Tiêu Tổng Xin Tha Cho Tôi (đã full) - Chương 395
Thịnh Sóc Thành bị tức đến mức bật cười, ông ấy vung gậy trong tay muốn đánh Thịnh cánh Táy nhưng động tác hạ xuống rõ ràng rất nhẹ, chỉ gõ nhẹ ống quần anh ta một cái như một lời cánh cáo.
Thịnh Cảnh Tây cũng thông minh, nhanh chóng lui về phía sau tránh né, còn không quên đến gần Giang Nguyệt nhỏ giọng nói:
“Đây là ‘luật gia đình’ nhà chúng ta, sau này phạm sai lầm đều bị đánh.”
“Em và anh không giống nhau.” Giang Nguyệt cười đáp lại anh ta: “Em sẽ không chọc người lớn trong
nhà tức giận.”
Thịnh Sóc Thành lúc này cũng phụ họa một câu: “Phải học tập em gái nhiều hơn.”
Hiến nhiên, trong nhà này chỉ có Thịnh Cảnh Táy anh là bị tốn thương.
Bên ngoài tuyết rơi dày đặc, nhưng bên trong ấm áp và sáng sủa, cả nhà quây quần bên bàn ăn dùng bữa.
So với buối xã giao giữa trưa, cuộc đoàn tụ vào buổi tối khiến Thịnh Sóc Thành vui vẻ hơn.
Mấy năm trước xã giao quá nhiều, đế báo dưỡng thân thế, ông ấy h’âu như đã bỏ rượu, nhưng tối nay lại hiếm khi có được hứng thú, bão báo mầu trong nhà đến tủ rượu lấy rượu quý.
“Ngài thịnh, ngài phái chú ý thân thế, uống ít an thần, uống nhiều tốn thương.” Giang Nguyệt đứng dậy rót rượu, động tác rất tự nhiên, rót đầy chén rượu:
“Chiếu lễ nghĩa, con phải kính người đầy ly rượu, còn người tùy ý nhé.”
Thịnh Sóc Thành nhìn Giang Nguyệt một cái, nhớ tới lúc trước cỏ kính trà cho ông ấy cũng hiếu chừng mực.
Óng ấy lại nhìn Thịnh cánh Tây, anh ta đang nâng ly rượu lên chạm ly với Giang Nguyệt, vô cùng hào phóng:
“Tình cảm sáu đậm, uống cạn một ly.”
Thịnh Sóc Thành:
Giang Nguyệt:”…”
Trong lúc ăn cơm, Trình Nghênh Xuân liên tục gắp thức ăn cho Giang Nguyệt, nói cô quá gầy, phải ăn nhiều thịt hơn.
Thịnh Sóc Thành cũng nói làm minh tinh quá hà khắc với bán thân, là một người bình thường cũng rất tốt, ít nhất là sức khỏe tốt, cuộc sống cá nhân tự do.
“Đương nhiên, bố cũng không có ý trói buộc con.” Thịnh Sóc Thành ho nhẹ hai tiếng, sợ Giang Nguyệt hiếu lầm:
“Chỉ là quan tâm đến con, những thứ khác, vần dựa vào sự lựa chọn của con.”
Giang Nguyệt im lặng một hồi, ánh mắt bắt đ’âu tràn ngập sương mù.
Người cha thực sự sẽ không coi cô là một công cụ hút máu, sẽ không kiểm soát sự lựa chọn và trói buộc cô, sẽ tôn trọng quyết định của cô vô điều kiện và hỗ trợ cô.
Giang Nguyệt cám thấy có chút chua xót.
Cô uống hết rượu trong ly, cuối cùng có thế dễ dàng và tự nhiên nói ra cách xưng hô đó:
“Cám ơn bố.”
Trong lòng Thịnh Sóc Thành chấn động, bàn tay c’âm ly rượu thoáng siết chặt.
“Ăn cơm đi.”
ông ấy ra vẻ trấn tĩnh mờ miệng, nhưng mắt thường có thể nhìn thấy ngay cả đũa cũng cầm không vững:
“Sau này khi thời tiết ấm áp, bố sẽ đi đưa con đi thăm mẹ con.”
“Vâng.”
Tiếng cười nói vui vẻ trên bàn cơm không ngừng, Thịnh cảnh Tây rất giỏi trong việc làm náo nhiệt bầu không khí, cả căn phòng được bao quanh bởi bầu không khí ấm áp, vẻ mặt mọi người đều tràn đầy vui mừng.
Giang Nguyệt ngồi trên ghế, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Thịnh Sóc Thành, Trình Nghênh Xuân, Thịnh Cảnh Tây, sau đó từ từ cúi mặt xuống.
Có một khoảnh khắc, tầm nhìn và đầu óc của cô xuất hiện sai lệch, cha Giang đã chết hình như xuất hiện ở vị trí Thịnh Sóc Thành, Giang Dị bị chính tay cô tống vào tù cũng đang ngồi bên cạnh cô.
Hai hình ánh khác nhau xen kẽ trong não, không thế phân biệt được đâu là hư hư đáu là thực.
câ người cò căng thắng, chớp chớp mắt nhìn qua, vẩn là hình ảnh hạnh phúc vừa rồi, đúng lúc bảo mẫu đưa một đĩa hoa quả lên.
Cô cầm một quá mận bỏ vào miệng, vị chua khiến cô tỉnh táo lại đỏi chút, trong lòng cô liên tục nhắc nhở bản thân rằng vừa rồi chỉ là ảo ảnh, bây giờ mới là thế giới thực.
Đừng chìm đắm trong quá khứ nữa.
“Cám ơn bố, con thật sự cảm ơn mọi người.” Giang Nguyệt hít sâu một hơi, giọng nói cao lên:
“Con chưa bao giờ nghĩ rằng mình còn có thế có một cuộc sống như vậy, một người bà, một người bố, một người anh trai yêu thương con và một người mẹ vĩ đại đã từng liều mạng muốn sinh ra con.”
Cô nâng ly lên, trang trọng như thể đang phát biểu nhận giải tại lễ trao giải: “Con là một người rất xấu, có thế có một gia đình nh mọi người, cuộc sống của con đã không hối tiếc.”
Giang Nguyệt mím môi, nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ.
Rõ ràng mới nói hai câu, nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, cô không thể nói được nữa, nếu không cám xúc của cô sẽ mất khống chế, sẽ nói ra những lời trái ngược với nội tâm của mình.
Một suy nghĩ cực kỳ kìm nén và tiêu cực dâng lên trong tâm trí cô, cỏ nhịn một lúc lâu mới nuốt xuống những lời tuyệt vọng mà mình muốn nói.
Cô khống chê’ bán thân, răng nghiến chặt, không nói thêm lời nào nữa.
Bệnh tình tra tấn nhiều lần đã khiến Giang Nguyệt trở thành một cái hồn không giống người cũng chẳng giống quỷ, bây giờ còn phái đeo mặt nạ vì những người cô yêu thương, ngụy trang như thể cô đã khỏi hắn bệnh.
Cô là một bệnh nhân tâm thần, không nên làm tốn thương những người yêu thương cô nữa.
Trình Nghênh Xuân đau lòng nhìn cô: “Đang yên đang lành, sao lại khóc?”
Mặt Giang Nguyệt rơi nước mẳt, nhưng khóe môi lại nhếch lên: “Cháu cám thấy mình quá hạnh phúc, hạnh phúc đến mức không chân thật. Bà ngoại, bà mau véo cháu một cái.”
“Cỏ bé ngốc nghếch.” Nghe vậy, Trình Nghênh Xuân mỉm cười thở dài:
“Cái này có gì mà thật hay không? Cháu vốn thuộc v’ê nơi này, chúng ta vốn là người nhà của cháu.”
Giang Nguyệt cố gắng mỉm cười, nũng nịu với bà: “Cháu biết bà thương cháu.”
Trình Nghênh Xuân cọ mũi cô: “Cháu là cháu gái bà, không thương cháu thì thương ai? Đừng khóc nữa, mũi đỏ hết rồi.”
Thịnh Cảnh Tây ngồi bên cạnh luôn hoài nghi rằng mình nghe được giọng nói nghẹn ngào của Giang Nguyệt, nhưng nụ cười trên mặt cô rất thoái mái và tự nhiên.
Có điều gì đó không thích hợp, nhưng rốt cuộc chỗ nào không thích hợp thì Thịnh cảnh Tây không thể nói rõ được.
Cho dù có quan hệ huyết thống thì họ cũng chỉ quen biết nhau một thời gian ngắn, cho dù có thế hòa hợp với nhau thì cũng không tránh khỏi có khoảng cách.
Cơm nước xong, trong lúc mọi người dọn dẹp, Thịnh cánh Tây đi đến khoáng sân bên ngoài biệt thự gọi điện thoại cho Tiêu Kỳ Nhiên.
Số điện thoại là lần trước khi ăn lẩu anh ta lưu lại, không nghĩ tới còn có thế phát huy tác dụng.
“Anh bạn, anh có thời gian tới đây một chuyến không? Em gái tỏi nhìn có chút không thích hợp.”
Trước khi đi, Giang Nguyệt còn tặng cho Thịnh Sóc Thành một món quà do chính mình chuấn bị, là một lon trà quý được bạn bè ở nơi khác đóng phim gửi về.
Mùa đòng là mùa thích hợp nhất đế thưởng trà, Thịnh Sóc Thành cười tủm tỉm nhận lấy, còn khen có có lòng.
Trình Nghênh Xuân càng luyến tiếc cò, lòi kéo cô muốn ở lại đây một đêm, nhưng Giang Nguyệt nói mình còn có việc, lo lắng sẽ ânh hưởng đến bà nghi ngơi.
Nghe xong, Trình Nghênh Xuân cũng sợ làm chậm trề tiến độ công việc của cô, đành phải lưu luyến buông cô ra, trước khi đi lại ôm cô một hồi lâu, giống như niềm vui và an ủi khi nhận được kho báu quý giá nhất.
“Hôm nào lại đến chỗ bà ngoại chơi nhé.”
Vừa rồi, tin thần và nhận thức của Giang Nguyệt hơi không bình thường, cô phân ứng một lúc rồi mới mỉm cười gật đầu đồng ý.
Cô vần mỉm cười, lời nói cử chỉ đều đáp lại một cách thích đáng, nhưng một cám giác hoảng loạn và thất thường mờ nhạt khiến cỏ cám thấy cơ thể mình ngày càng không thuộc v’ê mình.
“Có phái cháu buồn ngủ rồi hay không?” Trình Nghênh Xuân hiếu lòng người: “Mệt thì mau trở về nghỉ ngơi, đừng quá mệt mỏi.”
Giang Nguyệt mím mòi: “Vâng, cháu về ngủ một giấc là ổn thôi.”