Tôi Nuôi Con Riêng Cho Chồng Suốt Mười Năm - Chương 4
15.
Phùng Khải Quốc chẳng làm được gì tôi. Bởi ngay tại phòng họp hôm đó, anh ta tức đến mức ngất xỉu. Đưa vào viện, bác sĩ chẩn đoán: đột quỵ.
Nhìn anh ta nằm đó, bất động trên giường bệnh, chỉ sau một đêm đã mất sạch khả năng phản kháng, tôi cảm thấy như vừa tỉnh dậy sau một cơn mộng dài.
Mười năm rồi.
Mười năm tôi nhẫn nhịn, cúi đầu, vờ ngoan ngoãn, cố gắng làm một “người vợ hiền” mà chính tôi cũng chẳng thèm ngó tới trong lòng.
Không ít lần, tôi hoài nghi: những việc mình làm… liệu có đáng không? Liệu có giúp tôi giành lại được tất cả những gì tôi muốn?
Và mỗi lần muốn buông tay, chỉ cần thấy Phùng Khải Quốc bước vào nhà, vội vàng ôm chặt thằng con trai trong lòng, còn cô con gái nhỏ đứng đó chờ mong mà bị anh ta ngó lơ… là tôi lại cắn răng tiếp tục.
Nếu đến cả tôi cũng từ bỏ, thì còn ai thay con gái tôi đòi lại những thứ vốn dĩ thuộc về nó?
Trên giường bệnh, Phùng Khải Quốc lẩm bẩm chửi rủa tôi bằng mấy âm thanh méo mó, nghe chẳng khác nào một kẻ đáng thương vùng vẫy trước khi chết.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị ai đó kéo bật ra.
Tôi quay đầu nhìn – một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi lao vào như hóa điên, đổ sập người lên người Phùng Khải Quốc, khóc lóc thảm thiết như thể chồng mình vừa chết, tiếng khóc vọng khắp cả hành lang bệnh viện…
16.
Đây là lần thứ hai tôi gặp người phụ nữ này – Trần Hân.
Mẹ ruột của Phùng Thiên Vũ, và từng là thư ký riêng của Phùng Khải Quốc.
Rõ ràng, dù trong hoàn cảnh này mà cô ta vẫn còn khóc lóc vì anh ta, Phùng Khải Quốc vẫn thấy xót xa. Bàn tay co quắp, biến dạng của anh ta cố gắng vuốt nhẹ lên mặt Trần Hân, gắng gượng phát âm từng chữ một cách rõ ràng:
“Đi lấy số tiền tôi đưa em… cứu con.”
Trần Hân biến sắc, lắp bắp hỏi:
“Lão Phùng… anh… anh không định tự mình cứu Thiên Vũ sao?”
Rồi cô ta quay phắt lại nhìn tôi, ánh mắt như dao:
“Dù sao cũng đã nuôi mười năm rồi, chị không có chút tình cảm nào với đứa trẻ ấy sao?!”
Câu hỏi ấy thật nực cười. Tôi phải có tình cảm với một đứa con riêng – đứa đã âm thầm cướp đi phần tài sản đáng lẽ thuộc về con gái tôi sao?
Nghe không biết còn tưởng hai người họ là cặp đôi khốn khổ bị số phận chia cắt, còn tôi là nhân vật phản diện độc ác trong vở bi kịch này vậy.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên hẹn Trần Hân ra gặp riêng. Cô ta khóc lóc như mưa trước mặt tôi, dáng vẻ hèn mọn, cầu xin tôi hãy cho đứa con riêng ấy được sống, hứa rằng sẽ cắt đứt hoàn toàn với Phùng Khải Quốc, chỉ mong con trai mình được lớn lên mà không phải chịu lời ra tiếng vào của người đời.
Nghe thật cao cả.
Có một thời gian, tôi đã thật sự tin là cô ta nói thật.
Hồi đó, dù tôi một lòng muốn trả thù Phùng Khải Quốc, muốn giành lại công ty, đoạt lấy tài sản, nhưng tôi chưa từng đưa mẹ con Trần Hân vào kế hoạch.
Có lẽ, đó cũng là quãng thời gian yên bình hiếm hoi giữa tôi và Phùng Thiên Vũ – cái gọi là “mối quan hệ mẹ con” ngắn ngủi, tốt đẹp nhất.
Mọi thứ thay đổi khi Thiên Vũ mười hai tuổi.
Tôi phát hiện ra Phùng Khải Quốc chu cấp cho Trần Hân sống ở một thành phố khác, hai người sống với nhau như vợ chồng danh chính ngôn thuận.
Tôi thuê người điều tra mới biết – họ chưa từng chia tay.
Từ năm đó trở đi, tôi chỉ còn giữ lại một lớp vỏ bọc bình thản với Phùng Thiên Vũ – còn bên trong, là sự lạnh lẽo cắt đứt.
Cũng thật trùng hợp, chẳng bao lâu sau, Thiên Vũ bắt đầu đánh nhau với bạn học, có lần còn đánh người phải nhập viện.
Tôi để mặc chuyện đó cho Phùng Khải Quốc lo liệu.
Và từ đó… Phùng Khải Quốc chính thức bước lên con đường “nuôi hỏng đứa con cưng của mình”.
17.
Trần Hân ngồi trong phòng bệnh nức nở rất lâu, khóc lóc van xin hết câu này đến câu khác, ý tứ quanh đi quẩn lại chỉ có một: muốn Phùng Khải Quốc đưa tiền.
Nhưng đến khi biết tài sản của anh ta đã bị tôi phong tỏa, nước mắt của cô ta… cũng chẳng rơi ra nổi nữa.
Ngay cả khi đã biết mình bị tôi tính kế đến cùng, Phùng Khải Quốc cũng không chịu cúi đầu vì bản thân.
Chỉ vì không đành lòng nhìn Trần Hân rơi vài giọt nước mắt, mà anh ta lại mơ hồ van xin tôi… nhờ tôi giúp mẹ con họ vượt qua.
Tôi chợt nhớ lại cảnh mình từng khóc lóc, cầu xin anh ta đừng mang đứa con ngoài giá thú ấy về nhà.
Khi đó, anh ta vô tình đến mức bắt tôi phải dắt con gái rời khỏi nhà tay trắng.
Một bên là người phụ nữ từng đồng cam cộng khổ, kề vai sát cánh cùng anh ta gây dựng sự nghiệp.
Một bên là người phụ nữ bước vào cuộc đời anh ta với tư cách tình nhân, hưởng thụ tiền tài và quyền lực ngay từ đầu.
Sự đối lập ấy… thật châm biếm đến mức đau lòng.
Lúc mới biết anh ta bị đột quỵ, tôi từng nghĩ… hay là dừng lại tại đây. Dù gì cũng là vợ chồng một thời, cũng từng có những tháng ngày yêu thương thật lòng.
Nhưng giờ thì không.
Trái tim tôi đã hoàn toàn lạnh giá, cứng rắn đến mức không còn gì có thể lay động được nữa.
Tôi mỉm cười nhìn người phụ nữ dù khóc vẫn cố ra vẻ yếu đuối, đáng thương kia:
“Trần Hân, con cô thì cô tự đi mà cứu. Đến tìm chồng tôi làm gì?”
Ánh mắt Trần Hân dao động, ngoài mặt thì tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên trong thì hoang mang run rẩy.
“Thì nó cũng là con của lão Phùng mà! Tại sao tôi không thể đến tìm anh ấy?” – Trần Hân lớn tiếng phản bác.
Tôi rút từ trong túi ra bản xét nghiệm ADN đã giữ từ rất lâu, ném thẳng lên giường bệnh.
Ngay khi cô ta nhìn thấy mấy chữ to in trên bìa hồ sơ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Con của lão Phùng à? Chẳng phải là con trai của chồng cũ cô sao?”
Phùng Khải Quốc trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu.
Tôi thản nhiên, như đang nói về chuyện của ai khác:
“Anh tưởng Trần Hân từ bỏ ông chồng cũ cao ráo, đẹp trai, theo anh sinh con là vì tình yêu thật lòng sao?”
“Tỉnh lại đi. Anh tưởng mình có cái gì khiến người ta phải một lòng một dạ?”
“Người ta tính kỹ cả rồi. Cùng chồng cũ dựng kế hoạch, đem con đưa cho anh nuôi như quý tử. Đợi đến ngày thằng bé lớn lên, chuẩn bị thừa kế công ty… thì quay lại nhận máu mủ.”
Phùng Khải Quốc run rẩy, tay đã nắm lấy tờ xét nghiệm. Anh ta nghiêng đầu, từ từ mở ra – những dòng chữ trên đó rõ ràng không thể chối cãi.
Nước mắt anh ta rơi dài theo khóe mắt. Trong cơn giận dữ cuối cùng, anh dồn chút sức lực còn lại, tát Trần Hân một cái thật mạnh.