Sống Lại Thành Trắc Phi - Chương 7
Ta giãy giụa đứng lên, nhìn về phía Chu vương: “Thẩm Nguyệt Thư nói đúng, người Dụ vương yêu chính là ta, chi bằng ngàidùng ta mà uy h.i.ế.p Dụ vương.”
“Nhưng ta có một việc muốn làm, hi vọng Chu vương thành toàn.”
Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo: “Ngươi có tư cách gì mà cùng bọn ta bàn điều kiện?”
Ta lẳng lặng nhìn Chu vương, thản nhiên nói:”Là quân cờ giữa ngàivà Dụvương, chưa phát huy tác dụng, chắc hẳn Chu vương không muốn nhìn tachết đi đúng không?”
Chu vương thần sắc chậm lại: “Ngươi muốn làm gì?”
Ta nhìn về phía Thẩm Nguyệt Thư, gằn từng chữ một: “Ta muốn tự tay g.i.ế.c Thẩm Nguyệt Thư.”
Chu vương cười khẩy nói: “Thú vị.”
Thị vệ bên người lui lại làm thành một vòng, chừa lại cho ta cùng Thẩm Nguyệt Thư vừa đủ không gian.
Ta cầm thanh chuỷ thủ Chu vương đưa qua, mặt không thay đổi đi về hướng Thẩm Nguyệt Thư.
Thẩm Nguyệt Thư sắc mặt tái nhợt, lớn tiếng chửi mắng: “Thẩm Trí Vãn, ngươi dám! Tiện nhân nhà ngươi, nhất định c.h.ế.t không yên thân.”
“Ngươi dám g.i.ế.c ta, ta mang thai cốt nhục của Dụ vương, Dụ vương sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Ngươi không phải nói đứa bébên trong bụng của ngươi không phải của Dụ vương sao?”
Ta cười lạnh nhìn nàng, Thẩm Nguyệt Thư yên lặng.
“Không liên quan, có phải là con của Dụ vương hay không cũng không quan trọng, thứ ta muốn chính là Thẩm Nguyệt Thư ngươi phải thống khổ.”
Ta từng bước tiến lên, Thẩm Nguyệt Thư mồ hôi nước mắt đầy một mặt, rốt cục sụp đổ khóc lớn lên:
“Đừng mà, Vãn Vãn, đừng như vậy, chúng ta là tỷ muội ruột mà, chúng ta nên chăm sóc lẫn nhau.”
“Van xin ngươi, bỏ qua cho ta đi.”
Ta tiến lên, dùng chủy thủ áp sát tại trên bụng Thẩm Nguyệt Thư, tiến đến bên tai Thẩm Nguyệt Thư, giễu cợt nói: “Tỷ tỷ? Ngươi biết ta tại sao lại muốn ngươi c.h.ế.t không?”
Thẩm Nguyệt Thư bối rối nhận lỗi lầm: “Đều là lỗi của ta, ta không nênbắt nạtngươi…”
Ta lắc đầu: “Không, những điều này không phải lý do ta muốn g.i.ế.c ngươi.”
“Tỷ tỷ không biết sao? Ta là sống lại một đời,kiếp trước, ta là bị tỷ tỷ hạ lệnh đánh chết.”
Chủy thủ trên tay chạy dọc theo chiếc bụng tròn vo của Thẩm Nguyệt Thư, dọa cho Thẩm Nguyệt Thư run rẩy không ngừng.
“Khi đó, ta cũng giống như bây giờ, hướng về phía tỷ tỷ cầu xin tha thứ, nhưng tỷ tỷ thật là lòng dạ độc ác , đứa bétrong bụng ta cũng là lớn như của tỷ tỷ.”
“Đáng thương thay concủa ta đến cơ hội sinh ra đời cũngkhông có, nhưng ta lại khác, ta so với tỷ tỷ càng là lương thiện hơn, tỷ tỷ có chết, cũng phải để cho đứa con trong bụng được ra ngoài nhìn ngắm nhân gian.”
Âm thanh chuỷ thủ rạch cắt da thịt hoà với tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Nguyệt Thư, trong đầu ta đều là dáng vẻ đời trước bị đánh đến m.á.u thịt be bét của mình.
Khi ta bình tĩnhlại, Thẩm Nguyệt Thư đã chết, thân thể nàng nằm trong một đốngmáuthịtđỏ tươi.
Tanhìn chằm chằm vào nàng, một mạng đổi một mạng, tađã trả thù cho chính mình, cho đứa con trong bụngmình.
Ta cúi đầu nhìn một chút, trên thân đều là vết máu, mái tóc rối tung bên trên dính đầy m.á.u tươi, lúc này xung quanh ngoại trừ tiếng gió gào thét, còn lại đều yên tĩnh cực kỳ, đến mức có thể nghe thấy tiếng m.á.u tươi nhỏ xuống.
Chu vương mặt lộ vẻ hoảng sợ nhìn ta, ta nhìn hắn cười nhạt một tiếng: “Hiện tại có thể đi gặp Dụ vương rồi.”
Hắn liên tục gật đầu không ngừng, do dự một chút, phân phó người đem ta đưa lên xe ngựa.
—————————-
Chu vương truyền tin, Dụ vương vẫn đang loay hoay sứt đầu mẻ trán nghe thế mới biết Vương phi cùng Trắc Phi của mình đều đã bị trói đi.
Thời điểm hắn không chút sức lực chạy đến, ta bị Chu vương cưỡng ép giữ trong ngực, lưỡi đao sắc bén kề sát vào cổ họng của ta.
Dụ vương bị dọa đến sắp nứt cả tim gan, liên tục kêu lên: “Không được làm tổn thương Vãn Vãn, ngươi muốn gì ta cũng đều sẽ đáp ứng ngươi.”
Chu Vươngthở phào nhẹ nhõm, nhìn ta bằng ánh mắt quái dị: “Ngươi thật đúng là người trong lòng Dụ vương?”
“Nghĩ không ra khẩu vị của Dụ vương lại nặng như thế.”
Ta không để ý tới hắn, chỉ nhìn Dụ vương, vẻ lo lắng trong mắt của hắn không giống như đang làm bộ làm tịch, kiếp này xem ra, hắn đối với ta là thật sự có tình cảm.
“Vương gia, tỷ tỷ c.h.ế.t rồi.”
Ta chủ động nói, sắc mặt Dụ vương cứng đờ, sau đó lại nói: “Vãn Vãn, nàng không sao là tốt rồi.”
“Đại ca, ngươi muốn phải như thế nào thì mới chịu thả Vãn Vãn?”
Hắn hỏi, không đợi Chu vương trả lời, ta liền nói: “Vương gia, tỷ tỷ là bị ta tự tay giết, kể cả đứa bé trong bụng của nàng cũng vậy.”
Dụ Vương thất kinh, sau đó liền quay bộ mặt tức giận nhìn về phía Chu vương: “Đại ca, Vãn Vãn thân là một nữ tử yếu ớt, ngươi đã làm gì để bức bách nàng?”
Hắn cho rằng ta g.i.ế.c Thẩm Nguyệt Thư là do bị Chu vương bứcép.
Chu vương nhịn không được liếc mắt: “Ngươi không biết bộ mặt thật nữ nhâncủa ngươi sao? Nàng ta đúng là một kẻ điên.”
“Vãn Vãn chỉ là bị hù dọathôi.”