Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang - Tiểu Đích Hiểu - Chương 600
Sắc mặt của cô bạn nhỏ Phó Thanh Sương lập tức biến đổi, từ vẻ mặt tức giận biến thành vẻ mặt ôn hòa, khuôn mặt nhỏ của cô bé lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn, nũng nịu nói: “Anh trai ơi, em sai rồi, anh thương em nhất, chắc chắn anh không nỡ để mẹ đánh em đâu, đúng không? Đúng không nào?”
“Không, anh nỡ.” Phó Thanh Ngọc sẽ không bị viên đạn bọc đường em gái này mê hoặc đâu.
Cô em gái này chính là thích ăn đòn, thuộc kiểu ba ngày không ăn đòn thì đòi lên nóc nhà lật ngói, chưa có ngày nào là yên tĩnh.
Mẹ nói, tính tình khỉ con của em gái giống Lữ trưởng Phó.
“Anh trai ơi, anh không thương em nữa à, hu hu hu, thế mà hôm trước em còn cho anh ăn kẹo mà em thích nhất, anh ăn kẹo của em mà anh còn mách lẻo em, anh có xứng với em không?”
“A, em chắc chắn là em thích nhất chứ không phải là em ghét kẹo vị táo nhất sao?”
Phó Thanh Sương: “…?”
Ông anh trai này, cô bé không cần nữa, ai muốn lấy thì lấy đi!
Một lúc lâu sau Phó Thanh Ngọc cũng không nghe thấy động tĩnh gì nữa, ngước mắt liếc qua thì thấy cô bạn nhỏ Phó Thanh Sương đang bĩu môi ngồi bên cạnh không lên tiếng, cậu bé bất đắc dĩ thở dài một hơi, buông quyển sách trong tay ra, sau đó nghiêm túc nói: “Thanh Sương, em lấy bài tập hè về tự mình làm thì anh sẽ không nói chuyện vừa rồi với mẹ nữa.”
“Vâng, anh nói rồi đấy nhé, bây giờ em đi lấy bài tập hè về luôn.”
Phó Thanh Sương vừa dứt lời thì đã chạy ào đi ra ngoài.
Nhìn em gái chạy xa, Phó Thanh Ngọc lắc lắc đầu, trong lòng âm thầm tính toán, chắc là mấy ngày nữa mẹ sẽ đón hai anh em nó vào quân khu rồi chứ?
Trong nhà, khóe miệng Chu Lan Anh nhếch lên mỉm cười.
Động tĩnh vừa rồi trong nhà Chu Lan Anh đều nghe được hết, hai đứa cháu trai và cháu gái này đều rất đáo để. Lấy trí thông minh của thằng út và Kiều Kiều, sinh ra hai đứa nhóc nghịch ngợm tinh quái như thế cũng có thể hiểu được.
Hai bạn nhỏ Phó Thanh Ngọc và Phó Thanh Sương là song sinh khác trứng, cả hai đứa đều rất thông minh, hơn nữa lại rất lanh lợi và hoạt bát.
Phó Thanh Ngọc khá giống Lục Kiều, tướng mạo cũng giống Lục Kiều, bình thường thích yên tĩnh, trên người luôn sạch sẽ gọn gàng, nhưng mà trong tính cách thì cũng có phần giống Phó Hàn Tranh, bên ngoài đứng đắn bên trong đen tối, không lúc nào ăn thiệt thòi.
Mà tướng mạo của Phó Thanh Sương thì lại giống Phó Hàn Tranh, khi còn bé Phó Hàn Tranh vẫn thường bị người ta cho rằng là bé gái nên dĩ nhiên giống Phó Hàn Tranh thì cũng rất xinh đẹp. Phó Thanh Sương bây giờ là mày rậm mắt to, nhìn giống như một con búp bê, một cô công chúa nhỏ, tính tình thì càng giống Phó Hàn Tranh, quá nghịch ngợm, cũng chỉ có anh trai Phó Thanh Ngọc là kiềm chế được cô bé mà thôi.
Lúc Lục Kiều mang thai thì Chu Lan Anh còn tiếc nuối vì chỉ có thể sinh một lần, người già có tuổi rồi chỉ muốn có thêm con cháu cho vui cửa vui nhà, hơn nữa, một đứa bé thì khó tránh khỏi cô đơn. Thế nhưng mà Lục Kiều rất có phúc, mang thai một lần sinh luôn hai đứa, hơn nữa còn là một trai một gái, còn không phải là có phúc sao.
Bây giờ Lục Kiều lại đến quân khu chỗ Phó Hàn Tranh làm việc, vài ngày nữa cũng phải đón bọn nhỏ đến đó, mấy năm nay hai vợ chồng bận rộn, có đôi khi không có thời gian ở với các con, bây giờ thì tốt rồi, cuối cùng thì người một nhà cũng được ở bên nhau.
Chu Lan Anh ngồi trên ghế xích đu phơi nắng. Trên sống mũi đeo kính lão, trên tay thì cầm một tờ báo. Khóe miệng bà cụ còn vương nụ cười, cuộc sống bây giờ càng ngày càng hạnh phúc.