Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút - Chương 165
Thuận theo lời của mèo hoang nhỏ, anh gật đầu lia lịa: “Anh và anh ta không hợp nhau, lần sau gặp lại phải nhờ vợ bảo vệ anh thật nhiều rồi.”
Hạ An Nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực: “Anh yên tâm đi!”
Có điều, vừa ngẩng đầu kiêu ngạo được một lúc, cô lại cảm thấy phần cổ vô cùng nặng nề.
Hạ An Nhiên vội vàng dùng tay bụm lại che: “Hay là cởi ra đi, đeo nó vào em cảm thấy toàn thân cực kì khó chịu.”
Cô cảm thấy bản thân như một chiếc Nhân dân tệ di động, đeo nặng cổ đã đành, còn phải lo sẽ bị người ta giật mất bất cứ lúc nào!
Ánh mắt Lăng Mặc thoáng đượm buồn: “Phu nhân, đây là quà anh tặng em mà, đeo một ngày cũng không được sao?”
Hạ An Nhiên chỉ đành gắng gượng gật đầu: Thôi được, cái
cổ này của em vẫn có thể kiên trì được thêm một lúc nữa.”
Trong khi Hạ An Nhiên và Lăng Mặc đang nói chuyện, rất nhanh đã bước ra ngoài sàn đấu giá trong nhà rồi.
Lúc đến cửa, Hạ An Nhiên nhìn thấy một người phụ nữ đứng cách đó không xa.
Hình như đối phương đang đợi ai đó.
Sau khi liếc nhìn người phụ nữ đó, Hạ An Nhiên đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền nói nhỏ với Lăng Mặc: “Người phụ nữ này trước đây lúc em ở bệnh viện…”
Hạ An Nhiên còn chưa nói xong, người phụ nữ đó nhìn thấy họ liền mỉm cười rảo bước về phía họ.
Hạ An Nhiên, người đang đeo một sợi dây chuyền xa xỉ, nhìn thấy dáng vẻ đối phương đi tới liền vô thức trốn ra phía sau Lăng Mặc.
Không biết vì sao mà bây giờ nhìn thấy ai muốn đến gần, cô đều cảm thấy có ý đồ bất lương!!!
Thế nhưng…
Người phụ nữ đó vân năm tay Hạ
An Nhiên: “Chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Hạ An Nhiên nặn ra một nụ cười: “Trùng hợp thật đấy, Lạc phu nhân.”
Trước đây lúc ờ phòng bệnh của Lạc lão gia, cô đã gặp người phụ nữ này.
Theo tình hình lúc đó, có thể xuất hiện ở bên cạnh Lạc lão gia, nhìn diện mạo còn hơi giống Lạc Ngạn nên Hạ An Nhiên đoán có lẽ là Lạc phu nhân.
Lạc phu nhân càng tươi cười
rạng rỡ: “Lần trước vẫn chưa tạ ơn cô cho tốt, hôm nay cuối cùng cũng gặp được cô rồi, tôi mời cô đến nhà tôi một chuyến, lão gia nhớ cô lắm đó!”
Hạ An Nhiên nghe thấy Lạc phu nhân nhắc đến lão gia: “Tình hình của ông ấy vẫn ổn chứ?”
“Vì có cô kịp thời cứu giúp nên tình hình sức khỏe của ông ấy hiện tại vô cùng tốt, hôm kia đã về nhà rồi!” Nói đoạn, sắc mặt của Lạc phu nhân có chút biến đổi: “Haiz, về chuyện phiền lòng mà cô đã gặp phải trước đây, lão gia cũng nhìn thấy rồi, lúc đó ông
ấy cực kì tức giận, còn sai tôi giúp cô che đậy hết những tin tức hỗn loạn đó nữa.”
Hạ An Nhiên nhớ lại lần trước khi cô lại bị hắc, có người đã đứng đằng sau chặn hết những tin tức đó.
Lúc đó cô còn bực mình, rõ ràng trước đó đã nhắc nhở Lăng Mặc là chặn tin tức không phải cách hay rồi mà không hiểu sao anh vẫn làm như vậy.
Giờ mới biết thì ra là Lạc phu nhân làm.
Hạ An Nhiên cảm ơn một câu: “Cảm ơn bà nhé.”
Lạc phu nhân khoát khoát tay: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi, không đáng để nhắc đến.”
Ánh mắt bà lướt qua nhìn Lăng Mặc một cách kì quái.
“Có một số người, rõ ràng có một cô gái tốt như vậy ở bên cạnh, nhưng lại không biết quý trọng, luôn để cho cô gái nhỏ người ta bị ức hiếp ở bên ngoài! Hừ, cho rằng ra mặt cứu nguy vào phút cuối thì sẽ là một anh hùng?”
Sau đó, Lạc phu nhân lại kéo Hạ An Nhiên vào bên cạnh mình.
“Nếu cô ờ nhà tôi thì những chuyện lôi thôi lằng nhằng đó đã không xảy ra rồi, tôi sẽ giúp cô giải quyết sạch sẽ, không giống như một vài người, lúc nào cũng lề mà lề mề, làm việc không năng suất một chút nào cả, đúng là vô dụng!”