Vợ Nhỏ Nhút Nhát, Chồng À! Anh Đừng Qua Đây - Chương 165
Cậu bé vẫn nằm trên đất lăn lộn bất chấp, một thân ảnh dịu dàng từ trong nhà bước ra trên tay là một mâm thức ăn thịnh soạn. Cố Giai Lệ đặt lên bàn, nhìn cậu nhóc đang gào thét đe doạ nói “Tống Dực, con nào cái gì?”
Cậu bé lồm cồm ngồi dậy, trong ánh mắt chứa đựng biết bao nhiêu uất ức. Tống Dực giơ máy tính bảng lên, mếu máo ” Mẹ nhìn đi…”
Cố Giai Lệ nhìn bức hình cưới mình cùng chồng chụp với mẹ, rồi lại nhìn hạt đậu ba tuổi đang rưng rưng nước mắt thở dài. ” Hình cưới của mẹ có gì không ổn? Con muốn đổi mẹ?”
Tống Tư Duệ nghe xong lời vợ mình nói, sửng cồ lên, chạy đến bên cạnh cô rồi hung hăng nhìn con trai ” Tống Dực, con muốn tạo phản?”
Nếu muốn đổi mẹ thì xem ra đứa con này hắn phải đích thân chỉnh đốn rồi. Được bà nội chiều chuộng nên sinh hư
Cậu bé mím môi, nước mắt đã sắp chực trào
“Ôi, cháu ngoan của nội” – Châu Vỹ bỏ điện thoại xuống rồi đến bên cạnh ôm lấy bé vào lòng rồi mắng chửi con trai mình
“Con đừng có ý lớn hiếp nhỏ”
Tống Tư Duệ trong lòng không phục, nhìn con trai mình rồi nói “Con giống ai mà mít ướt như thế, mau nín ngay cho cha”
Vừa dứt câu, Cố Giai Lệ đứng bên cạnh đã tặng cho Tổng thiếu một cái lườm toé lửa. Hắn nhanh chóng chuyển chủ đề
” Đang yên đang lành tự dưng con khóc, nói cho rõ đi”
Tống Dực hít hít cái mũi, chỉ vào bức hình ba người trong điện thoại, giọng nói cậu run rẩy “Ba mẹ cưới nhau mà hông cho con đi- Ba mẹ xấu xấu”
Cố Giai Lệ đến bên cạnh con trai xoa xoa cái đầu nhỏ rồi giải thích ” Lúc đó con vẫn đang nằm trong bụng mẹ”
Cô chỉ tay vào bức hình nhỏ giọng an ủi ” Con nằm ở đây này, vậy nên đừng có khóc nữa, ngoan”
Tống Dực gật đầu nghe theo, Cố Giai Lệ tiếp tục dỗ ngọt ” Đi chơi với Xích Thố đi”
“Dạ”
Lúc cậu bé chạy đến bên cạnh chú chó to lớn hơn mình vui vẻ ôm lấy nó, cô mới thở phào
nhẹ nhõm
Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ đến lúc mới đến nơi này lạ lẫm và sợ hãi biết bao. Kẻ được mệnh danh là ác ma thì cứ tỏ thái độ cao ngạo và ghét bỏ, nhưng những năm gần đây hẳn luôn rất cưng chiều cô. Thôi thì cũng xem như lấy công chuộc tội
Đám người làm chó cậy thế chủ từng bắt nạt có khi còn ở Cố gia, Tống Tư Duệ thay cô xử lý không tha một tên nào
Cô nhìn về khoảng không xa xăm, nhớ đến từng chuyện từng chuyện đã trải qua môi mềm khẽ cong lên. Một bàn tay rắn rỏi đặt lên vai, cô nghe thấy âm thanh dịu dàng của hắn ” Em lại nghĩ gì thế? Chắc không phải … chuyện anh từng bắt nạt em đâu ha?”
Cố Giai Lệ cười – ” Nghĩ hoài cũng chán”
” Cũng đúng, bây giờ đều là em ngược đãi anh”
Chỉ cần chọc cô không vui thì xác định đi, đêm đó sẽ không được ngủ trong phòng
Tống Tư Duệ ôm lấy cô chặt hơn, thì thầm ” Gần đây rãnh rỗi, chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới đi?”
” Con còn nhỏ, du lịch gì chứ?” – cô bác bỏ