Hoắc Tổng Truy Thê - Chương 970 Tôi là Khương Lan Thính, là chồng của Hoắc Kiều 1
Chương 970: Tôi là Khương Lan Thính, là chồng của Hoắc Kiều 1
Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều chứa đầy ấn ý.
Hoắc Kiều chưa chuẩn bị kỹ.
Đối với Khương Lan Thính mà nói thì lần làm tình này cũng tới bất ngờ nên không kịp chuấn bị gì.
Nhưng dù sao anh cũng đang ở độ tuổi sung sức, lúc này anh đã có cảm giác, muốn kiềm chế cũng hơi đau khổ… Anh muốn tôn trọng Hoắc Kiều, nên cho dù anh không buông tay, nhưng cũng không tiến thêm bước nữa.
Nơi thân thế chạm nhau, lao nhanh như muôn nghìn binh mã…
Hoắc Kiều muốn nói chuyện, nhưng nụ hôn của Khương Lan Thính lại lần nữa rơi xuống, anh ngậm môi cô, nhẹ nhàng mút hôn, mặc dù mang theo dục vọng nhưng lại vô cùng dịu dàng…
Họ hôn nhau thật láu.
Thời gian dần trôi qua, Hoắc Kiều nhẹ nhàng ôm cố của anh, cô nghĩ, thay vì hai người đều khó chịu, chi bằng thoải mái làm một chút…
Phụ nữ có bằng lòng hay không, thực ra đàn ông hiểu rõ nhất.
Khương Lan Thính cúi đầu, nhìn cơ thế thơm tho mềm mại trong lòng, anh khẽ hỏi: “Em chắc không?”
Lúc này, anh vốn đang hỏi điều thừa.
Hoắc Kiều khẽ vuốt cố anh, hôn lên đôi môi mỏng của anh, giọng nói vô cùng gợi cảm: “Lát nữa con tỉnh bây giờ.”
“Vậy lát nữa, em nhỏ tiếng một chút.”
Khương Lan Thính rất dịu dàng nói.
Hoắc Kiều không để ý mấy lời này, cô nghĩ anh đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn mạnh được như thế sao?
Nhưng cô đã đánh giá thấp một người đàn ông ăn chay đã lâu, một khi bộc phát sẽ nguy hiểm chết người. Anh không chỉ ăn chay hai năm, mà huống chi hiện tại anh muốn ở bên cô, rất muốn có được cô…
Không lâu sau.
Khóe mắt Hoắc Kiều rơi lệ, bàn tay siết chặt lại, nhẹ nhàng đánh vào vai Khương Lan Thính.
Anh thật xấu xa!
ít nhất thì cũng phải cởi quần áo ra chứ, gấp gáp như vậy, rốt cuộc anh nhịn bao lâu rồi?
Khốn kiếp, không biết nhẹ một chút.
Tuy hơi đau nhưng lại kích thích… Một lúc
lâu sau, Hoắc Kiều ôm cổ anh, kìm lòng không đậu ghé sát bên tai gọi tên anh.
“Khương Lan Thính.”
“Khương Lan Thính…”
Người đàn ông tìm đôi môi đỏ của cô, ngậm lấy rồi hôn nhau say đắm.
Tiểu Khương Sanh tỉnh dậy, mở đôi mắt to trắng đen rõ ràng, nhìn bố và mẹ… Nhóc con nhìn một lúc lâu, thấy không ai để ý đến mình nên khóc nấc lên.
Khiến bố bất ngờ không kịp đề phòng!
Trong thoáng chốc, bầu không khí trở nên kỳ lạ…
Khuôn mặt đẹp của anh ướt đẫm mồ hôi, anh nhìn cô.
Hoắc Kiều quay mặt sang một bên, bắp chán khẽ nhúc nhích, đá anh một cái: “Khương Sanh tỉnh rồi.”
Khương Lan Thính vẫn chưa ngồi dậy.
Thậm chí anh còn liếm hôn cô, giọng nói khàn đặc: “Dỗ thằng bé ngủ xong, chúng ta tiếp tục…”
Hoắc Kiều không muốn, cô đói bụng!
Hơn nữa, làm bố mẹ, sao có thể phóng túng
như vậy?
Cô đẩy anh đứng lên, nói qua loa đối phó: “Sau hẵng tính!”
Khương Lan Thính chịu đựng lâu như vậy, mới được ăn thịt một lần, làm sao nỡ nhả ra chứ, anh nhẹ nhàng lừa gạt: “Em cũng khỏng thoải mái đúng không? Lát nữa vào phòng tắm anh giúp em làm một chút.”
Những lời nói người lớn này, trước đây cô cũng từng nghe nhiều.
Nhưng bây giờ thì không nghe nổi.
Hoắc Kiều hơi nhíu mày, Khương Lan Thính dù muốn cũng phải nhịn, anh hôn cô, sau đó dịu dàng nói: “Anh dạy dỗ con! Em nằm nghỉ một lát, lúc nữa rồi ăn.”
Hoắc Kiều đứng lên theo.
Cô chỉnh lại quần áo, chải vuốt tóc dài rồi khẽ nói: “Anh cũng biết em chưa ăn gì, vậy mà còn bảo em làm.”
Cô cảm thấy, câu nói ba mươi như sói, bốn mươi như hổ rất thích hợp để hình dung anh.
Khương Lan Thính nhét áo sơ mi vào trong quần tây.
Trong nháy mắt, anh lại trở về nét nhã nhặn nhưcũ.
Anh nhìn khuôn mặt Hoắc Kiều vẫn còn ửng hồng, trong lòng dậy sóng.
Không liên quan đến dục vọng nam nữ mà là trìu mến.
Tiểu Khương Sanh lại khóc ré lên, âm thanh rung trời… Người làm bổ như anh cuối cùng cũng thấy đau lòng, ôm cậu bé lên rồi dịu dàng dỗ dành, một tay ôm, một tay pha sữa bột.
Hoắc Kiều bước chân trần xuống giường, vào phòng tắm tắm rửa.
Trong chốc lát, bên trong vang lên tiếng nước chảy ào ào, cho nên cô không nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Là Tiếu Bạch gọi tới.
Khươnq Lan Thính bắt máv…