Vợ nhỏ cuối cùng em đã lớn - Chương 272
Ông nội không hiểu mình thì cũng thôi đi, không ngờ cô tư nhà họ Cố còn quá đáng hơn.
Cứ như chó điên vậy, gấp gáp ra mặt cho Hứa Minh Tâm, thậm chí còn nhục nhã và vung tay đánh cô ta.
Một cái tát…
Một cái tát này hại cô ta phải trốn ở trong phòng không dám ra ngoài.
Ông nội cảm thấy cô ta mất mặt, muốn bố trí ca nô, để cô ta rời đi.
Cô ta khóc nháo không đồng ý, yên lặng chờ đến bây giờ, chính là chò khi tất cả bọn họ đi tham gia tiệc cưới, cô ta sẽ tìm cơ hội giết chết con đ* này.
Chỗ này không có camera, cũng không có nhân chứng.
Trưổc đó, bầu trời sáng sủa ánh trăng chứng giám cho con người, nhưng hiện tại mây đen lại che đi mặt trăng, xem ra là biết cô ta muốn làm chuyện xấu, cho nên mổi trợ hứng, giúp cô ta.
Đến cả ông trời cũng đang giúp mình, vậy chứng tỏ con đ* Hứa Minh Tâm này đáng chết.
Nếu cô đã không biết điều, nói sao cũng không nghe, vậy thì cô ta cũng không cẩn khách khí nữa, tiễn cô về trời luôn!
Cô ta cầm gậy sắt, chiếc gậy sắt này cô ta tìm được ở nhà kho, bên trên vẫn còn dính vết máu đỏ sẫm.
Cô ta vốn định một gậy đánh ngất cô, nhưng sợ mình một kích không thành, cho nên đã chuẩn bị thuốc mê.
Quả nhiên là dùng đến thuốc mê rồi.
Như thế cũng tốt, trực tiếp ném cô xuống biển làm mồi cho cá, vậy thì không vui lắm.
Loại tiện nhân này phải từ từ giết chết, mổi có thể tiêu trừ mối hận trong lòng
cô ta.
Gậy sắt đáp trên boong thuyền, theo bưổc chân của cô ta đang đi lại gần, ở trên mặt đất gậy sắt xoẹt qua một đạo âm thanh chói tai.
Giống như âm thanh của ác quỷ câu hồn.
Sắc mặt Hứa Minh Tâm tái nhợt như tờ giấy, trên trán toát ra đẩy mồ hôi.
Cô liều mạng bò sát trên mặt đất, nhưng mà chỉ di chuyển được một khoảng cách nhỏ.
Vết máu kéo thật dài, thoạt nhìn cực kỳ dọa ngưòi.
“Cô, con đ* này, chết đến nơi rồi còn giãy dụa cái gì? Đợi lát nữa tôi còn phải lau sạch vết máu mà cô để lại, thật buốn nôn!”
Trình Hoa giẫm chân lên tay của Hứa Minh Tâm, sau đó hung hăng nghiền mạnh.
Cô đau đến nỗi muốn hét to, nhưng mà không phát ra tiếng.
Cô không còn một tí sức lực nào, cổ họng như bị cái gì đó bịt lại vậy.
Cô chỉ có thể hít một ngụm khí lạnh đau đớn.
“Trình Hoa… cô… vậy mà cô muốn giết
tôi ư?”
Hứa Minh Tâm nào có trải qua những thứ này, cô tưởng tranh chấp vổi người ta, cùng lắm thì trả thù nho nhỏ một chút.
Ngay cả nhéo tai cô còn không dám, càng đừng nói đến chuyện giết người.
Không ngờ Trình Hoa lại muốn giết
người diệt khẩu!
Là cô đã đánh giá thấp sự đáng sợ của nhân tính.
Hứa Minh Tâm cố gắng mở miệng nói, đau đổn khiến cô đổ môi hôi như mưa.
Trình Hoa nghe vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ác độc.
“Đừng trách tôi quá nhẫn tâm, chỉ trách con đ* là cô đã cản đường của tôi. Tôi đã nhẹ nhàng nói chuyện vổi cô, nếu cô đã không tiếp nhận ý của tôi, vậy thì cũng đừng trách tôi lòng dạ độc ác! Hứa Minh Tâm, từ nhỏ tổi lớn, những người tranh giành đồ vật vổi tôi không một kẻ nào có kết cục tốt, cô cũng sẽ không có ngoại lệ!”