NhayHo.Com
  • Trang chủ
  • Truyện
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện
  • Ngôn Tình
  • Hào Môn Chiến Thần
  • Hành Động
  • Báo Thù
  • MORE
    • Bài ưu tiên
    • Cạnh Kỹ
    • Đam Mỹ
    • Gia Đấu
    • Hiện Đại
    • Huyền Huyễn
    • Nữ Cường
    • Sắc
    • Sủng
    • Tổng Tài
    • Truyện 16+
    • Cổ Đại
    • Đô Thị
    • Hài Hước
    • Huyền Ảo
    • Linh Dị
    • Ngược
    • Phiêu Lưu
    • Sảng Văn
    • Tình Yêu
    • Trọng Sinh
    • Xuyên Không
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi - Chương 241

  1. Home
  2. Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
  3. Chương 241
Prev
Next

” Ồ, anh tưởng dì muốn đi điều tra ~ “Hàn Lận Quân uể oải nói.
“Không có đâu Lâm Tu mím môi không nhịn được cười, “Ba mẹ anh đâu?”
“Hiện đang định cư ờ Canada. Nếu em muốn gặp họ, anh có thể đưa anh đến đó, hoặc đợi họ đến vào dịp Tết Trung thu …”
“Em chưa muốn gặp họ, em chỉ hỏi…giúp mẹ hỏi thôi! “Lâm Tu tức giận nói
Hàn Lận Quân khẽ cười, “Ồ, anh còn tưởng rằng anh không thể chờ được muốn gặp chứ.”
Chương 140
Lâm Tu càng thêm xấu hồ, “Anh đừng ngắt lời! Em còn đang nghĩ xem mẹ muốn hỏi gì …”
Hàn Lận Quân nhẹ nhàng nói: “Được rồi, từ từ nghĩ xem, đừng lo lắng.”
“Bây giờ anh có bận không? Nếu em nói với anh những điều nhỏ nhặt này, có làm phiền công việc của anh không?”
“Không, em cứ tiếp tục.” Hàn Lận Quân ra hiệu cho Trợ lý Nhậm đang đợi ở bên để lấy một vài tài
liệu trong tay cậu ấy, mang nó đến và ký tên.
Trự lý Nhậm không nói nên lời, rõ ràng những tài liệu này rất quan trọng, trên đó còn có một số điều khoản, nhưng Hàn tổng chỉ lướt qua, nếu không phải năng lực cấp trên của anh, cậu thật sự cho rằng Hàn tổng làm chiếu lệ.
Lâm Tu yên tâm, tiếp tục hỏi: “Mẹ còn hỏi, anh sống ở đâu, nhà như thế nào…Anh đừng cười, mẹ thật muốn hỏi!”
Hàn Lâm Quân ký tên ngừng viết, nụ cười trên môi anh cũng không
chịu được nữa, Trợ lý Nhậm nhìn thấy thì sững sờ, Hàn tổng cười thế này từ khi nào vậy?
Là một người đàn ông luôn đứng đầu trong cạnh tranh kinh doanh, và một người đàn ông không thay đổi sắc mặt trước những lợi ích và môi trường hấp dẫn, Hàn Lận Quân luôn có thể kiểm soát những gì mình muốn, chỉ ở phía trước khách hàng vui vẻ, hoặc trước mặt cấp dưới có thành tích xuất sắc và xứng đáng được trao giải, sẽ tỏ ra hiền lành và nhẫn nại, nhưng bây giờ, cô Lâm vì ít lời mà có thể làm anh cười vô duyên như vậy, thật sự khiến cậu
phải kính nể.
Có thể thấy cô Lâm thực sự rất khác.
Hàn tổng chắc cũng thích cô lắm nhỉ?
Hàn Lận Quân nói: “Lâm Tu, em quay về nói cho dì là hỏi chuyện này chỉ hỏi khi bàn chuyện kết hôn, trừ phi bây giờ dì bằng lòng gả con gái cho anh, nếu không … hỏi không phải còn quá sớm sao?”
Lâm Tu ngay lập tức đỏ mặt, tuy rằng khoong nhìn thấy biểu cảm
của Hàn Lận Quân, nhưng cũng có thể nghe thấy sự trên chọc trong giọng nói của anh, lắp bắp nói:” Em…Em sẽ nói với bà, anh không đề cập tới thì em cũng sẽ nói.
Hàn Lận Quân lại nói: “Tuy nhiên, nếu em muốn biết, tôi có thể nói trực tiếp với em, tôi sống trong tiểu khu Vân Cảnh Thịnh Thế, một căn hộ kiều căn hộ rộng 260 mét vuông, buổi tối về nhà anh sẽ gửi định vị cho em, em chọn một thời gian tới nhìn xem, cũng có thể tìm hiểu thêm về anh.”
Lâm Tu:”…”
Hàn Lận Quân:” Lâm Tu? ”
Lâm Tu nói:” Em không muốn xem đi! Không cần gửi tới đây.”
Hàn Lận Quân cười tủm tỉm,”Được rồi, anh sẽ nhớ, buổi tối trở về sớm sẽ gửi.”
Lâm Tu nói,” Anh—”
Hàn Lận Quân hỏi,” Em nghĩ thử em. Bác gái còn hỏi gì nữa không?”
Lâm Tu:” Không còn!”
” Có chắc không? Đừng chờ lúc
em trở về dì thì trả lời không được, không phải là muốn tới hỏi anh tiếp chứ? ”Anh tâm tình thuận lợi xoay chuyển cây bút, không chút nào bận tâm đến mấy trăm triệu giao dịch trước mặt, trong đầu có tư liệu.
Trợ lý Nhậm chỉ có thể chờ đợi bên cạnh anh với đầu hơi cúi xuống.
Cái loại kinh nghiệm nhìn ông chủ của mình mê mẩn ném thức ăn cho chó thật là …
Lâm Tu nói: “Thật không có!”
Hàn Lận Quân tốt bụng: “Được rồi, lúc nào nghĩ ra thì đến hỏi anh. .”
” Vâng, “Lâm Tu trả lời, dừng lại một chút và nói,” Cái đó … Em không nói với mẹ em về thân phận chủ tịch của anh, em sợ sẽ làm bà ấy sợ, anh … Nếu anh đến nhà em lần sau, tạm thời đừng nói ra. ”
“ Được.”
Hai người chìm vào khoảng lặng ngắn ngủi, và Hàn Lận Quân chỉ nhân cơ hội ký tên vào những tài liêu còn lai.
Giọng nói trong trẻo truyền đến qua micro, Lâm Tu có lẽ biết anh còn bận nên nhẹ giọng nói: “Anh đang bận, em cúp máy đây.”
“Cùng bạn đi ăn cơm nhớ lái xe cần thận,” anh thản nhiên dặn dò, “không được uống rượu…” nghĩ tới điều gì đó, anh nói thêm, “Nếu thực sự muốn uống, em có thể uống một chút, sau khi uống xong gọi cho anh, anh sẽ để Trợ lý Nhậm tới đón.”
Lâm Tu:” Không uống! Tạm biệt Hàn tổng!”
Chương 143: Yêu đến mức đánh mất chính mình
Phó Đình Viẻn vốn cho rằng làn này anh và Du Ân cùng đối diện với âm mưu hãm hại của Thấm Dao và Thôi Thiên Tường thì quan hệ giữa họ cũng sẽ khâng khít hon nhiều.
Nhưng ai nghĩ tới một cuốc điện thoại và một con mèo của Chung Văn Thành lại làm Du Ân cười nhiều thế này, thậm chí hoàn toàn quên cá sự tồn tại cúa anh.
Phó Đình Viẻn không hiếu gì hết, chó mèo gì đó có gì hay.
Trước giờ anh vẫn luôn xa lánh chúng, không thấy đáng yêu ờ đâu, vậy nên lúc Du Ân đ’ẽ nghị muốn nuôi một con thú cưng, anh đã tỏ vẻ không vui, chán ghét gạt phát đi ngay.
Nhưng giờ đây nhìn thấy sự dịu dàng ánh lên trong mát Du Án, lòng anh bòng nhộn nhạo.
Thậm chí anh bât đầu nghĩ, nếu một con thú cung đả có thế đổi được nụ cười thê này của cô, vậy thl anh cũng chịu liều minh.
Du Ân nói chuyện với Chung Văn Thành xong thi tắt điện thoại, lúc này mới nhớ ra Phó Đinh Viển đang ngòi đối diện minh.
Thây sẳc mặt anh không được tốt lắm, Du Ân tưỏng anh ghét cô tán gầu qua điện thoại quá lâu trước mặt anh, vội vàng xin lổi: “Ngại quá.’
Cô nói chuyện với bạn trai, chông trước là anh có khó chịu đi nữa cũng không có lập trường chỉ trích cô.
Vậy nên, Phó Đình Viền cũng chí cỏ thế giả vờ binh tĩnh mà hỏi: ‘Sao không nói với anh ta chuyện của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường?”
Du Ân thật thà đáp: ‘Anh ấy đã đủ bận tối mẳt tối mũi rồi, tôi không muôn anh ấy lo lắng hon nữa.”
Phó Đình Viễn nghe xong không muốn nói thêm gì nữa, cô chu đáo với bạn trai quá nhi!
Hai người án xong thì thanh toán rời đi, trên xe về khách sạn, Phó Đình Viễn đột nhiên hỏi Du Ân: “Thích thú cưng lâm sao?”
Du Ân nhớ lại mình từng bị Phó Đình Viẻn dứt khoát từ chối, trên mặt cô nhất thời xuất hiện vé phòng bị, cô rất sợ nếu cô nói thích thì anh lại châm biếm nặng nhẹ với cô.
Phó Đình Viẻn thấy cô nhìn anh một cách phòng bị mà một lúc lâu không nói gì thì tức đến bật cười.
Không phải chỉ hỏi cô có thích thú cưng không thôi à?
Anh ãn thịt cô không bầng?
Anh bực dọc nói tiếp: “Hỏi em đó?”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 241"

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Nhảy Hố - NhayHo.Com Website đọc truyện online hay, cập nhập chương nhanh nhất. Đọc truyện ngôn tình hay, truyện Đam Mỹ, truyện Tiên Hiệp, Sủng ... Truyện online, truyện full, truyện mới, truyện chữ, tiểu thuyết
  • Trang chủ
  • Truyện

@ nhayho.com

Sign in

Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to NhayHo.Com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to NhayHo.Com