đã không nên cứu ngươi năm đó,
Đáng lẽ phải để tên chủ tiệm bánh bao đánh chết con tiện nhân trộm cắp nhà ngươi mới phải!”
Ta loạng choạng lùi lại nửa bước, đôi hài thêu in lại dấu nước trên mặt đất.
Cơn gió cuối xuân mang theo hơi lạnh thấu xương, thổi qua khiến tay chân ta lạnh buốt.
Không ai quan tâm ta lạnh hay ấm.
10
Năm đó, ta quỳ giữa chợ bán thân chôn cất phụ thân.
Một chiếc bánh bao trên xửng hấp của tiệm bánh vô tình rơi xuống đất, lăn vào bụi cát.
Ta đói đến mức không chịu nổi, nhặt lấy chiếc bánh bao rồi vội vàng ngấu nghiến.
Nhưng lại bị gã làm thuê của tiệm bánh cầm cây cán bột đánh tới tấp, một mực khăng khăng rằng ta ăn cắp.
Một bàn tay thon dài trắng nhợt bỗng vươn ra ngăn lại.
Hắn mua cho ta cả xửng bánh bao, còn tiện tay ném xuống mười lượng bạc.
Ta cảm kích không thôi, vội vàng quỳ xuống dập đầu cảm tạ.
Tiêu Thịnh Trạch chỉ uể oải phất tay: “Không cần phải bán thân, số bạc này coi như ta tích đức hành thiện mà thôi.”
Nhưng lão phu nhân lại bước đến cắt ngang lời hắn, hỏi ngày sinh tháng đẻ của ta.
Sau đó đưa thêm năm mươi lượng bạc, mua ta về làm thê tử xung hỷ.
Ta cảm kích vô cùng vì ân tình cứu giúp của Tiêu Thịnh Trạch.
Vì vậy khi hắn quỳ trong mưa từ chối thành thân, ta đã tìm đến lão phu nhân cầu xin.
Nguyện ý làm nô làm tì để báo đáp ân tình, không muốn thiếu gia phải khó xử.
Nhưng bị lão phu nhân từ chối thẳng thừng, ta cảm thấy bất lực vô cùng.
Ta đành quỳ trong mưa cùng Tiêu Thịnh Trạch, nhưng lại bị hắn nổi giận đùng đùng đẩy mạnh ra xa.
Sau khi thành thân hai năm.
Hắn sai bảo ta hết lần này đến lần khác, ta cũng chưa từng oán hận.
Hết lần này đến lần khác nhặt từng mảnh bát đĩa vỡ, xoay người tiếp tục thức đêm sắc thuốc, chăm sóc không hề than vãn.
Không chỉ để báo đáp ân tình của hắn, mà còn vì thật lòng xem hắn như phu quân của mình.
Ta ngây ngốc nhìn hắn, dáng vẻ trừng mắt giận dữ nói rằng “Đáng lẽ nên để ngươi bị đánh chết” làm mắt ta nóng ran.
Đột nhiên cảm thấy, ân tình mười lượng bạc đó,
Cũng đã trả đủ rồi.
“Nếu ta nói ta không hề đẩy nàng ấy…”
“Ta tận mắt chứng kiến!” Tiêu Thịnh Trạch nghiêm giọng cắt ngang, làm bầy chim sẻ dưới mái hiên kinh hoảng bay tán loạn.
Quả nhiên, hắn không tin ta.
Cũng phải thôi, một bên là thê tử xung hỷ mà hắn xưa nay luôn chán ghét.
Một bên là thanh mai trúc mã, người hắn sắp cưới về làm chính thất.
Hắn làm sao có thể chọn tin tưởng ta được chứ?
Thật nực cười, ta thật sự ngốc nghếch đến mức đáng thương!
Ta ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn hắn, trong sự bi thương lại có vài phần buông xuôi.
Gió lạnh thổi qua, làm nước mắt khô đi một nửa, lạnh lẽo thấm vào tận đáy lòng.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy lửa giận của hắn, ta lại nhớ đến lời dặn của đại phu:
“Thiếu gia Tiêu vừa khỏi bệnh, cần phải tĩnh dưỡng nhiều hơn, tuyệt đối không được tức giận.”
Ta nhắm mắt lại.
Chậm rãi quỳ xuống, đầu gối va xuống nền đất phát ra tiếng thụp trầm đục.
Trán chạm vào mặt đất lạnh buốt, vị mặn chát của nước mắt len lỏi vào giữa đôi môi.
“Đã hãm hại Triệu tiểu thư, nô tỳ tội đáng muôn chết.”
Dường như bị một chữ nào đó đâm trúng tim.
Đôi mắt Tiêu Thịnh Trạch khẽ rung lên, vòng tay ôm người trong lòng cũng vô thức lỏng ra vài phần.
Thấy người trong lòng hắn suýt chút nữa rơi xuống, hắn mới sực tỉnh.
Bế Triệu Uyển Ngọc chặt hơn, sải bước rời đi.
11
Đêm hôm đó.
Ta đến từ biệt lão phu nhân.
Thúy Ngọc tiễn ta ra tận cổng.
“Thiếu phu nhân, người không muốn nói một tiếng với thiếu gia sao? Nếu hắn hỏi đến người thì phải làm sao?”
“Hắn sẽ không hỏi đâu.”
“Nhỡ đâu… dù gì hai người cũng từng là phu thê một thời…”
Ta khẽ cười, không nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra, vẫn nhẹ nhàng an ủi Thúy Ngọc đang khóc đến mức mắt mũi lem luốc như mèo hoa.
“Vậy thì cứ nói ta cảm thấy không khỏe, trốn trong phòng nhỏ không muốn gặp ai, hắn nhất định sẽ không hỏi thêm gì nữa.”
Nói xong ta xoay người, lẻ loi bước vào màn gió lạnh buốt.
Ta lại không còn nhà để về nữa rồi.
Thôi vậy, từ nay về sau sẽ không bao giờ mơ tưởng nữa.
Con người, sinh ra rồi chết đi, vốn dĩ đã cô đơn lẻ loi trên cõi đời này, hà cớ gì phải cưỡng cầu viên mãn.
Ta tìm một chỗ tá túc, vừa mới thu xếp ổn thỏa thì ngủ vùi suốt hai ngày trời.
Sau cơn mộng dài, ta tỉnh dậy, tinh thần phấn chấn, ăn liền ba bát cơm, rồi lau miệng.
Ngẩng đầu nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nửa năm sau.
Một cửa hàng vải bên góc ngõ phía Đông buôn bán vô cùng đắt khách.
Không ít tiểu thư khuê các sắp về nhà chồng đều đến đây chọn vải thêu y phục cưới.
Mấy vị thiên kim tiểu thư thích chưng diện càng là khách quen, đơn đặt hàng nối tiếp không ngừng.
Hôm đó, ta bước ra từ kho hàng.
Muốn mang mấy xấp vải tốt vừa nhập từ Giang Nam đưa cho Thúy Ngọc.
Đột nhiên một ánh mắt lạnh lẽo rơi thẳng lên người ta.
“Đem toàn bộ số vải trên tay người kia gói lại cho ta, ta mua hết.”
Triệu Uyển Ngọc ngạo mạn hất cằm, chỉ vào mấy xấp vải trên tay ta.
Gã làm thuê ngẩn người, khó xử nhìn về phía ta.
Ta cũng sững sờ.
Tiêu Thịnh Trạch đứng đó nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ bối rối.
Hắn nhíu mày như muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì.
Ngay lúc ấy, từ cửa tiệm vang lên một giọng nói sang sảng.
“Tiêu huynh, thật trùng hợp, hôm nay huynh cũng ở đây à?”
12
Sở Tiêu vừa thi đỗ tú tài.
Gần đây rảnh rỗi, hắn dẫn theo mỹ nhân đi dạo khắp nơi.
Hắn và Tiêu Thịnh Trạch từ nhỏ đã thân thiết, ta trước đây ở Tiêu phủ cũng từng gặp qua vài lần.
Vừa bước vào tiệm, hắn liền vui vẻ vỗ vai Tiêu Thịnh Trạch, nhìn sang gã làm thuê trong tiệm.
“Hôm nay cả ông chủ cũng ở đây à, bộ y phục này phải tính rẻ hơn cho ta đấy nhé.”
Chưa đợi gã làm thuê đang ngẩn người trả lời,
Tiêu Thịnh Trạch đã gạt tay hắn ra.
“Ngươi đang nói linh tinh gì vậy, tiệm này không phải của nhà họ Tiêu chúng ta.”
“Sở huynh, huynh nói gì lạ vậy chứ. Tiệm này là của Tô Lê mở, chẳng lẽ hai vợ chồng huynh còn phân chia gia sản sao?”
“Một năm trước khi huynh bị bệnh nặng hôn mê bất tỉnh, khắp thành ai mà không biết, Tô Lê nhiều lần đến cầu thần y ra tay cứu chữa, quỳ đến mức trán rướm máu.
Hiện tại cửa hàng vải này tuy nằm nơi hẻo lánh nhưng buôn bán rất đắt khách.”
Không để ý sắc mặt vợ chồng Tiêu gia đều thay đổi, hắn vẫn vô tư nói tiếp:
“Nói đi cũng phải nói lại, một tiểu nương tử yếu đuối như vậy, mà lại có thể lo toan trong ngoài chu toàn như thế, thật là phúc phận của ai cưới được nàng ấy.”
Nghe vậy, sắc mặt Triệu Uyển Ngọc khẽ biến đổi, lo lắng liếc nhìn Tiêu Thịnh Trạch.
Bàn tay nàng ta âm thầm siết chặt cánh tay hắn hơn.
Nhưng Tiêu Thịnh Trạch lại không để ý đến sự bất mãn của nàng ta, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn Sở Tiêu.
“Ngươi đang nói gì vậy? Tô Lê thì có liên quan gì đến tiệm này chứ?”
“Hay là nói, tiệm này thật sự là của Tiêu gia ta, mẫu thân ta giao cho Tô Lê trông coi sao?”
Ngay lúc này, mỹ nhân trong lòng Sở Tiêu khẽ nhéo hắn một cái.
“Ây da, tướng công, chàng đừng có làm trò cười ở đây nữa.”
“Những ngày chàng ở thư viện đọc sách, Tô Lê đã sớm cầm khế ước bán thân rời khỏi Tiêu phủ rồi.”
“Thiếu phu nhân hiện tại của Tiêu công tử, chính là vị Triệu tiểu thư này.”
Sở Tiêu gãi đầu, lẩm bẩm:
“A, còn có chuyện như vậy sao? Đến mức có người lại nỡ đuổi một tiểu nương tử tốt như vậy ra khỏi nhà à?”
Bên cạnh, sắc mặt Tiêu Thịnh Trạch thay đổi không ngừng, giọng nói khẽ đến mức như đang tự hỏi chính mình.
“Sao có thể…
Tô Lê sao có thể rời khỏi Tiêu phủ được chứ? Nàng ấy nỡ lòng nào rời đi sao?
Rốt cuộc là đã rời đi khi nào, tại… tại sao ta lại không biết?”
Ta lặng lẽ quan sát gương mặt đầy kinh ngạc của Tiêu Thịnh Trạch, chắc chắn rằng hắn hoàn toàn không hay biết về chuyện ta rời khỏi phủ.
Nhưng khi nhìn sang vẻ mặt không chút ngạc nhiên của Triệu Uyển Ngọc, lại nhận ra nàng ta đã sớm biết rõ.
Ấy vậy mà nàng ta chưa từng nói với hắn một lời.
13
Ta bước lên một bước.
Khẽ gật đầu, mỉm cười khách sáo.
“Tiêu thiếu gia nghĩ nhiều rồi, bất kể là tiệm vải này hay là ta, đều không còn liên quan gì đến Tiêu phủ.”
“Đồng thời, cũng mong Tiêu thiếu phu nhân thứ lỗi, lô vải này đã được khách khác đặt trước từ lâu.
Những xấp trên tay ta là để tặng cho người khác, không thể bán cho cô được.”
Nói xong một cách điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng chẳng khúm núm, hoàn toàn phớt lờ gương mặt khó coi của hai người bọn họ.
Ta thẳng thừng bước về phía Thúy Ngọc đang đợi ở góc tiệm.
“Thúy Ngọc, đem mấy xấp vải này tặng lão phu nhân, còn lại thì giữ lại tự may vài bộ y phục đẹp mà mặc.”
Tiêu Thịnh Trạch kinh ngạc: “Thúy Ngọc, sao ngươi lại ở đây!”
“Còn Tô Lê, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!”
Thúy Ngọc khúm núm trả lời: “Bẩm thiếu gia, lão phu nhân sai nô tỳ đến chỗ Tô cô nương lấy mấy xấp vải…”
“Còn về Tô cô nương, nàng đã rời khỏi Tiêu phủ ngay ngày hôm sau sau khi yến thọ của lão phu nhân kết thúc.”
Nói xong, nàng ta liếc nhìn sắc mặt căng thẳng của Triệu Uyển Ngọc, rồi vội vàng cúi đầu.
May mắn thay, trong phủ có lão phu nhân che chở, nên Triệu Uyển Ngọc cũng không dám làm gì nàng.
Tiêu Thịnh Trạch bỗng chốc hoảng hốt, vô thức tiến thêm một bước về phía ta.
Vừa định mở miệng.
Ánh mắt Triệu Uyển Ngọc thoáng lóe lên vẻ toan tính.
Đột nhiên nàng ta khẽ rên một tiếng, ôm bụng rồi kéo tay áo hắn.
Lại lấy khăn tay che miệng.
“Tướng công, trong tiệm này không biết đang đốt loại hương gì, chẳng lẽ có xạ hương sao?
Ngửi thấy khiến thiếp khó chịu quá, đứa bé trong bụng cũng đang quấy rối đây.”
Chỉ hai câu nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại cố tình tiết lộ vô số thông tin, lập tức kéo tâm trí Tiêu Thịnh Trạch trở lại.
Hắn vội vã cúi người, lo lắng xem xét tình trạng của nàng ta.
Đỡ lấy nàng ta rời khỏi cửa tiệm.
Khi lướt qua ta, hắn khẽ nghiêng đầu, im lặng nhìn ta một cái.
Ta cúi đầu, không bận tâm đến ánh mắt ấy.