Long Vương trở lại - Chương 367
“Là tôi đây muốn gặp cậu.”
Thái Khôn nghe vậy bèn ngẩng đầu và quay lại nhìn.
Trên chiếc ghế làm việc cạnh kính cửa số là một người đàn ông.
Thấy anh, Thái Khôn trợn tròn hai mát.
Bạch Tố nói: “Đi thôi, qua đó đi.”
Cả chị Hồng và Thái Khôn đều chết lặng.
Hai người bước tới trước mặt Giang Thần.
Bạch Tố giới thiệu: “Đây là ông chủ thật sự của Thời Đại Khoa, chủ tịch Giang.’
“H-á…”
Thái Khôn há hốc mồm trong sợ hãi.
Giang Thân nhìn anh ta bằng vẻ mặt nghiền ngẫm.
“Thái Khôn đúng chứ? chào, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.”
Đầu óc chị Hồng quay mòng mòng cá lẽn.
Chỉ vài giây sau, cô ta đã quỳ phịch xuống đất.
Cái quỳ gối này đã khiến Hướng Hoa phải sững sờ.
Chỉ có Bạch Tố lả biết châc rầng Thái Khôn có mât như mù nên mới chọc phải Giang Thần.
“Thái Khôn, thủ đoạn cũng hay ho phết ha. Mượn Thời Đại Khoa đế lăng xê, lại còn trưng ra bộ mặt đức độ trước truyền thông. Háo kế sách!” Giang Thần cười khấy.
‘Tô-i..
Thái Khôn mở miệng, nhưng không nói được gì thêm.
Giang Thần thở ơ nói: ‘Hướng Hoa, chấm dứt hợp đồng với Thái Khôn ngay và luôn. Ban tin phong sát Thái Khôn trên khắp mọi mặt, công ty nào dám ký hợp đồng với cậu ta chính là chống đối Thời Đại Khoa. Còn nữa, sau này ký hợp đồng nhớ mở mắt to ra một chút, đừng chi chăm chăm vào lượng người theo dõi. Lo mà đào tạo thêm người mới, cho ngôi sao mới cơ hội.”
“Vâng thưa chủ tịch.” Hướng Hoa lập tức gật đầu, không dám phản đối nửa lời.
Còn Thái Khôn thì giờ mởi kịp phản ứng, cơ thế bất giác lùi về sau.
Nếu không có chị Hồng đứng lên đỡ kịp thời, anh ta đã ngã xuống đất.
Phong sát?
Thái Khôn chết lặng.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Tạo sao một người với ngoại hình xấu xí, quân áo cực kỳ bình thường lại có thế là ông trùm giấu mặt của Thời Đại Khoa được cơ chứ?
Anh ta không tin đó là sự thật.
“Giám đốc Bạch, giám đốc Hướng, mọi người đùa tôi có phải không?”
“Cút.”
Hướng Hoa chỉ thắng ra cửa và quát.
Đẽ’ có thê’ đi đến vị trí này, anh ta hắn phái là người thông minh.
Anh ta biết, chắc chắn Thái Khôn đã đác tội với trùm cuối nên giờ mới bị phong sát.
“Thái Khôn, cậu đã bị sa thải. Từ nay về sau sẽ không có bất kỳ công ty giải trí trong nước nào dám thuê cậu nữa. Cậu sẽ không nhận được bất kỳ vai diễn nào, các chương trình giải trí lớn nhỏ cũng sẽ không bao giờ mời mặt cậu nữa. Ngay bây giờ, cút!”
“Giám… Giám đốc Hưởng…” Thái Khôn nhìn Hướng Hoa và nói:
“Chúng ta chỉ mới ký hợp đồng lúc nãy thôi mà…”
Giang Thần không thèm để ý, anh đứng dậy rời đi.
Anh vốn còn định trở vào xin chữ ký Thái Khôn, rồi mang v’ê tạo bất ngờ cho Đường Sở Sớ.
Khi nhìn thấy Thái Khôn xả rác qua màn hình giám sát, anh đã rất khó chịu.
Nhưng vì bản thân anh cũng thuộc dạng người khá lười, anh cũng chẳng có quyền ép buộc bất kỳ ai nên chì đành mất nhẩm mắt mờ cho qua.
Tuy nhiên, đến khi ra ngoài.
Thái Khôn lại lợi dụng anh đế đánh bóng tẻn tuối.