Tiểu Ma vương tìm chồng cho mẹ - Chương 221
Một tuần sau đó Vương Đình Quân khám tổng quát lại toàn bộ cơ thể, khối máu đông trong não đã tan hết, anh được bác sĩ cho xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Mai cũng được bác sĩ cho về nhà nghỉ ngơi, nhưng yêu cầu gia đình không được đề cho cô chịu bất kỳ một áp lực nào nữa.
Vương Đình Quân đã nghe cô kể sơ bộ về công ty trong mấy tháng vừa qua, không ngờ anh ngủ một giấc đã là ba tháng, có nhiều chuyện xảy ra như vậy. Đây là giấc ngủ mà người bình thường không bao
giờ có được, có lẽ ông trời đã bù lại cho anh khoảng thời gian anh quên ăn quên ngủ cật lực làm việc.
Ban đầu đi lại rất khó khăn, các khớp xương như đình trệ, không di chuyển được, thế mà một tuần trôi qua anh đã có thể đi lại bình thường, nền tảng thể lực của anh rất tốt. Đó là thành quả của việc ngày nào cũng dậy đúng giờ tập thể thao, rèn luyện sức khỏe.
Anh không ngờ rằng một cô gái bình thường được anh cưng chiều, bao bọc, lúc xảy ra chuyện lại mạnh mẽ như vậy, thậm chí em trai anh đi cùng anh mấy năm trời cũng không làm được như vậy.
Anh thấy rất tự hào về người phụ nữ của anh, đồng thời cũng thương xót cho cô.
Trước đó anh đã hứa sẽ bảo vệ ba mẹ con, vậy mà những lúc cô cần anh nhất thì anh lại nằm ngủ ở trên giường một thời gian dài như vậy, không những không bao bọc được cô, mà còn để cô bao bọc lại cả anh và gia đình anh.
Nghĩ như vậy, Vương Đình Quân rất áy náy.
Không khí trong căn biệt thự mấy tháng nay u ám, yên lặng thì nay đã trở về đúng vị thế như lúc trước, tiếng ổn ào náo nhiệt của hai đứa nhỏ, tiếng trò chuyện râm ran của người lớn, khung cảnh lại ấm áp trở lại, mọi người đều nở nụ cười trên môi.
Vương Đình Quân mặc dù chưa lên công ty làm việc, nhưng anh để cho thư ký Nam đưa việc về biệt thự để anh xử lý, mọi người trong công ty không biết có chuyện gì xảy ra. Bắt đầu ngôi đoán già đoán non rằng Mai lại chuyện gì sao, tuần này không xuất hiện, mà thư ký Nam lại mang tài liệu về biệt thự, khảng định là cô lại xảy ra chuyện gì.
Tai mắt của các vị cổ đông ở trong công ty nhanh chóng báo tin này cho họ, vô tình đầy mọi việc đi đến xa hơn, vài người lại bắt đầu rục rịch tìm quan hệ khác để hợp tác, chừa đường lại cho mình.
Vương Đình Trường đến công ty làm việc như bình thường, anh cũng nghe được phong phanh những chuyện xảy ra gần đây nhưng vẫn bình thản như không có chuyện gì.
Tối hôm đó đang định về nhà sớm để bàn chuyện về nhà Vân Hạ nói chuyện với mẹ cô ấy, ai ngờ xuống đến tầng hầm lấy xe, lại thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở đó.
Vương Đình Trường định làm như không thấy cô ta mà đi về hướng xe, nhưng lại chợt nhận ra cô ta đang đứng dựa vào chiếc xe thể thao Lamborghini của anh, rõ rằng cô ta đã có chuẩn bị trước rồi mới đến, ở đây có bao nhiêu chiếc xe như vậy không đứng, lại đứng đúng chiếc xe này. Đây là chiếc xe anh mới mua cách đây không lâu, vị Vân Hạ rất thích hãng này, anh muốn mua để chở cô đi chơi, ai ngờ thời gian gần đây bận rộn như vậy chứ.
Vương Đình Trường mỉa mai hỏi: “Cơn gió độc nào lại thổi cô đến đây vậy?” “Chúng ta nói chuyện một chút được không?” “Còn có chuyện gì để nói à? Chúng ta chỉ có thể gặp
nhau ở tòa án thôi” Anh vẫn ung dung như vậy, hai tay còn đút vào túi quần, gương mặt không hề có một biểu cảm nào.
Hôm nay Mỹ Dung nhận được đơn kiện của tòa án gửi đến, trong đơn trình bày rõ ràng Vương Đình Trường kiện cô ta vì tội cố ý gây thương tích cho người khác, mọi chứng cứ đều đầy đủ.
Mỹ Dung có nằm mơ cũng không ngờ được có một ngày, người đàn ông đã từng yêu mình như vậy lại đâm đơn kiện mình, cô ta rơi vào tuyệt vọng. Phải mất cả nửa ngày mới bình tĩnh lại được, liền một mạch chạy đến đây để đợi anh.
“Tại sao anh lại tuyệt tình như vậy? Chúng ta đã từng có thời gian bên nhau mặn nồng, anh đã từng nói yêu em đến cuối đời, vậy bây giờ thì sao? Chỉ vì một người phụ nữ mới quen chưa được bao lâu mà anh có thể đưa em ra tòa sao? Anh đây là đang trả thù em à?”
Vương Đình Trường cảm thấy người phụ nữ này ảo tưởng quá nhiều rồi, anh thong dong nói:
“Cô cũng nói chúng ta đã từng” đấy thôi, nếu tôi không đưa cô ra tòa thì tôi cảm thấy rất có lỗi với người phụ nữ và đứa con bé bỏng chưa chào đời của tôi. Còn nữa, mong cô hãy tỉnh táo đi, tôi muốn trả thù cô chẳng lẽ khó khăn đến mức phải dùng cách này sao?” Vương Đình Trường nhấn mạnh chữ “đã từng” cho cô ta nghe.
Mỹ Dung nghe anh nói, như có hàng trăm mũi tên
bắn vào tim cô ta vậy, đau đớn đến quằn quại.
Sai lầm của tuổi trẻ đã để cô ta trả giá quá nhiều, người mình thường, người thương mình, tất cả những thứ vốn dĩ cô ta được hưởng bây giờ lại vụt bay.
Lần này trở về, cô ta chỉ muốn níu kéo anh một lần nữa, cô ta không cam lòng để anh quan tâm người phụ nữ khác. Cô ta cảm nhận được sự khác biệt khi anh ở cạnh Vân Hạ và những người phụ nữ khác, anh không để cho Vân Hạ xuất hiện trên mặt báo dù chỉ một lần, kể từ khi xác định quan hệ với cô ấy, anh không hề vướng thêm một vụ lùm xùm nào.
Anh bảo vệ cô ấy còn hơn cả bảo vệ cô ta trước đây nữa!
Một người nếu như không có tình cảm thật sự sẽ không bao giờ làm được như vậy.
Cho nên cô ta mới phải tìm cách để ngăn lại, nhưng bây giờ thì sao chứ?
Cô ta mất cả chì lẫn chài!