Vợ nhỏ cuối cùng em đã lớn - Chương 785
Quần áo… ở đây ư?
Công ty xa xỉ phẩm lớn nhất toàn cầu D&E, người sáng lập ở nước M có hẳn một đến quốc buôn bán thuộc về mình.
Chủ yếu buôn bán sản phấm xa xí phấm, mà quần áo thì cũng là nhưng sản phấm tự thiết kế, nghe đồn nhà thiết kế này vô cùng cỏ tài hoa, thiết kế của cô ấy mọi người đều tranh nhau mua, nhưng mà lại có giá cao ngất.
Rất nhiều sản phấm số lượng giới hạn đều đã được nâng lên đến giá trên trời, mà người như cô ta thì chì cỏ thế lạc hậu thôi.
Trời…
Sao lại mua quần áo ô đây, chắc không phải là cố tình đưa mình đến đây đế dọa mình đấy chứ?
Quần áo ớ đây, một chiếc cũng phải mấy trăm vạn, cỏ tiền cũng không thế mua quần áo như này làm quần áo mặc thường ngày chứ? Thế thì tiêu kinh thế?
Cô ta không ngờ rằng trong tủ quần áo của Hứa Minh Tâm, phân nửa là quần áo của hiệu này.
Cố Gia Huy đấy cửa đi vào, nhân viên bán hàng lập tức tiến lên, nói những lời chào như chào buối tối các kiếu.
Người phụ nữ kia vừa đi vào, hai chân đã bât đầu run lấy bấy, rõ ràng là đang lo lắng lắm.
Đến bảy giờ, sự tự tin lúc đầu đã rút đi, đúng là đối lập rõ ràng.
Cố Gia Huy bảo nhân viên bán hàng lấy ra thông tin mau sâm, bộ quần áo này mua ở Kinh Đô, tính theo đôi la mỹ ở bên này thì khoảng hai trăm vạn.
Chất liệu bộ quần áo này thiên về loại mặc hao tốn, một bộ
cỏ thế mặc được khoảng nửa năm, đến lúc đó thiết kế sẽ qua mùa.
Mà bộ quần áo này vừa ra mắt không lâu, là sản phấm mùa xuân mới nhất, cho nên đang là lúc giá cao.
Nhà giám định cản nhắc suy xét tống hợp lại, cuối cùng đưa ra giá bồi thường, ít nhất là sáu trăm nghìn đô la mỹ.
Nhoáng cái, Hứa Minh Tâm đã thấy hơi vui mừng, quần áo này chịu được mài mòn, chứng tỏ về nhà còn giặt được.
Cách bảo vệ của loại quần áo này rất sang quý, phải mang đến cửa hàng chuyên giặt là giặt, giá của một lần giặt cũng tốn rất nhiều tiền.
Nhưng đối với người qua loa như Hứa Minh Tâm, cô ném thẳng vào trong máy giặt là được rồi. Bảy giờ quần áo giặt xong vẫn mặc tiếp được, hơn nữa còn cỏ thế lấy được thèm ba trăm ngàn đô tiền bồi thường, cô vui quá!
Cố Gia Huy nhìn thấy khóe mõi cô cong lên, là biết cô đang nghĩcái gì.
Cô nhóc ngốc ngếch này, rõ ràng là mình chịu thiệt, nhưng cô nhìn thấy ba trăm ngàn đô kia là đã cảm thấy hài lòng luõn rồi.
Ngốc!
“Cô này, cô bồi thường theo giá đi.”
Anh chậm rãi lên tiếng, tuy tốc độ nói không nhanh, nhưng vô hình trung lại cho người ta một áp lực tuyệt đối.
Người đó há miệng, muốn nói chút gì đó, nhưng cố họng lại không bật ra được âm thanh nào.
Cô ta ngây ngốc nhìn cố Gia Huy, mãi đến khi bạn thân của cô ta kéo tay cô ta, cô ta mới hồi thần lại.
“Sáu trăm ngàn đô… sáu trăm ngàn đô…”
Cô ta lấm bấm ba chữ này, hiến nhiên là bị shock không nhẹ.
Sáu trăm ngàn đô, cô ta lấy ra được, điều mà cô ta shock nhất đó là cô ta không ngờ chiếc quần bò trông bình thường trên người Hứa Minh Tâm lại đát như vậy.
Đúng!
Chỉ là một chiếc quần bò, tại sao lại có thế đát như vậy, rốt cuộc là có còn thiên lý nữa hay không vậy!
Thế từ đầu đến chân của cô, phải bao nhiêu tiền?