Thần thám đến từ tương lai - Chương 57
Hai người Hàn Bân và Lý Huy mang theo mì ăn liền và dăm bông đi tới phòng quan sát.
Triệu Minh như nhìn thấy người thân, nói: “Các cậu xem, tôi sắp hoa hết cả mắt rồi đây này.”
“Nghỉ ngơi rồi ăn chút gì đi.” Hàn Bân nói.
Triệu Minh bóc hộp mì ăn liền, rót thêm ít nước nóng, nói: “Cái tên Tôn Kỳ Phong này cứ như bốc hơi luôn ý, tôi vẫn giám sát từ khi vụ án xảy ra cho đến bây giờ, nhưng vẫn không có manh mối gì, các cậu nói xem hắn có thể chạy đi đâu cơ chứ?”
Hàn Bân bận rộn một ngày, cũng chưa được ăn cơm cho nên cũng tự úp cho mình một hộp mì: “Lần cuối cùng mà xe của Tôn Kỳ Phong xuất hiện là ở đường nhỏ ngay gần nhà của nạn nhân, nhưng đi hết đường nhỏ đó xe cũng không thể rời khỏi thành phố Cầm Đảo.”
“Nói cách khác, có thể nghi phạm đã dấu nó đi.” Lý Huy nói.
“Cũng không loại trừ việc nghi phạm đã đổi phương tiện giao thông.” Hàn Bân nói.
“Nếu như Tôn Kỳ Phong bỏ xe rời đi thì việc lục soát lại càng thêm khó khăn.” Triệu Minh nói.
“Tôi cảm thấy, vẫn nên lấy xe tìm người, nếu như Tôn Kỳ Phong không đổi, tự nhiên sẽ tìm được Tôn Kỳ Phong; nếu thực sự đối phương tiện, chúng ta cũng không kịp đổi phương án truy bắt.” Hàn Bân nói.
“Nếu không thì báo cáo cho Đội trưởng Trịnh một chút, đi tìm xe van ở quanh đường nhỏ, không chừng có thế tìm được manh mối.” Triệu Minh nói.
Hàn Bân nhìn thoáng qua đồng hồ, nói: “Đã hơn tám giờ, trời tối hẳn, chúng ta lạ nước lạ cái, khó mà lục soát được, tuỳ tiện đỗ xe ở nơi nào đó cũng khó mà phát hiện được.”
“Cũng đúng, vậy thì chờ sáng mai rồi báo cáo.” Triệu Minh nói.
“Nếu các cậu là Tôn Kỳ Phong, các cậu sẽ chạy đi đâu?” Lý Huy nói.
Hàn Bân suy tư một lát, lắc đầu: “Dựa vào những manh mối trước mắt, rất khó phỏng đoán.”
Ba người ăn mì tôm xong, lại bắt đầu vùi đầu vào công việc…
Một giờ, hai giờ, ba giờ…
Phải nhìn chằm chằm vào máy giám sát, Hàn Bân có chút mệt, ngáp liền mấy cái.
Hắn thực sự không nhịn được nữa nên ghé vào bàn chợp mắt một lúc.
Không biết qua bao lâu, có một tiếng la đánh thức Hàn Bân.
“Các cậu nhìn xem chiếc xe này có phải của Tôn Kỳ Phong hay không?” Lý
Huy hô.
Hàn Bân ngồi dậy, ngáp một cái, liếc qua đồng hồ treo tường, đã là hai giờ sáng rồi.
“Có phát hiện gì sao?” Hàn Bân nói.
Lý Huy chỉ vào màn hình “Chiếc xe này có giống với chiếc của nghi phạm hay không?”
Hàn Bân liếc nhìn, kiểu dáng và màu sắc của ô tô giống nhau, nhưng trên kính không dán quảng cáo, biển số xe cũng không thấy rõ.
“Tìm băng giám sát của đoạn đường tiếp theo, tốt nhất là xem rõ chút để xác định biển số xe.” Hàn Bân nói.
Lý Huy chuyển tới máy quay của đoạn đường kế tiếp, ba người nhìn chằm chằm màn hình, không bao lâu sau, chiếc xe kia lại xuất hiện lần nữa, lần này đã có thể nhìn rõ biển số xe, Lỗ B.
N6572.
“Chính là nó!” Triệu Minh vỗ bàn một cái, hưng phấn nói.
“Thằng nhóc này, vậy mà lại xé quảng cáo trên xe đi, chẳng trách lại khó tìm đến vậy.” Lý Huy thầm nói.
“Đây là băng giám sát lúc nào?” Hàn Bân hỏi.
“Khi trời tờ mờ sáng.”
“Đã qua một tiếng so với bây giờ rồi.” Hàn Bân nói.
“Xe van đi từ phía đông đến phía tây, tại giao điểm giữa đường Khải Minh và đường Khai Bình, cách chúng ta khoảng 4-50 phút đi đường.”
“Bây giờ không bị kẹt xe, tôi nghĩ có thể đến trong vòng nửa tiếng.” Hàn Bân nói.
“Nhưng nghi phạm cũng đang chạy, sẽ không chờ chúng ta.” Lý Huy nói.
“Báo cáo cho Đội trưởng Trịnh đi.”