Quay Về Bên Anh Em Nhé - Chương 235
“Đến ngân hàng để làm gì?”
“Gửi tiết kiệm.”
Anh nhăn mày “Tiền ở đâu ra? Lê Anh Huy cho em sao? Hay là mấy người trong bệnh viện không đối tốt với em?”
“Không liên quan đến anh”
“Đi về trước.” Nguyễn Hoàng Phúc phẫn nộ: “Không cần biết là ai, nếu như muốn làm em chú ý đến, anh nhất định cho người đó biết tay.”
Trần Hà Thu tay quơ quơ tấm thẻ “Của ông nội anh đó, chẳng lẽ muốn đánh nhau với ông ấy?”
Anh không nói gì nhìn cô, tiếp tục lái xe, dừng trước cửa một ngân hàng. Trần Hà Thu kiểm tra một lượt, bên trong có khoảng khoảng 7 tỉ đồng, nhưng số tiền này lại không hề ấm áp tí nào. Cô liền nhận điện thoại cầu cứu của Trần Minh Tuấn:
“Chị, em đang ở số 55 đường Nam Bình, chị hãy nhanh mang ít tiền đến.”
“Em lại cần tiền để làm gì?”
“Chị mau đến đi…nếu không đến em sẽ mất mạng, đừng đi với người khác, chỉ một mình chị đến thôi, ngàn vạn lần đừng đem theo người khác đến, không thì họ sẽ giết em mất, á!” Trần Minh Tuấn vừa mới kêu thảm một tiếng thì điện thoại cũng ngắt máy, cô chỉ nghe loáng thoáng tiếng la hét đáng sợ.
Nguyễn Hoàng Phúc ngồi trong xe đợi, thấy cô với khuôn mặt hốt hoảng chạy ra liền hỏi: “Sao vậy? sao sắc mặt kém vậy?”
“Không có gì, chỉ hơi mệt tí.” Trần Hà Thu nói: “Anh về trước đi, ở đây cách chung cư không xa, tôi đi bộ là có thể tới rồi.”
Nguyễn Hoàng Phúc kiên quyết “Anh tiễn em.”
“Không cần đâu.” Trong lòng cô chỉ còn lời cầu cứu của Trần Minh Tuấn, không giống điệu bộ giả vờ nữa,:“Hoàng Thúy Vân hẹn tôi ăn trung thu, cô ấy ở gần đây, chỗ nữ nhân đưa anh theo không tiện, anh về trước đi”.
Nghe đến tên Hoàng Thúy Vân thì anh cũng yên tâm. Chuyện do Trần Linh Nhi gây ra, cô phải về kể khổ với cô bạn cùng phòng là chuyện thường tình, lại thêm hai ngày không tới công ty còn phải giải quyết rất nhiều chuyện. Anh rất muốn đưa cô về chung cư rồi giải quyết công việc, đành gật đầu đồng ý.
Sau khi chiếc maybach xám bạc rời khỏi, cô liền bắt một chiếc taxi chạy về đường Nam Bình, trên đường đi điện thoại đổ chuông, cô bắt máy “Minh Tuấn, em sao rồi?”
Nhưng giọng nói bên kia không phải là của cậu nữa mà là một giọng nói thô lỗ gã đàn ông: “Cô là chị của Trần Minh Tuấn? Cậu ta gây chuyện đắc tội với nữ nhân của ông chủ tôi, cô nói xem phải đền bù như thế nào?”
Cô sững người: “Em tôi sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện đó, có phải có nhầm lẫn rồi không?”
“Con bà nó, tao khinh.” Gã ta chửi một trận: “Cho cô hai lựa chọn, tôi trực tiếp cho em cô thành thái giám sau đó chặt tay chân nó gửi cho cô, không thì đưa tiền ra thì nhẹ nhàng giải quyết xong xuôi”.
Trần Hà Thu hít một hơi “Ông cần bao nhiêu tiền?”
“15 tỉ, một đồng cũng không thể thiếu.” Gã ta cười to: “Tôi cho cô nửa giờ, nếu như không thấy cô thì sẽ thấy bộ dạng tàn phế của nó.” Sau đó điện thoại lần nữa bị ngắt, cô gọi lại nhiều lần nhưng không có người nghe máy. Trong lòng cô hiểu rõ, một đứa nhát gan như Trần Minh Tuấn, căn bản không thể động đến nữ nhân của lão đại, e rằng có sự sắp đặt của kẻ khác. Những kẻ đó thấy tiền là sáng mắt, muốn thiếu một đồng cũng không được, Trần gia quả thực rất đáng căm phẫn, một đứa con trai toàn năng lại cho biến thành thái giám, nếu như ba cô biết được tin này không biết có ngất xỉu không.