Anh từng là duy nhất - Chương 278
Liên Mặc khẽ chấn động, anh xoay người lại, liếc mắt nhìn người đàn ông hờ hững dựa vào tường, lông mày cau lại: “Anh Bạc nói sai rồi, nói tới gian xảo thì e là không ai vượt qua anh được.”
Bạc Mộ Niên đứng thẳng người đi về phía anh ta, anh nói: “Anh Liên, tôi thật sự muốn biết vì sao anh lại giấu vợ của tôi đi vậy?”
Tối qua, Liên Mặc không muốn mang cả Hàn Mỹ Hân chính là vì không muốn trêu chọc tới Bạc Mộ Niên, nhưng Tống Hân Nghiên vẫn khăng khăng giữ cô ấy lại, vì sợ Thẩm Duệ giận dữ sẽ làm hại tới Hàn Mỹ Hân.
Nếu anh muốn cô đi cùng anh thì buộc phải đưa Hàn Mỹ Hân đi cùng, hiện tại thấy Bạc Mộ Niên xuất hiện ở nơi này, anh đã sớm dự liệu được, anh ta tới vì Hàn Mỹ Hân, anh nói: “Anh Bạc, Mỹ Hân không ở đây, anh tìm sai người, sai địa chỉ rồi.”
“Có hay không vào trong nhìn thử là biết mà.” Bạc Mộ Niên đẩy mạnh cửa đập vào tường ‘Rầm’ một tiếng, anh sải bước đi thẳng vào trong.
Liên Mặc nghiến chặt răng đuổi theo sau.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, cũng rất sạch sẽ. Bạc Mộ Niên bước tới phòng ngủ, giường trong phòng gọn gàng ngăn nắp, không hề có dấu vết từng có người ngủ. Anh nhíu chặt mày đứng trước cửa, sau đó xoay người tìm khắp nơi một lượt, không có ai!
Liên Mặc giật mình, anh không ngờ trong phòng không lại không có người, tối qua anh đã đích thân đưa hai người họ tới khách sạn, sao bây giờ lại không có ai?
Bạc Mộ Niên đứng trong phòng khách, toàn thân anh tỏa ra hơi thở vô cùng áp lực, ánh mắt đen thăm thẳm híp lại, anh nhìn Liên Mặc không chớp mắt: “Người đâu?”
“Không phải anh Bạc tự tìm tới đây sao? Tôi đâu có giấu người trong này, anh nhìn là biết mà?” Liên Mặc đứng giữa phòng, đáp lại ánh mắt dò xét của Bạc Mộ Niên, trước tối hôm qua, anh biết vị trí của Tống Hân Nghiên và Hàn Mỹ Hân, nhưng hiện tại thì anh cũng không biết.
“Liên Mặc, hai nhà họ Bạc-Thẩm và Liên thị nước sông không phạm nước giếng, nếu như anh biết hai người họ đi đâu, tôi hy vọng anh sẽ chủ động nói ra, đừng ép chúng tôi phải ra tay. Hàn Mỹ Hân là người phụ nữ của tôi, Tống Hân Nghiên là người phụ nữ của Tiểu Tư, cho dù là ai thì cũng không cho phép anh cản đường.” Bạc Mộ Niên lạnh lùng nói.
“Anh Bạc, Mỹ Hân và Hân Nghiên là bạn của tôi, nếu như bọn họ không muốn bị hai người tìm thấy, vậy thì cho dù tôi biết nơi ở của bọn họ, tôi cũng không nói cho anh biết, huống hồ là tôi không biết.”
Bạc Mộ Niên cười lạnh, anh liếc qua Liên Mặc nhìn Thẩm Duệ đang chậm rãi bước tới, anh nâng cổ tay nhìn đồng hồ, thờ ơ nói: “Cậu đến trễ 5 phút.”
Thẩm Duệ đi vào, đôi mắt sắc lạnh nhìn lướt quanh phòng, không thấy bóng dáng quen thuộc, anh tức giận nói: “Hai người họ đâu?”
“Chúng ta tới chậm một bước, người đã đi rồi.” Bạc Mộ Niên nói.
Thẩm Duệ đứng trước mặt Liên Mặc, anh siết chặt tay vung tới. Liên Mặc không đề phòng, bị anh đấm thẳng lên mặt, máu mũi đột nhiên trào ra, anh loạng choạng vài bước mới đứng vững, Liên Mặc lau máu mũi, cười lạnh: “Thẩm Duệ, hóa ra anh cũng chỉ có chút bản lĩnh này.”
Thẩm Duệ tức phát điên, anh vọt tới túm lấy cổ áo của anh ta, giận dữ hỏi: “Người đâu?”
“Tôi không biết!” Liên Mặc khiêu khích nhìn anh: “Cho dù biết thì tôi cũng không nói cho anh, anh là kẻ hiếp dâm, Hân Nghiên nói cả đời này cô ấy không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Thẩm Duệ nổi cả gân xanh trên trán, mắt anh đỏ ai, anh siết chặt tay đấm lên mặt Liên Mặc: “Người ở đâu?”
“Loại đàn ông như anh sao có thể xứng với tình yêu của Hân Nghiên? Đánh đi, anh có đánh chết tôi thì tôi cũng không nói cho anh biết cô ấy ở đâu.” Liên Mặc siết chặt nắm đấm vung về phía Thẩm Duệ, tia lý trí còn sót lại của Thẩm Duệ cũng mất sạch. Anh và Liên Mặc đánh nhau trong phòng.
Hai người đánh qua đánh lại, trên mặt cũng bắt đầu có vết bầm, Bạc Mộ Niên đứng bên cạnh nhìn, thấy Thẩm Duệ phát tiết gần xong, anh mới ra hiệu cho Nghiêm Thành tách hai người bọn họ ra.
Nghiêm Thành vội vàng ôm lấy Thẩm Duệ, Bạc Mộ Niên tách hai người đang đánh tới không phân thắng bại ra, anh lạnh giọng nói: “Tiểu Tứ, đủ rồi, đánh chết anh ta cũng vô dụng, việc đầu tiên bây giờ là tìm người đã.”
Trên mặt Thẩm Duệ đã có vết bầm, anh lau vết máu trên khóe miệng rồi nói: “Liên Mặc, tôi cảnh cáo anh lần cuối, Hân Nghiên là người phụ nữ của tôi, nếu anh dám thò móng vuốt về phía cô ấy, anh duỗi một thì tôi chặt một, duỗi hai thì tôi chặt hai.”
Liên Mặc đứng dậy, anh phun ra một ngụm máu, mỉa mai nói: “Hân Nghiên là người phụ nữ của ai, không phải do anh định đoạt mà là do cô ấy. Chẳng trách cô ấy muốn trốn anh, loại người ác quỷ giống như anh, e là nằm mơ cô ấy cũng hối hận vì đã quen biết anh.”
Thẩm Duệ hận đến nghiến răng nghiến lợi, anh xông lên phía trước, định đánh thêm trận nữa nhưng lại Bạc Mộ Niên ngăn lại: “Tiểu Tư, không nên làm chuyện vô nghĩa, hiện tại tìm người quan trọng hơn. ”
Thẩm Duệ mím môi không lời nào đi ra khỏi phòng, anh lạnh lùng nói: “Tìm cho tôi, cho dù là lật tung Đồng Thành thì cũng phải tìm ra tìm cô ấy cho tôi. ”
…
Bố mẹ của Hàn Mỹ Hân cũng là nông dân thật thà, nhiệt tình, hiếu khách. Thấy hai bọn cô về nhà là hai bác giết gà, giết vịt chiêu đãi, phấn khởi vô cùng. Hôm nay Tống Hân Nghiên mới biết Hàn Mỹ Hân có một cái tên khác là Đại Nữu Nhi.
Rời khỏi thành phố, trở về nông thôn. Nông thôn yên bình như có sức mạnh xoa dịu lòng người, giúp Tống Hân Nghiên lấy dần lại niềm vui. Chiều ngày thứ hai ở quê, cô nhìn thấy bác gái và Hàn Mỹ Hân khều củ sen trong cái ao trước nhà. Cô hăng hái muốn làm thử, tháo giày lội xuống ao.
Hàn Mỹ Hân vội can ngăn: “Hân Nghiên đừng xuống, cậu không đi ủng, đỉa trong ao sẽ chui vào trong da cậu đó.”
“Cậu đừng làm tớ sợ.” Tống Hân Nghiên cười tủm tỉm. Cô cúi người mò mẫm củ sen. Củ sen thì không thấy đâu nhưng lại có cảm giác có cái gì đó chui vào trong chân. Cô nhấc chân lên, đập vào mắt là con sâu đang chui vào trong da. Cô sợ quá hét toáng lên, lạc cả giọng: “Á, có sâu, có sâu.”
Hàn Mỹ Hân và bác gái chạy ngay qua. Hàn Mỹ Hân lớn lên ở đây nên cũng to gan. Cô giật mạnh nửa thân còn lại của con đỉa, kéo con đỉa ra ngoài. Thấy Tống Hân Nghiên sợ tái mặt, cô cười ha ha: “Trông cậu kìa! Tớ đã bảo dưới ao có đỉa mà.”
Bác gái vỗ lưng Hàn Mỹ Hân: “Con còn cười được nữa à, đưa Hân Nghiên về lau chân bằng rượu gạo để tiêu độc đi.”
“Tuân lệnh hoàng thái hậu.” Hàn Mỹ Hân nói dí dỏm. Cô trèo lên bờ, kéo Tống Hân Nghiên lên trên. Tống Hân Nghiên hâm mộ cô bạn, nói: “Mỹ Hân, tớ hâm mộ cách cậu và mẹ cậu sống chung với nhau quá.”
Hàn Mỹ Nhân nhìn mẹ mình vẫn đang mò củ sen, cô nói: “Cậu biết không, tớ rất yêu bố mẹ tớ. Hồi nhỏ nhà tớ nghèo lắm, lần nào bố xuống thị trấn bán hàng cũng mua cho tớ một cái kẹo. Bố mẹ tớ có ăn tiêu tiết kiệm thì vẫn luôn cho tớ ăn ngon mặc đẹp. Học phí của tớ là số tiền mà bố mẹ nhặt nhạnh, tích góp từng đồng một.
Tống Hân Nghiên xúc động, đây là tình cha, tình mẹ bao la, vĩ đại nhỉ.
Hàn Mỹ Hân dìu cô bạn vào nhà, cô nói: “Lần trước cậu hỏi tớ, tại sao kết hôn mà không nói cho bố mẹ biết. Thực ra tớ sợ bố mẹ đau lòng. Hôn nhân của tớ và Bạc Mộ Niên không xuất phát từ tình yêu. Chúng tớ đến với nhau chỉ vì lợi ích cá nhân, sớm muộn gì mối quan hệ này cũng sẽ chấm dứt. Tớ không muốn bố mẹ bị vui hẫng.”
“Mỹ Hân…” Tống Hân Nghiên luôn cảm thấy Hàn Mỹ Hân thuộc kiểu người tùy hứng. Vì công việc, cô ấy có thể kiên nhẫn đứng đợi Bạc Mộ Niên xuất hiện dưới trời nắng gay gắt. Nhưng cô ấy sẽ không giẫm đạp lòng tự trọng chỉ vì một người đàn ông.
Cô ấy đồng ý gả cho Bạc Mộ Niên nhưng sâu thẳm trong lòng, cô ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý ly hôn bất cứ lúc nào, khác hoàn toàn tính cách tùy hứng thường thấy.
Tống Hân Nghiên nói: “Nhưng giấy không thể gói được lửa, một ngày nào đó hai bác sẽ biết.”
Hàn Mỹ Hân lạc quan nói: “Tớ biết chứ, nhưng mọi chuyện đều có cách giải quyết. Khi nào không nói dối được nữa thì tính.” Tống Hân Nghiên ngẩng lên nhìn cô ấy. Đôi mắt thoáng buồn, cô nghĩ, Mỹ Hân đã rung động trước Bạc Mộ Niên rồi.
Hai người về phòng, Hàn Mỹ Hân bảo Tống Hân Nghiên ngồi xuống còn mình sang gian nhà chính tìm rượu. Cô ngửa mặt uống một ngụm, nhấc chân Tống Hân Nghiên rồi phun rượu vào vết thương.
Chân của Tống Hân Nghiên đau, nóng và rát nhưng một chốc sau liền dễ chịu. Hàn Mỹ Hân ngồi bên cạnh cô bạn, nhìn ra con đường làng xanh mướt ngoài kia, cô nói: “Mỗi khi tớ buồn, chỉ cần về đây là sẽ được nạp lại năng lượng. Nhà là nơi có sức mạnh diệu kỳ. Ngoài kia có bị tủi thân, tổn thương đến đâu đi chăng nữa nhưng chỉ cần về đến nhà là tất cả đều quên sạch.”
Tống Hân Nghiên chống hai tay lên cằm, không khí ở nông thôn rất trong lành, cô nhắm mắt lại nói: “Ừ, nơi này rất tuyệt, có thể giúp cho con người ta quên hết phiền não, trở về với bản chất thật.”
Hàn Mỹ Hân khoác vai cô bạn, cười nói: “Thế cậu đã vui hơn chút nào chưa?”
“Ừm.” Tống Hân Nghiên gật mạnh đầu. Cô trốn tránh lâu như vậy, bây giờ là lúc tìm về với thế giới của mình. Những việc cô không muốn đối mặt, có trốn cũng chẳng có cách giải quyết.
Hai người nhìn nhau và mỉm cười.
“Mỹ Hân, Hân Nghiên, có người đến tìm hai con này.” Giọng của bác trai vọng vào nhà. Tống Hân Nghiên và Hàn Mỹ Hân đứng phắt dậy đi ra sân thì thấy Liên Mặc đi theo bác trai vào nhà.
Hàn Mỹ Hân ngạc nhiên hỏi: “Anh Liên Mặc, sao anh lại đến đây?”
Liên Mặc một tay nhét túi quần, một tay siết túi thuốc bổ, mỉm cười tươi tắn, anh nói: “Hai người đột nhiên mất tích, anh không yên tâm nên đã đến văn phòng luật sư tìm hồ sơ cá nhân của em mới biết địa chỉ nhà dưới quê của em.”
Bác trai đánh giá Liên Mặc, kinh ngạc nói: “Hóa ra cậu là Liên Mặc mà Đại Nữu Nhi nhà bác cứ nhắc mãi. Đúng là bảnh trai, lịch sự, Đại Nữu Nhi có mắt nhìn người thật. Chàng trai trẻ à, cháu có lòng lắm.”
Hàn Mỹ Hân nóng bừng mặt, đúng là cô có thích thầm Liên Mặc một thời gian nhưng đó là chuyện lâu lắm rồi. Ánh mắt của bố như bố vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng. Cô giậm chân nói: “Kìa bố.”
“Biết rồi biết rồi, người lớn không can thiệp vào chuyện của con cái. Mấy đứa nói chuyện đi, bố đi ra phụ mẹ con.” Bác trai xua tay đi ra ao.
Hàn Mỹ Hân lúng túng: “Anh đừng nghe bố em nói linh tinh. Anh đưa đồ em xách cho, vào trong nhà ngồi đi anh.”
Liên Mặc lắc đầu, xách đồ vào nhà. Hàn Mỹ Hân vào bếp rót nước. Thấy Liên Mặc và Tống Hân Nghiên ngồi nói chuyện trước hiên nhà, cô dừng chân trở lại bếp, không đi ra làm phiền họ.
“Hân Nghiên, sau khi em và Mỹ Hân rời khỏi Đồng Thành. Thẩm Duệ và Bạc Mộ Niên đã xới tung đất Đồng Thành. Anh tìm được các em thì chẳng mấy nữa họ cũng sẽ tìm đến.” Liên Mặc nhìn ngắm Tống Hân Nghiên, cô bình tĩnh hơn anh tưởng.
Tống Hân Nghiên đang nhìn con kiến bò qua bò lại kiếm ăn dưới đất. Chỉ Liên Mặc biết tại sao cô khổ sở, cô nói: “Em chưa từng nghĩ sẽ trốn anh ấy cả đời. Đồng Thành là nơi em sống từ nhỏ, em sẽ không bỏ quê chỉ vì né tránh anh ấy.”
“Hân Nghiên, em đã suy nghĩ kỹ làm thế nào để đối mặt với anh ta cũng như đối mặt với tổn thương mà anh ta mang đến cho em rồi ư?”
“Vâng, cuộc sống luôn có nhiều nốt trầm cần ta vượt qua. Trốn tránh không phải cách giải quyết. Anh yên tâm, em kiên cường hơn anh nghĩ nhiều lắm.” Tống Hân Nghiên cười một tiếng.
Thấy cô thế này, Liên Mặc đau lòng, anh nói: “Nếu không gắng gượng được nữa thì đừng cố. Em vẫn còn có anh và Mỹ Hân là bạn.”
Tống Hân Nghiên cảm kích: “Cảm ơn anh, Liên Mặc, em thật lòng cảm ơn anh.”
Liên Mặc giơ tay, do dự giây lát rồi đặt lên vai cô, vỗ nhẹ một cái, anh nói: “Chúng ta là bạn, em không cần cảm ơn anh.”